|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
sao?”- Anh mặc kệ cô cự tuyệt, ôm lấy cô tính mang đi.
“Gia Khải”- Cô gọi anh lại “Tôi thật không có bệnh, chẳng qua là..”- Cô không biết nên nói thế nào, mặc dù trên thực tế cô và anh đã sống như vợ chồng, nhưng cô lại hay xấu hổ nên ngại mở miệng
“Chẳng qua là..”- Anh nghe cô hạ giọng xuống.
“Chẳng qua là vì kinh nguyệt nên đau, qua đêm nay sẽ không sao?”- Nếu như không nói, anh nhất định sẽ đem cô đến bệnh viện.
“Có thật không?”- Anh nghe mà có chút không tin nhưng vẫn thả cô xuống. Nữ nhân nào cũng chịu hành hạ thế này sao? Mặc dù bạn gái anh rất nhiều, nhưng không bao giờ hiểu rõ phụ nữ hơn nửa hắn đới với nữ nhân từ trước tới giờ luôn cẩu thả. <Anh không biết thật hay giả ngơ lúc nào cũng xxxooo mà..>
Uyển Oánh gật đầu: “Mỗi lần tôi đều rất đau chẳng qua lần này đau nhiều hơn”
“Khi nào mới hết đau”- Anhq uan tâm hỏi.
“Ngày mai sẽ khỏi?”
“Ngày mai?”- Như thế sao được? Còn gần cả nửa đem, cô làm sao chịu được? Vừa rồi nhìn thấy dáng vẻ cô như vậy, anh đã tâm hoảng ý loạn, anh làm sao nhẫn tâm để cô cả đem bị hành hạ như thế, “Không có cách nào sao?”
“Trước kia có uống thuốc nhưng hôm nay lại quên mua”
“Kiên nhẫn chờ một chút, anh đi mua thuốc lập tức sẽ về”- Nói xong, không đợi cô nói nữa, Gia Khải đã vội vã ra ngoài.
Đi ô tô tới một tiệm thuốc gần đó, mua thuốc cho Uyển Oánh vội vã đi ra xe tính tiền rồi về.
“Gia Khải, sao ngươi lại ở đây?”- Tào Đông Huy dắt tay Lưu Ngọc Linh đi tới bên cạnh. Trùng hợp thật, hai người họ nửa đêm đi xem phim lại gặp Hứa Gia kHải.
“Là ngươi à, ta đi mau ít đồ”- Gia Khải thấy họ cũng không cảm thấy kỳ lạ, anh biết Đông Huy chung tình với Lưu Ngọc Linh.
“Đã trễ thế này, còn mua cái gì?- Đông Huy tò mò hỏi, nhìn thấy trên tay Gia Khải cầm lấy. “Sao lại mua thuốc làm gì?”
“Đương nhiên là để uống”- Gia Khải liếc Đông Huy cầm lại hộp thuốc.
“Khoan đã, không đúng?”- Đông Huy đoạt lại hộp thuốc, cẩn thẩn xem xét. “Đây là thuốc dành cho phụ nữ, sao ngươi lại mua? Chẳng lẽ ngươi..”- Đông Huy cố ý chế nhạo anh.
“Mua đương nhiên là cho nữ uống, có gì ngạc nhiên sao?”- Gia Khải lập tức đoạt lấy hộp thuốc lên xe hơi, không để ý đến Đông Huy nữa.
“Nữ nhân? Sao lại gấp như vậy?”- Đông Huy giật mình, một nam nhân theo chủ nghĩa như Hứa Gia Khải luôn tự cao tự cuồng tự đại lại vì một phụ nữ mà vội vàng? “Này, quả thật không giống Hưa Gia Khải tí nào?”
“Ngươi thích quản chuyện người khác vậy sao. Có bị bạn gái trách tội lạnh nhạt thì đừng tới tìm ta”- Gia Khải khởi động xe. Tại sao Lưu Ngọc Linh ôn nhu xinh đẹp như vậy vẫn không tài nào lưu chuyển được trái tim anh. Vậy mà một Sở Uyển Oánh bình thường lại khiến anh nhớ mong?
Nhìn dáng vẻ vội vàng của Gia Khải, Đông Huy thật không hiểu nổi.
Kim giờ chỉ lên số 11, cô thất vọng dọn bàn ăn cơm tối. Cô đâu phải đứa ngốc mà khổ sở chờ Hứa Gia Khải? Anh mỗi lần đều đi lâu như vậy, không nói một tiếng đã biến mất. Trong suy nghĩ của anh, cô căn bản không là gì, không đáng giá để anh nói một tiếng. Uyển Oánh bò lên giường, rút người vào chăn, không cần đợi anh nữa? Hứa Gia Khải đã đi tìm niềm vui nơi khác, bây giờ có lẽ đang nằm trong lòng nữ nhân khác. Anh chắc đang trách cô phiền phức, Nếu không gần nữa đêm sao vẫn chưa về?
