|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
nhìn theo đám nhóc…
Gấu bông…
Bạn…
Cút bắt…
Lucy đã chơi những trò này với ba người bạn của mình… Và giờ là lúc trò chơi kết thúc…
Cô bé ngước lên nhìn những đám mây đang trôi lờ lững trên đầu rồi quay lưng bước đi ra ngoài đường…
Buổi tối ở nhà Hải Dương…
Ánh trăng sáng vằng vặc trên cao, Lucy đứng lặng im trên ban công tận hưởng những làn gió lạnh luồn qua mái tóc và lắng nghe tiếng dế râm ran vọng tới từ khu vườn bên dưới…
Buồn…
Cảm giác trống trải cô độc vẫn vây lấy Lucy. Trái tim cô bé nặng trĩu, có gì đó đè nặng và làm cô phải đau nhói. Đã một tuần rồi Lucy vẫn không thôi nhớ về Kei và hai người bạn của mình. Đêm nay là đêm cuối cùng, sáng mai Lucy sẽ ra sân bay và đi tới một nơi thật là xa, cô sẽ cố gắng quên đi họ, cố gắng bắt đầu lại và quên đi họ, nhưng Lucy vẫn không dám chắc là mình sẽ làm được điều này…
-Mai phải đi sớm rồi, sao em chưa đi ngủ, nhóc con !
Bạch Dương choàng tay ôm chặt lấy Lucy từ phía sau thầm thì, cô bé giật mình quay lại cố gượng cười, Bạch Dương đang rất lo lắng cho cô, việc anh chuyển tới nhà Hải Dương cũng là để trông chừng cô em gái yêu quý của mình, nhưng tình cảm và sự quan tâm của anh vẫn không thể khiến Lucy hết buồn, nó không thể xóa đi vết thương hằn sâu trong trái tim cô bé được, anh đưa tay khẽ vuốt nhẹ mái tóc Lucy dịu dàng:
-Em đừng nghĩ ngợi nhiều nữa Lucy. Rồi mọi thứ cũng sẽ qua thôi, thời gian là liều thuốc tốt nhất giúp em hết đau và quên đi mọi thứ. Điều quan trọng bây giờ là em đừng cố gắng nhớ lại nỗi đau đó làm gì nữa. Em còn tương lai và còn rất nhiều thứ quan trọng phía trước. Vì vậy hãy cứ nhìn tới phía trước và quên những kí ức không vui đó đi. “Con người ta chỉ có thể sống hạnh phúc khi đã quên hết mọi chuyện không vui xảy ra trong quá khứ”, em vẫn còn nhớ lời dặn của thầy Long phải không ?
Lucy vẫn lặng im. Bây giờ thì những triết lí đúng đắn đó không thể nào đi vào nhận thức của Lucy được, dù cho nó có thốt ra từ miệng của một người mà cô bé luôn kính trọng. Cô bé không làm được, không hẳn vì Lucy muốn ám ảnh mình vào nỗi đau, mà vì cô bé không tài nào quên đi được. Hình ảnh của Kei vẫn rõ một một trong tâm trí Lucy, và nó chưa hề biến mất dù chỉ một giây…
-Này !!! Hai anh em lại đây đi…
Hải Dương lên tiếng, anh đang ngồi bên một chiếc bàn phủ khăn trắng tinh, bên trên là la liệt đủ loại bánh ngọt và rượu vẫy gọi hai anh em bên lan can.
-Lại đây uống rượu với tôi nào Bạch Dương, có bánh ngọt mà em thích nữa đó Lucy !!!
Bạch Dương mỉm cười kéo tay Lucy đi lại, Hải Dương đang rót rượu ra hai chiếc cốc thủy tinh vui vẻ:
-Sáng mai 08h00 chúng ta mới bay, cứ từ từ tận hưởng thời gian cuối cùng ở đây đi. Lại đây với anh nào Lucy!!!! Vừa nói anh vừa kéo Lucy ngồi gọn vào lòng mình, cô nhóc lúng túng, loi choi đòi xuống chiếc ghế bên cạnh, mặt đỏ đỏ :
-Anh hai !!! Em lớn rồi, anh đừng có làm như vậy, kì cục quá, bỏ em xuống đi.
-Gì mà kì cục, đối với anh, em chỉ là con nhóc con còn đang cần uống sữa mà thôi.
-Em lớn rồi, 17 tuổi rồi đó !!!!
-Anh thì thấy em vẫn y như con nhóc mẫu giáohơn ! Bạch Dương mỉm cười đưa li rượu lên miệng, Hải Dương cũng đặt Lucy ngồi xuống bên cạnh và đẩy li sữa dâu trên bàn tới trước mặt cô bé :
-Uống đi nhóc con !!!!
-Em không phải là nhóc con !!!!
-Không phải là nhóc con à ? Vậy thì uống rượu với tụi anh nhé !!!
Hải Dương vẫn không ngừng đùa cô bé, anh rót một li rượu để trước mặt Lucy mỉm cười, cô nhóc không uống được rượu, anh vẫn còn nhớ như in chuyện bị cô bé phun rượu vào mặt hôm nào mà, Lucy là con nhóc rất sĩ diện, anh dám chắc chỉ vài giây nữa thôi cô sẽ cầm ly rượu đưa lên miệng…và phun ra. Nhưng lần này thì anh không ngồi đối diện với cô bé, nên sẽ không bị phun nữa đâu, nhưng Bạch Dương thì lại có nguy cơ đó ! Hải Dương đang muốn chơi xỏ Bạch Dương một chút !
Thách cô sao ? Lucy nhìn ly rượu trước mặt không nói gì, ánh mắt hơi buồn, rồi đột nhiên cô bé làm một hành động khiến cả hai ông anh phải hết hồn, cô cầm li rượu lên, uống cạn…
-Lucy !!!Bạch Dương vội vàng lên tiếng.
Hải Dương cũng quay sang lúng túng:
-Lucy !!! Anh chỉ đùa thôi mà, em giận đấy à ? (Kì lạ ! Sao con bé không phun ra giống lần trước nhỉ ?)
Cô bé không nói gì, cô với tay lấy chai rượu bên cạnh Hải Dương rót vào li và tiếp tục đưa lên miệng uống cạn, những giọt rượu đắng nghét lần lượt đi vào cào xé cổ họng cô bé, Lucy không còn cảm giác gì nữa, cô muốn quên đi mọi thứ, nghe nói rượu sẽ giúp người ta quên đi được mọi thứ không muốn nhớ, cô bé muốn thử quên đi Kei bằng cách này, mặc dù uống thứ chết tiệt này vào rất là khó chịu, nhưng có vẻ như nó đã có tác dụng, mới có hai ly là Lucy cảm thấy choáng váng rồi. Khi cô bé rót ly thứ ba ra đưa lên miệng thì Hải Dương đưa tay giật lấy, cả anh và Bạch Dương đều cau mày nhìn cô bé.
-Em làm sao vậy Lucy ? Rượu không phải là thứ em có thể uống đâu.
-Lucy !!! Em đừng có như vậy nữa. Cố uống rượu cũng không giải quyết được gì đâu. Coi chừng sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe của em đó.
Lucy không nói gì, cô bé cúi gằm mặt xuống, chỉ một lát sau thì cả người cô choáng váng, đầu cũng đau lên từng hồi, rồi cô thấy có gì đó bứt rứt khó chịu, hình ảnh của Kei lại hiện về trong tâm trí cô, rõ mồn một và trái tim cô lại đau nhói lên từng hồi…
Kei…
Đúng là dối trá mà. Rượu không thể làm người ta quên đi mọi thứ được, nó không làm cho Lucy hết buồn được. Lucy thật ngốc nghếch khi tin vào lời xúi dại của mấy tên bợm rượu mà !
Đau quá…
Trái tim Lucy cứ như bị ai cào xé vậy…
Hình ảnh của Kei vẫn hiện lên ám ảnh tâm trí Lucy…
Kei ! Lucy ghét Kei ! Tại sao cô lại phải chịu nỗi đau này, tại sao Kei đã đến bên cô mà không ở lại bên cạnh cô, tại sao cậu ấy cho cô hạnh phúc rồi lại vội vàng bỏ đi khiến cho cô phải đau đớn đến như vậy. Tại sao Kei lại tàn nhẫn với cô như vậy, rút cuộc thì Lucy đã làm gì sai chứ. Tại sao cả người yêu lẫn bạn bè đều bỏ cô mà đi. Tại sao họ lại tàn nhẫn với Lucy như vậy…
Lucy muốn được ở bên cạnh Kei, cô bé không nghĩ rằng mình có thể sống nếu thiếu Kei…nhưng không được. Kei đã không còn là của cô nữa rồi, chính xác thì cậu ấy chưa bao giờ là của Lucy cả. Là Lucy đang ảo tưởng mà thôi…
Trái tim Lucy đau thắt lại, cô bé cảm thấy khó thở và có gì đó nhòe ra từ khóe mắt, cả người cô bé run run…
-Lucy !!! Lucy!!! Em sao vậy…
-Lucy !!!
Hải Dương và Bạch Dương nhìn cô lo lắng, hẳn là hai người biết cô bé đang nghĩ gì, biết cô bé đang buồn vì lí do gì, cả hai đều nhìn nhau thở dài. Xem ra muốn cô em gái yếu đuối của họ quên đi tình yêu đầu tiên của mình và vui vẻ lại như ngày xưa là một điều rất khó. Nhẹ nhàng, Hải Dương ôm Lucy vào lòng dịu dàng vỗ vỗ lên lưng cô bé an ủi.
-Nín đi nào Lucy ! Em lớn rồi mà, lớn rồi mà còn khóc nhè hay sao ? Nín đi…
-Anh hai !!! Em phải làm
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




