|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
gặp được Kei rồi, cô không thể thốt lên một lời, Kei đang đứng trước mặt cô, nhưng vẫn nhìn cô với ánh mắt vô cảm, lạnh lùng…
-Cậu không nghe tớ nói gì sao Lucy ? Đi về đi.
-Kei… Tại sao ? Tớ đã làm sai điều gì ? Tại sao cậu lại lạnh lùng với tớ. Sao lại phải tránh mặt tớ ?
-Cậu không làm gì sai cả. Tớ không gặp cậu vì tớ không muốn mà thôi.
-Tại sao…Tớ là người yêu của cậu kia mà. Tại sao cậu không muốn gặp tớ, vì Nhật Dạ sao ? Tớ có thể đoán được phần nào câu chuyện đang diễn ra. Cậu nghĩ cậu có lỗi với Nhật Dạ nên muốn chuộc lỗi bằng cách này sao ? Vậy còn tớ…cậu đã nói là yêu tớ…cậu….Lucy nhìn cậu nghẹn ngào…
-Lucy ! Trước đây tớ cứ nghĩ rằng tớ đã yêu cậu. Nhưng thực ra tớ đã nhầm. Chỉ vì cậu là cô bé ngốc nghếch vô tình gây được sự hiếu kì của tớ nên tớ chú ý đến cậu thôi. Nhưng từ khi ở bên cậu rồi tớ mới thấy cậu nhạt nhẽo vô cùng. Cậu chỉ được cái ngốc nghếch và hoang tưởng là không ai bằng thôi. Cậu không đẹp. Không có tố chất gì đặc biệt. Chỉ là một đứa con nuôi trong gia đình một nhà báo bình thường. Không có gì khiến tớ yêu cậu được cả.
Còn Nhật Dạ, cô ấy là bạn thanh mai trúc mã của tớ từ khi còn nhỏ. Vì tớ quá vô tâm nên tớ đã không hiểu được giá trị của cô ấy trong trái tim mình. Nhưng đến lúc đối diện với việc sẽ mất cô ấy mãi mãi, tớ mới biết cô ấy quan trọng với tớ như thế nào. Tớ mới biết, Nhật Dạ mới chính là người mà tớ thật sự yêu thương. Xin lỗi Lucy ! Nhưng tớ không thể mãi dối lòng đi bên cạnh một con bé ngốc như cậu mà làm người con gái tớ yêu phải khổ sở được. Cậu hiểu rồi chứ ?
Vài giọt nước trong suốt rơi xuống sàn. Hai con người bên nhau, chỉ cách nhau có vài bước chân. Vậy mà Lucy bỗng thấy Kei đã xa vời vợi…
-Tớ không tin. Cậu nói dối tớ đúng không ? Tớ không muốn cậu đùa như thế đâu… Đừng đùa như vậy nữa, Kei…Lucy lạc giọng,cả người cô run rẩy, cô cảm thấy có gì đó nhói đau trong ngực mình. Trước khi tới đây cô bé đã lường trước được tình huống này, nhưng Lucy không thể lường trước được nỗi đau đớn mà cô nhận được lại lớn đến dường này…
-Tớ không đùa đâu Lucy. Những gì tớ nói là sự thật. Cậu nghĩ là tớ đã yêu cậu à. Không đâu. Tớ chưa hề yêu cậu. Tình yêu mà tớ dành cho cậu chỉ là sự hiểu lầm cảm xúc trong thoáng chốc mà thôi, nó không phải là tình yêu. Cậu hãy thôi huyễn hoặc về tình cảm của chúng ta đi. Dù cho cậu có thích tớ như thế nào thì tớ cũng không thể đáp lại tình cảm của cậu được đâu. Đừng tự lừa dối bản thân mình nữa. Đối với tớ bây giờ Nhật Dạ mới là quan trọng nhất. Tớ đã suýt mất đi Nhật Dạ rồi, từ lúc cô ấy tỉnh lại tớ đã thề sẽ không bao giờ phạm sai lầm một lần nữa. Tớ sẽ đi qua Mĩ cùng cô ấy. Dù sao cũng xin lỗi vì đã làm cậu hiểu lầm tình cảm của tớ…
-Sao cậu lại tàn nhẫn với tớ như vậy Kei ? Cậu nghĩ rằng tớ là một tượng gốm không có trái tim, không có cảm xúc sao ? Cậu đã nói cậu yêu tớ, tớ đã tin vào tình cảm của cậu, vậy mà tại sao bây giờ cậu lại làm cho tớ phải đau ? Tớ đã yêu Kei. Tình cảm của tớ giành cho cậu không hề hời hợt, bây giờ cậu muốn tớ quên cậu đi sao, cậu nghĩ tớ có làm được không ?
-Thật là ngại quá Lucy. Nhưng tớ cũng không còn cách nào khác, vì tớ không hề yêu cậu, tớ không thể ép mình ở lại với cậu được. Nhưng tớ sẽ không để cậu bị thiệt thòi đâu. Nếu cậu muốn, tớ sẽ bồi thường cho cậu những tất cả những thứ cậu yêu cầu. Coi như là phí chia tay của chúng ta đi. Nói đi Lucy ! Cậu muốn tớ trả cậu bao nhiêu tiền cũng được…
-Im miệng đi Kei !!!!