Bất kể anh có đi đâu, cả cô và đám phụ nữ kia đều không có quyền quản anh, anh thích loại phụ nữ như thế sao? Không hỏi chuyện cũng không quản chuyện của anh, không can thiệp chỉ biết ở bên cạnh mặc anh thích đến thì đến thích đi thì đi, cô chỉ cần nhận lấy. Uyển Oánh run rẩy, cô làm sao vậy? Sở Uyển Oánh, đáy lòng cô đang loé lên một tia hi vọng là anh sẽ thích ai đó!! Không đúng, không đúng. Sở Uyển Oánh, cô không nên có suy nghĩ như vậy, cô không cần anh, anh đối với cô chẳng có ý nghĩa gì cả. Cho dù lúc này anh đang làm gì hoặc ôm ai cũng không can hệ tới cô. Tại sao khi bị bỏ lại lòng cô lại đau như vậy, chẳng lẽ là do đau bụng gây ra sao?
Cứ thế cô thiếp đi trong hỗn loạn.
Trong mơ, cô cảm giác thân thể mình từ từ ấm lại, thật thoải mái dể chịu, cô rúc người vào nơi ấm áp rồi co lại. Một cánh tay siết chặt lấy!! A! Hứa Gia Khải, anh lại không nói không rẳng quay về, cô thật hận mình lại có phản ứng với những hành động của anh. Cố nhích người ra xa anh một tí, nhưng trong cô lại không muốn anh rời xa.
“Sao vậy?”- Anh nhận thấy phản ứng của cô. “Bụng còn đau không”- Anh quan tâm hỏi thăm cô. Dù cô có cố gắng đẩy anh ra, nhưng trước mặt cô, anh không thể ngăn cản bản thân mình ngừng quan tâm chăm sóc cô.
“Không đau nữa”- Uyển Oánh nhẹ nhàng trả lời.
Anh kiên quyết bắt cô quay lại, buộc cô phải đối mặt với nah, vươn hai tay ra ôm lấy má của cô sau đó quan sát thật kỹ.
“Không vui sao?”- Anh hỏi “Sao vậy? Trách anh về trễ hay còn nguyên nhân nào khác
“Không có, tôi làm gì không vui chứ, cũng không có trách anh gì hết”
“Vậy sao gương mặt lại buồn như thế”
“Tôi không có buồn”- Cô cũng không phải buồn, chẳng qua cô chỉ là tình nhân làm sao trách anh được.
“Vậy sao vẫn chưa ngủ”- Anh biết rất rõ, mỗi lần cô không vui thì sẽ trở nên tĩnh lặng và trầm mặc.
“Do anh khiến tôi tỉnh dậy”
“Là sao?”- Gia Khải liếc mắt nhìn cô “Anh vừa về là em tỉnh sao? Lúc anh về nhìn thấy em ngay cả lúc ngủ cũng không yên”
“Vì tôi không thoải mái”- Cô kiếm đại một lí do đồng thời cũng nói là do tối nay không khoẻ nên có chút phiền lòng.
“Vậy lúc nào mới khoẻ”- Anh hỏi cô. Anh khôngđành lòng nhìn cô đau đớn như vậy cho dù chỉ một chút xíu da thịt mất đi anh cũng không nhẫn tâm.
Uyển Oánh không khỏi nhíu mày, anh hỏi như vậy là có gì? Nữ nhân cũng phải qua mấy ngày mới hết, anh chẳng lẽ không biết sao, hay anh đang trách cô? Dù sao anh giữ cô lại không phải vì phát tiết thì cả ngày cũng sẽ ôm chặt lấy cô. Cô chỉ là công cụ đang mất đi đất dụng võ. Với anh, cô làm gì có ý nghĩa gì, mà với cô anh cũng chẳng là gì.
“Chẳng phải bạn gái của anh rất nhiều sao, mau đi tìm cô ta đi”
Mặt Hứa Gia Khải lập tức trở nên âm trầm lạnh lùng, cô chính là nữ nhân ngu xuẩn nhất thế giới, chỉ có cô mới chắp hai tay đem dâng tặng anh cho người khác. Anh trước giờ chưa bao giờ gặp qua, thật buồn cười, cô rốt cuộc xme anh là ai, là dã thú chỉ biết tiết dục, hay là dâm đồ háo sắc. Hứa Gia Khải anh nếu không có phụ nữ cũng không phải không sống được, nữ nhân với anh chẳng qua là công cụ giúp anh giải toả lúc mệt mỏi, căn bản không quan trọng. Ai cũng muốn độc chiếm anh, bao gồm cả tiền. Duy chỉ có Uyển Oánh, không cần tiền, không cần người, anh thật không hiểu nỏi cô.
“Tôi có đi tìm phụ nữ hay không cũng không cần cô quản”- Anh lửa giận phừng phừng hướng tơi cô, thật muốn bóp chết cô. Cô lúc nào cũng có thể khiến anh tức giận.
Dĩ nhiên là không cần cô quản, cô căn bản cũng chẳng có tư cách để mà quản. Cô đúng là khồ khạo ngu ngốc tự nhiên đi quản chuyện của anh.
“Tôi
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




