watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 03:00 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6767 Lượt

Dạ nữa, cả hai cô gái đều đã phải khổ sở vì cậu rồi, gia đình họ Hà cũng không phải những người bình thường. Nếu cậu có một hành động nào ngu ngốc nào, họ sẽ nhắm đến Lucy ngay, con bé chịu đựng như thế là đủ rồi.
Kei lặng im, nhưng giọt mưa lạnh buốt lăn trên mặt cậu bỗng trở nên nónghổi.
…-Thiên Di ! Hai đứa vẫn còn trẻ, vẫn còn nhiều thứ đang chờ đợi phía trước. Hãy quên nó và trở về Mỹ đi. Rồi sau này cậu cũng sẽ quên được Lucy thôi. Đây chỉ là cảm xúc nhất thời của hai đứa… Đừng cố níu giữ làm gì, sẽ không mang lại kết quả tốt đẹp đâu.
Bạch Dương đi qua, đôi mắt anh liếc ngang Kei và thả cây dù trên tay mình xuống bên cạnh cậu. Kei vẫn ngồi im một lúc rồi từ từ đứng dậy bước đi…
“Quên em…anh chỉ có thể làm được điều này khi nào anh chết…”
Những giọt nước mưa lạnh buốt tiếp tục lăn trên trên đôi mắt đen thẳm.
Bạch Dương nhìn theo cậu bé bước đi cô độc trong màn mưa, cây dù vẫn nằm chổng chơ bên cánh cổng, anh thở dài rồi bước vào trong…Đi lên phòng Lucy, cánh cửa phòng cô bé mở toang, nhưng bên trong tối đen như mực, Bạch Dương quờ quạng đưa tay lên cố tìm công tắc đèn…
“Tách”
Bóng đèn rực lên, anh giật mình, Lucy đang ngồi trên bục cửa sổ, hai chân co lên, lưng dựa vào tường còn khuôn mặt vô hồn dán lên màn đêm bên ngoài.
-Lucy ! Em đang làm gì vậy ? Sao không đóng cửa sổ lại, ướt hết rồi, lỡ bệnh thì sao ?
Khuôn mặt búp bê vô hồn của cô bé từ từ quay lại nhìn anh. Bạch Dương đang đứng trước mặt cô, anh ấy đang đi lại, nhưng sao hình bóng anh ấy trong mắt Lucy lại chập choạng mờ ảo như vậy, Tự nhiên Lucy cảm thấy cả người mình nặng trịch, lạnh ngắt, hai mắt cô bé tối sầm lại và cô ngã xuống phòng…
-Lucy !!! Lucy !!!
Lucy nhắm chặt mắt, và cô chỉ còn nghe được vài tiếng Bạch Dương hốt hoảng gọi mình…

Mưa…
Lạnh…!
Ngực đau nhói !!!
Sau tất cả những thứ cảm giác đó thì Lucy giật mình mở mắt ra. Xung quanh cô bé là một màu trắng toát. Có mùi gì đó xộc vào mũi khiến Lucy khó chịu. Là mùi thuốc sát trùng. Cô bé gạt chiếc chăn trắng tinh trên người mình, ngồi dậy đưa mắt nhìn quanh. Cô đang ở trong một căn phòng lạ hoắc. Dường như là một căn phòng trong bệnh viện. Lucy còn đang ngơ ngác không hiểu sao mình lại ở đây thì cánh cửa mở ra. Hải Dương bước vào, nhìn thấy Lucy đang ngồi trên giường, anh có vẻ mừng rỡ đi lại.
-Lucy ! Em thấy trong người thế nào rồi ?
Ngước đôi mắt đờ đẩn nhìn Hải Dương mệt mỏi. Lucy mở miệng ra định nói gì thì cô bé thấy cổ họng mình rát buốt, rồi từ cổ họng như lan xuống ngực đau nhói. Cô bé ôm ngực và ho sặc sụa. Hải Dương vội chạy lại đỡ lấy cô bé vỗ vỗ vào lưng cô. Lucy cảm giác như tay mình ướt ướt, xòe ra nhìn thì trong bàn tay Lucy là một vũng máu nhỏ, khóe miệng cô cũng nhuộm một màu đỏ rực…
-Lucy ! Không cần nói gì cả. Em bị viêm phổi rồi, mau nằm xuống nghĩ ngơi đi. Hải Dương lấy khăn lau miệng cho cô bé rồi đưa xuống nhẹ nhàng lau đi vết máu trong bàn tay bé nhỏ của cô.
-Em không sao !
-Em đã dầm mưa suốt cả ngày hôm qua mà còn nói là không sao ? Em có biết hôm qua em được đưa vào bệnh viện trong tình trạng như thế nào hay không ? Cũng may hôm qua Bạch Dương tới nhà và đưa em vào đây kịp thời đó. Nếu trễ một chút nữa thôi chắc bây giờ em đã được chuyển hộ khẩu ra ở riêng rồi…
Lucy mỉm cười, đôi mắt vô hồn trên khuôn mặt trắng nhợt, Hải Dương kéo cô bé vào lòng mình thì thầm:
-Đừng có cười như thế Lucy ! Nhìn em bây giờ thật thảm hại quá, nếu muốn thì em cứ khóc đi. Khóc thật lớn rồi quên hết tất cả đi.
“Quên ư ?”
Lucy thẩn thờ. Nếu có thể quên được thì cô bé đã không ở đây rồi. Nhưng giờ thì chẳng còn gì để nhớ nữa. Mọi thứ đối với Lucy bây giờ đều trống rỗng. Chẳng còn lại gì ngoài cảm giác đau đớn đeo bám mãi lấy cô bé nữa. Nắm chặt hai cánh tay Hải Dương, Lucy ngước lên run rẩy:
-Anh hai !
Hải Dương có vẻ bất ngờ, anh buông Lucy ra nhìn cô bé mỉm cười:
-Sao thế ?
Đôi mắt cô bé nhìn anh mình khẩn thiết:
-Em muốn sang Ôxtraylia với anh. Hãy đưa em cùng đi nhé !
Hải Dương mỉm cười hạnh phúc, hai tay anh ôm chặt lấy khuôn mặt bé nhỏ của Lucy kéo lại gần mình:
-Đương nhiên rồi ! Em hãy cố gắng nghĩ ngơi đi. Sáu ngày nữa chúng ta sẽ đi. Hi vọng đến lúc đó em đã được xuất viện.
-Không cần đâu. Anh làm thủ tục xuất viện cho em luôn đi. Em thấy khỏe rồi. Nếu cứ phải ở đây ngửi mùi thuốc sát trùng chắc em chết mất.
Hải Dương nghĩ ngợi một lát rồi gật đầu:
-Thế cũng được. Anh sẽ tìm một bác sĩ giỏi tới tận nhà chăm sóc cho em. Mà em cũng tới nhà anh ở luôn đi, chỉ còn sáu ngày nữa thôi, để em một