Bốp…!!!!!!!!!!!!!!!!!
Một cú đấm được Thanh Phong giáng thẳng vào mặt Kei, cậu loạng chạng ngã người ra sau, máu nhòe ra trên khóe miệng, những người vệ sĩ vội chạy lại giữ chặt lấy Thanh Phong, Nhật Dạ cũng vội chạy lại đỡ Kei lên và nhìn cậu với đôi mắt trách móc :
-Phong !!! Cậu không được đánh Kei. Nếu không tớ không tha cho cậu đâu.
Thanh Phong không để ý đến những lời nói của Nhật Dạ, cậu cố lao về phía Kei với đôi mắt trợn trừng giận dữ :
-Kei !!! Mày học đâu ra cái cách dùng tiền để thay đổi mọi thứ như thế hả. Mày có coi Lucy là bạn hay không ? Mọi rắc rối này đều do mày gây ra, mày đã không dám đứng ra giải quyết thì thôi, còn dám làm cho Lucy bị tổn thương nữa, đồ khốn…
-Vậy cậu nói tớ phải làm gì bây giờ ???
Kei đấm mạnh tay vào tường gào lên giận dữ, nắm tay tóe máu, đôi mắt cậu trong phút chốc đỏ rực, chưa bao giờ hai đứa bạn thân lại giận nhau đến nổi này, tất cả chỉ vì một cô gái.
-Mày là đồ khốn, Kei ! Tao không ngờ mày là kẻ máu lạnh như vậy. Ruồng rẩy Lucy. Để cô bé đứng chờ ngoài mưa cả buổi, bây giờ còn xúc phạm đến cô ấy như vậy. Mày có còn là con người hay không ?
Thanh Phong lại lao lên nắm chặt cổ áo Kei và giáng những cú đấm tới tấp vào mặt cậu nhóc, máu nhòe ra từ miệng Kei nhiều hơn, nhưng cậu vẫn đứng im chịu đòn, những người vệ sĩ vội xô lại cản Thanh Phong. Thấy thái độ của hai đứa bạn như vậy, Nhạt Dạ tức giận đi tới xô mạnh Lucy vào tường, nắm chặt lấy cổ áo cô bé, đôi mắt xám của Nhật Dạ trợn tròn :
-Đã hài lòng chưa Lucy !!! Đi khỏi đây mau !!! Cậu định làm Kei phải khó xử như vậy đến khi nào nữa. Kei và Phong chưa bao giờ cãi nhau, vậy mà chỉ vì cậu họ đã trở mặt với nhau. Cậu có biết Kei và Phong nổi giận lên thì có chuyện gì xảy ra hay không ? Cậu muốn Phong phải lao vào giết chết Kei thì cậu mới vừa lòng hay sao ?
Lucy lặng người không nói gì, Thanh Phong đã bị đám vệ sĩ giữ chặt lại, không ai dám tới can thiệp hay kéo Nhật Dạ ra nữa. Cả khu hành lang ầm ĩ cả lên. Nhật Dạ vẫn giữ chặt cổ áo Lucy và nhìn cô với con mắt đầy căm thù, còn Thanh Phong thì đang cố thoát ra khỏi những người vệ sĩ lao vào đánh Kei…
-Tớ không còn lựa chọn nữa.
Một câu nói vừa đủ chỉ để cho Thanh Phong nghe thấy, Kei nhìn cậu bạn mình bằng đôi mắt khổ sở, đau đớn. Thanh Phong khựng lại. Cậu không còn muốn xông vào nữa đánh Kei nữa. Cậu hiểu được ẩn ý trong câu nói của Kei. Kei đã không còn lựa chọn nào nữa. Thanh Phong đã biết điều này, nhưng mà…
Kei tiếp tục lên tiếng cố ý để Lucy nghe thấy:
-Tớ không yêu Lucy. Tớ đã hiểu nhầm tình cảm của mình. Và tớ cũng đã xin lỗi cô ta rồi. Cô ta còn muốn tớ phải làm sao chứ. Bỏ hết tất cả để theo cô ta à. Tớ không làm được. Tớ không thể lại làm Nhật Dạ tớ yêu tổn thương nữa, và tớ cũng chẳng có lí do gì phải làm như vậy cả. Cách tốt nhất để giải quyết chuyện này là dùng tiền bồi thường cho Lucy để cô ấy quên chuyện này đi thôi.
Nhìn lên Lucy, Kei lạnh lùng:
…-Nói đi Lucy. Cậu cần bao nhiêu tiền thì mới không bám theo làm phiền tớ nữa. Tớ không yêu cậu, tất cả những gì tớ có thể cho cậu là tiền mà thôi. Vì vậy hãy nói đi. Tớ không muốn phải mất thời gian với cậu như thế nữa…
-Đủ rồi…Kei !!!!
Lucy hét lên giận dữ, nước mắt không ngừng tuôn ra trên khóe mắt, cả người cô run rẩy, Kei muốn dùng tiền để đuổi cô đi ư ? đồ ngốc Kei, cậu nghĩ cô thích tiền như vậy hay sao, nếu Lucy muốn, cô rất dễ dàng có được một nửa gia
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




