|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
trong lòng cô bé có chút gì đó cắn rứt.
-Nhật Dạ ! Xin lỗi cậu vì những chuyện đã qua. Tớ đã gây rắc rối cho các cậu nhiều rồi. Đúng là tớ đã chen ngang giữa cậu và Kei. Dù không cố ý nhưng tớ cũng đã làm tổn thương cậu nhiều. Tớ thật đáng trách quá, bây giờ tớ đã thấy rất hối hận. Tớ không dám mong Nhật Dạ sẽ tha thứ cho tớ. Nhưng tớ mong rằng cậu và Kei sẽ được hạnh phúc, sẽ được ở bên nhau mãi mãi…
Nhật Dạ không nói gì, đôi mắt xám biếc vẫn nhìn cô bạn mình lạnh lùng.
-Sau này cậu còn trở lại đây không Nhật Dạ ?
-Không !
-Tớ hi vọng là chúng ta sẽ được gặp lại nhau. Lặng yên một lát, Lucy nghiêng đầu nhìn Nhật Dạ mỉm cười, nụ cười thân thiết giống y như trước đây.
…-Nhật Dạ à ! Chúng ta…vẫn là bạn chứ ?
-Cậu vẫn muốn làm bạn với tớ sao ? Sau tất cả những chuyện này mà cậu vẫn muốn chúng ta là bạn sao ?
Lucy mỉm cười gật đầu, chưa bao giờ cô muốn chấm dứt tình bạn với Nhật Dạ cả, cô bé kia thì mỉm cười nhạt nhẽo lắc đầu:
-Xin lỗi ! Nhưng tớ không muốn. Tạm biệt !
Nhật Dạ quay đi, đôi mắt xám hơi cay, trong lòng cô cảm thấy cắn rứt hơn bao giờ hết. Cô đã cướp đi Kei của Lucy, đã từng đối xử không tốt với Lucy, thế mà cô bé vẫn muốn làm bạn với cô. Lucy quá nhân hậu. Nhật Dạ tự thấy mình không xứng đáng với lòng vị tha của cô bé đó, và lần đầu tiên cô nhận ra rằng, mình thật là xấu xa…
Lucy thì vẫn đứng nhìn theo Nhật Dạ, buồn bã, vậy là cơ hội cuối cùng làm hòa với đứa bạn cũng đã thất bại…
-Đánh nó đi…
-Đánh nó đi…
Đang định bước vào trong thì cô bé nghe có tiếng xôn xao vang lên ở phía xa. Hình như ở đó có một vụ ẩu đả, mấy người nhân viên bảo vệ quanh đó vội vàng chạy lại giải quyết, cả sân bay vì vậy mà nhốn nháo cả lên. Hình như vụ việc càng lúc càng nghiêm trọng vì Lucy nghe có tiếng la hét inh ỏi, và dường như mấyngười nhân viên bảo vệ cũng bị tấn công thì phải…
Nhưng Lucy không có thời gian để quan tâm đến việc đó nữa, cô bé phải lên máy bay ngay nếu không sẽ bị trễ giờ. Đang đưa đôi mắt ngơ ngác tìm hai người anh trai thì bổng có một cánh tay bịt chặt miệng Lucy từ phía sau. Cô bé giật mình cố giẩy thoát ra. Nhưng cánh tay cứng ngắc vẫn giữ chặt lấy cô, rồi Lucy thấy mắt mình nặng trĩu lại và cô bé gục xuống. Chiếc khăn ướt tẩm thuốc mê trên tay kẻ lạ mặt rơi xuống sàn. Cô bé được đem ra một chiếc xe hơi đang chờ sẵn bên ngoài.
Sự việc xảy ra quá nhanh, cộng thêm vụ hỗn loạn xảy ra gần đó nên không một ai biết được Lucy đã bị bắt cóc.
08h20.
Còn mười phút nữa là máy bay cất cánh. Hải Dương và Bạch Dương đã chờ Lucy hơn hai mươi phút rồi mà vẫn không thấy cô bé quay lại. Hai người đã tỏ ra sốt ruột, Hải Dương cũng lỡ cho những người vệ sĩ về nhà hết rồi nên giờ không còn biết phải làm sao tìm Lucy được, gọi điện thoại thì cô nhóc không bắt máy.
-Con bé này, làm gì mà lâu thế không biết. Bực mình quá ! Bạch Dương đứng dậy nhìn đồng hồ nhăn nhó.
-Cậu lên máy bay trước đi Bạch Dương, tôi sẽ ra ngoài tìm con bé.
Hải Dương đứng dậy, có vẻ như anh đã hết kiên nhẫn với cô em này rồi, chạy vội ra khu vực khi nãy, vẫn chẳng thấy cô nhóc đâu, điện thoại thì đã tắt nguồn luôn rồi…
…-Con bé ngốc này…
Đang quay qua quay lại một cách khổ sở thì anh va mạnh vào một người nào đó trước mặt đi tới, tên này cũng không chịu nhìn đường. Hải Dương cau mày nhìn lên tên kia bực bội định cho nó một trận, chợt khuôn mặt anh dịu lại, Kei đang đứng trước mặt anh, chính là cậu đã vô ý va vào anh, đi theo sau Kei là Thanh Phong và Nhật Dạ, họ cũng đang nhìn anh không kém phần ngạc nhiên…
-Có chuyện gì vậy Hải Dương ? Nhìn thấy bộ dạng lo lắng của anh, Thanh Phong kéo vali lên trước hỏi thăm.
-Này Nhật Dạ ! Con bé Lucy đâu rồi ? Bước lại trước mặt Nhật Dạ, Hải Dương hơi mừng rỡ, vì người cuối cùng gặp Lucy là cô bé này, Hải Dương hi vọng một điều gì đó…
-Tôi không biết, có chuyện gì sao ?
Kei và Phong quay sang nhìn Hải Dương lo lắng, đúng lúc đó có tiếng loa thông báo họ lên máy bay…
-Con bé Lucy đã biến đi đâu mất rồi. Từ lúc nó ở lại nói chuyện với cô thì không còn thấy tăm hơi nó đâu nữa…
-Cô ấy có thể đi đâu được chứ ? Anh đã thử gọi điện cho cô ấy chưa ? Kei nhìn Hải Dương lo lắng. Tim cậu đập mạnh trong lồng ngực, một cảm giác bất an dấy lên, đúng lúc này, có một cô gái đi lại trước mặt cậu.
-Xin hỏi cậu là Hà Thiên Di phải không ?
-Vâng ! Có chuyện gì ? Kei quay sang nhìn cô gái lạ, cô ta đưa cho cậu một chiếc điện thoại đang được gọi đến.
-Có người nhờ tôi đưa cho cậu chiếc điện thoại này.
Kei nhìn cô gái khó hiểu rồi cầm chiếc điện thoại lên, bàn tay cậu lạnh ngắt, đây là chiếc điện thoại của Lucy, cậu vội nhấn nút nghe…
“Xin chào ! Lâu rồi không gặp. Con chó săn của Khôi Vỹ”. Đầu dây bên kia một giọng lạnh lẽo có vẻ hơi quen vang lên.
-Ai đó ? Kei hét lên bực bội, linh tính cho cậu biết đã có gì đó không hay xảy ra cho Lucy, và có liên quan đến kẻ này…
“Hà Thiên Di ! Tao biết mày đang giữ tập tài liệu mật của tập đoàn BIAT mà mày lấy được ở chỗ Hải Dương. Đem nó đến cho tao nếu mày muốn cứu con nhóc này !”
-Sadis !!! Mày muốn gì ? Kei gào lớn vào điện thoại, mọi người xung quanh cậu quay lại nhìn cậu bằng ánh mắt tò mò, có người thì sững sốt…
“ Một trò chơi nhỏ thôi. Địa điểm tao sẽ nói ày sau. Giữ lấy chiếc điện thoại này, tao sẽ còn liên lạc lại. Tao ày thời gian từ giờ đến 03h00 chiều để chuẩn bị tập tài liệu đó cho tao. Nếu tao không có được nó. Con bé này sẽ chết thảm…”
-Sadis… Kei gào lên giận giữ. Hải Dương giật phắt chiếc điện thoại trên tay Kei quát lớn:-Sadis !!! Mày đã làm gì em gái tao ?
“ Ủa !!! Hải Dương. Mày cũng ở đó à ? Mày cũng chuẩn bị đi. Sau con bé này sẽ đến lượt mày, nhanh thôi. Ha ha ha ha…”
-Khốn kiếp !!!!
Điện thoại tắt, Hải Dương như điên tiết, anh đưa tay giật mạnh chiếc cavat trên cổ áo lỏng ra, rồi lao ra ngoài bấm điện thoại hét lớn;
-Tập hợp tất cả mọi người lại. Tôi sẽ về ngay bây giờ. Con bé Lucy bị bắt cóc rồi…
Nhật Dạ và Thanh Phong nhìn Kei lo lắng. Tiếng loa thông báo liên tục gọi tên họ lên máy bay. Đôi mắt Kei trợn trừng đỏ ngầu, hai hàm răng cậu nghiến chặt, hai cánh tay run run nắm chặt lại, rồi cậu ném mạnh chiếc vali xuống đất lao về phía Hải Dương…
-Đưa cái điện thoại đó đây…
Hải Dương quay lại, chiếc điện thoại của Lucy trên tay anh đã bị Kei giật phăng, cậu chạy như bay ra ngoài, Thanh Phong và Nhật Dạ cũng vội vã đuổi theo…
Leo lên một chiếc taxi, Kei nhanh chóng quay trở lại ngôi biệt thự nhà họ Hà, nhìn thấy cậu hớt ha hớt hải chạy vào, Khôi Vỹ đang ngồi uống cà phê ngước lên ngạc nhiên.
-Thiên Di ! Sao lại quay về. Có chuyện gì vậy ?
Kei không trả lời, cậu vội vàng lao lên phòng, lật tung mọi thứ trong ngăn tủ, cậu lôi ra một tập tài liệu dày cộm trong túi kiếng. Ném nó lên giường, cậu cởi áo khoác vất luôn sang một bên rồi lại lục tung cái tủ lên một lần nữa. Lần này là một cây kiếm nhật sáng loáng. Cậu nhìn thanh kiếm lạnh ngắt trên
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