mình trong nhà chú Khánh anh cảm thấy không yên tâm. Cô , chú đó có quá nhiều công việc, họ không thể ở bên cạnh chăm sóc cho em được.
Lucy gật đầu, dì Thanh đang làm việc trong bệnh viện, khi Hải Dương đi tới trình bày sự việc và nói muốn đón Lucy đi, dì có vẻ hơi buồn, đi tới ngồi bên cạnh Lucy, dì vuốt mái tóc cô bé gượng cười:
-Vậy là cháu quyết định sang Ôxtraylia sao Lucy ?
-Dạ !
Lucy gật đầu, đôi mắt cô bé nhìn dì hơi ái ngại. Từ khi Lucy chuyển về đây, cả chú và dì đều yêu thương cô bé như con đẻ của họ. Lucy cũng không muốn rời bỏ họ mà đi. Nhưng cô bé không còn cách nào khác. Lucy không thể ở lại nơi này. Cô không muốn đối diện với những hình ảnh thân thương mà mình không thể dứt ra được. Lucy sẽ đi xa để quên đi rằng: mình đã từng yêu một người, đã từng hạnh phúc và đã từng ảo tưởng về tương lai đó. Khi nào thấy nguôi ngoai, cô bé sẽ trở về, chắc chắn là vậy…
Dì Thanh có lẽ cũng hiểu những gì mà cô bé nghĩ. Dì là người rất tâm lí mà. Từ lúc về nhà dì cố gượng cười giúp Lucy gấp đồ để tới nhà Hải Dương. Đồ đạc của cô bé cũng không có gì nhiều. Lucy trở về chỉ vì muốn lấy lại hai thứ, một là con mèo ú Nyako và hai là cây nhị khúc côn-kỉ vật duy nhất của bác Hoàng Long mà thôi.
Cô bé ngồi thẩn thờ trên bục cửa sổ nhìn ra ngoài bầu trời. Tiếng chuông gió trên cao kêu “leng keng”.
Thanh bình, yên tĩnh…
Và buồn…
Lucy nhìn quanh căn phòng mà mình đã ở trong một thời gian dài, rồi đôi mắt cô bé dừng lại ở một cái hộp nhỏ bằng gỗ nâu đặt trên bàn học. Lucy bước lại và mở nó ra, bên trong là vài món đồ trang sức đẹp đẽ, một chiếc vòng bạc đá đỏ dì Thanh tặng cô trong dịp giáng sinh, chiếc lắc tay có những chiếc lục lạc nhỏ, đây là của Nhật Dạ tặng cô bé vào hôm hội chợ. Một thỏi son môi phớt hồng mang mùi thơm kẹo ngọt…
Cầm lấy thỏi son. Lucy mở nắp ra và phớt lên môi mình, một mùi thơm nhẹ thoảng qua, Lucy có thể cảm giác được vị ngọt đang hiệnhữu, hương vị ngọt ngào của tình yêu. Của kí ức xa xưa…
Trái tim Lucy đau thắt lại, cô bé vội đưa tay lên che miệng, một cơn ho nhẹ nổi lên và vị ngọt ngào hòa lẫn vào màu đỏ của máu…
-Lucy ! Xong chưa ? Hải Dương đang chờ cháu đấy. Dì Thanh bước vào, Lucy mỉm cười rồi đưa tay bế con mèo mập Nyako và xách vali đi xuống dưới.
-Nhớ giữ gìn sức khỏe nhé cháu

Trang: [<] 1, 22, 23, [24] ,25,26 ,43 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT