watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 03:00 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6761 Lượt

Lucy một mình đi vào cánh đồng.
Lúa ở đây đã được gặt cách đây vài hôm, những gì còn lại là lởm chởm những gốc rạ vàng ươm và thơm sực mùi đồng nội. Lucy đi tới một gốc cây đổ ngang bên bải cỏ xanh và ngồi xuống. Đồng quê thật thanh bình yên tĩnh, từng cơn gió nhẹ thổi ào qua tung bay mái tóc của cô bé…( k logic với đoạn đầu m miêu tả cảnh lúa chín sao một thời gian dài như vây mới được gặt trong khi cảnh lúa chín m miêu tả đã lâu lăm rồi!)
Lucy ngồi im, lơ mơ đôi mắt nhìn về xa xăm, những đám mây trên đầu trôi hững hờ, cô bé để ý thấy có một cánh cò trắng bay ngang qua đầu mình về một nơi xa xa, cô bé hơi nheo mắt nhìn lên, mọi thứ có vẻ mờ ảo, giống như cô đang ở trong một giấc mơ không bao giờ tỉnh vậy. rồi cô cúi xuống, nếu đây chỉ là một giấc mơ thì tốt biết mấy, vì nếu là một giấc mơ, khi cô tỉnh dậy mọi thứ sẽ kết thúc, những chuyện không vui, những cảm xúc khó chịu sẽ biến mất. nhưng không thể. Lucy biết, đây không phải là giấc mơ…
Bụp…
Đang thả hồn vào những con gió nhẹ, thì có một cái gì đó ướt lạnh va vào mặt Lucy, giật mình quay lại, cô bé thấy một con nhái xanh biếc đang nhảy loi choi dưới đất, một vài đứa bé đang hò nhau chạy lại chụp lấy nó. Lucy mỉm cười. Những đứa trẻ đó thật giống cô khi còn nhỏ…
-Chị ơi ! Sao chị lại ngồi đây ? Một chú nhóc mặt mũi lem nhem bụi đất đang mỉm cười nhìn Lucy, cô bé không nói gì, chỉ đáp lại bằng một nụ cười.
-Chị ơi. Chơi trò cô dâu chú rễ với tụi em đi.
-Tụi em sẽ cho chị làm cô dâu, chị có bộ váy đẹp quá…
-Chị đẹp y như công chúa vậy !
Vài đứa trẻ khác xúm quanh Lucy nhìn cô bé trầm trồ, Lucy nhìn xuống dưới bộ váy áo của mình. Đúng là trong bộ váy trắng tinh nhìn Lucy giống công chúa thật. Bộ váy này chính Hải Dương và Bạch Dương đã dẫn cô đi mua cùng vài bộ khác trong siêu thị hôm qua. Cả hai ông anh trai khó tính này đều chê những bộ váy sọc caro của Lucy quá “bụi” và bắt cô bé phải thay đổi phong cách trở thành một cô công chúa nhỏ dịu dàng. Thật khổ với hai người anh độc đoán mà, đến cách ăn mặc cũng không để Lucy tự do nữa…
-Chị ơi, cô dâu thì phải cầm bó hoa này đi !
Một cô bé có chiếc răng sún ngay cửa miệng đưa cho Lucy một bó hoa xuyến chi trắng muốt, cô bé mỉm cười và cầm lấy bắt đầu tết thành những chiếc vòng hoa nhỏ nhắn, lũ trẻ có vẻ rất thích, tụi nhóc túa ra đi tìm thêm mấy loại hoa dại khác màu cho Lucy đan.
Khi trước ở trong nhà thờ, Lucy và những người bạn của mình vẫn thường hay gặp gỡ và vui đùa với những đứa trẻ, và Lucy có vẻ rất được trẻ con quý mến, bây giờ cũng vậy, những đứa trẻ xúm vào vây quanh Lucy cười nói rôm rã…Hai bàn tay Lucy khéo léo đan bện những bông hoa thành những chiếc vòng tay nhỏ, đôi mắt cô thả lên những áng mây hồng lơ lững trôi trên đầu. Không biết đất nước xa xôi mà lucy sắp đi qua sẽ như thế nào ? Có nơi nào yên tĩnh đẹp đẽ được như ở đây hay không ?
Không biết cô bé đã ngồi lặng yên nhìn trời trong bao lâu rồi, có thể là ba tiếng hay bốn tiếng gì đó, mấy người vệ sĩ vẫn ngồi trong xe chờ cô và thầm thán phục khả năng ngồi thiền của cô. Cô chủ nhỏ của họ thật là đáng nể ! Khác với những cô tiểu thư đi chơi thường mang theo những chiếc máy ảnh để chụp hình, hay chơi đùa, cắm trại. Riêng Lucy, mổi lần đưa cô đi đâu họ cũng chỉ thấy cô lặng im ngồi nhìn trời…
-Chị ơi, nhà chị ở đâu thế. Ngày mai chị có ra đây chơi nữa không ? Một cô nhóc níu tay Lucy mỉm cười.
-Ngày mai chị phải đi khỏi đây rồi.
-Chị đi đâu thế ?
Lucy nghĩ ngợi một lát rồi nhìn ra những gốc rạ phía xa xa chân trời:
-Chị chạy trốn…
-Công chúa đang chạy trốn ai vậy. Mấy ông kia phải không ? Họ bắt nạt chị à ?
Một cậu nhóc nắm tay Lucy chỉ về chiếc xe hơi đangđậu ngoài đường, một người vệ sĩ mặc vét đen đang đi tới chỗ Lucy, đó là ông võ sư hôm trước. Từ lúc Lucy tới đây, ông ta đã được Hải Dương chọn làm vệ sĩ riêng cho cô. Có lẽ đã tới giờ về, Lucy chậm chạp đứng dậy.
-Công chúa ơi ! Chị đừng sợ. Em sẽ bảo vệ chị !
Cậu nhóc nhảy ra trước mặt Lucy, đấm tay lên ngực đầy tự tin, có vẻ như tụi nhóc này rất quý Lucy, cô bé nhìn xuống mỉm cười:
-Không cần đâu nhóc ! Không phải ông ta tới bắt chị đâu…
Ông võ sư đi lại gần Lucy mỉm cười, thấy ông này đi tới, cậu nhóc vội nhảy lên đá vào chân ông ta hét lớn:
-Ông phù thủy ! Không được bắt nạt công chúa xinh đẹp của bọn tôi.
Cả đám nhóc cũng reo hò inh ỏi, ông võ sư này hơi ngạc nhiên nhìn xuống, rồi cứ thế đi lại phía Lucy mặc cho thằng nhóc đang đấm đá uỵch uỵch vào chân ông ta, được một lát thì thằng nhóc cũng nằm xoài ra đất thở, miệng lẩm bẩm:
-Cứu viện, cứu viện. Đại bàng đã thất bại. Mau cứu viện đi.
Cả đám nhóc lại nhao nhao lên. Một đứa khác chụp cái mũ hình gấu trúc lên đầu rồi cũng cầm “kiếm tre” lao lại:
-Đại bàng yên chí. Có gấu tới cứu viện đây !
“Gấu bông…”
Có một cái gì đó thoáng vụt qua đầu Lucy…
“Gấu bông”…
Thằng bé này nhào vào ông phù thủy trước mặt, và có một điều hơi ngạc nhiên, nó không dùng cây “kiếm tre” trên tay tấn công ông ta mà ôm lấy chân ông ngoạm một phát rõ đau. Ông võ sư nhăn mặt nắm cổ áo nó xách ngược lên, còn thằng bé thì lau chau đạp chân loạn xạ:
-Phù thủy đã trúng đòn, tất cả xông lên, đừng để ông ta mang công chúa đi.
Cả đám nhóc ồ lên rồi cũng vây quanh ông ta, ông võ sư không nói gì, cầm quần thằng nhóc tụt xuống rồi để cho thằng nhóc vừa lấy tay “che…” vừa đạp loạn xà ngầu, mặt đỏ bừng:
-Đồ ông phù thủy đáng ghét. Trả quần lại đây cho tôi…
Mấy đứa con gái thấy thế vội che mặt chạy lại ôm Lucy la hét inh ỏi, cô bé Lucy cũng bật cười khi thằng nhóc loi coi giành lại cái quần của nó.
-Chị ơi ! Chị đang cười hả ?
Lucy giật mình quay sang, cô bé bên cạnh đang nhìn cô chằm chằm với đôi mắt to, đen nhánh không một chút gợn, nó mỉm cười với Lucy:
-Nhìn chị cười mà sao giống khóc quá. Công chúa cười chẳng đẹp gì cả. Phải như em đây này.
Cô bé nhe răng cười, lộ ra một chiếc bị sâu ăn mất một nữa, nhưng vẫn đáng yêu lạ, Lucy ngây người…
-Về thôi cô bé ! Ngày mai cháu phải lên máy bay rồi, về nhà nghĩ ngơi để mai còn đi chứ. Cậu Hải Dương mới gọi cho tôi bảo đưa cháu về đó.
-Vâng !
Lucy mỉm cười đứng dậy, mấy đứa trẻ thấy vậy vội bu lại xôn xao:
-Chị ơi ! Chị về hả ?
-Mai chị nhớ tới đây chơi nữa nhé !
Lucy móc trong túi ra một thanh kẹo Caramen đưa cho đám nhóc, và xoa đầu con gấu trúc mới nãy đã “liều mình” bảo vệ cô, cô bé mỉm cười dịu dàng:
-Các em cũng về nhà đi. Tối rồi đó. Chị về đây.
Đám nhóc nhao nhao lên giành nhau những viên kẹo rồi cười sặc sụa:
-Cảm ơn công chúa. Chị tốt ơi là tốt..
-Công chúa mai tới nữa nhé. Mai tụi em sẽ rủ chị chơi cút bắt.
-Chị sẽ là bạn của tụi em nhé !
Mấy đứa bé đã đi được một đoạn rồi còn cố quay lại hét lớn với Lucy trước khi lùa bắt nhau về nhà, cô bé hơi ngẩn người

Trang: [<] 1, 26, 27, [28] ,29,30 ,43 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT