watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 02:07 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8756 Lượt

Ai gô… Cũng đẹp phết đấy chứ! Tôi có nên đăng ký học thêm văn bằng hai trường mỹ thuật không nhỉ?”

“Cô đừng vùi dập nghệ thuật nữa đi.”

“Anh không nhìn thấy đừng phán linh tinh…”

“Mấy giờ rồi?”

“Gần sáu giờ.”

“Sao cô còn chưa cho tôi uống thuốc?”

“Thuốc để trên bàn đấy. Anh tự lấy uống đi.”

“Cô đối xử với bệnh nhân thế sao?”

“Anh chỉ không nhìn thấy chứ đâu phải không đi lại được. Tôi nghĩ kỹ rồi, từ nay những việc thế này anh tự làm đi, tôi đâu phải osin của anh.”

“Cô được lắm!”

“Quá khen rồi.”

Cứ như thế, mỗi ngày họ chỉ có vài cuộc đối thoại ngắn như vậy. Lệ Dương không đả động gì đến bệnh tình của Hoàng Quân, cũng không khuyên nhủ anh phải làm cái này cái kia nữa.

Những lúc đi dạo ngoài công viên, Lệ Dương cũng cố tình không nhắc Hoàng Quân phía trước có chướng ngại vật hoặc bậc thang. Có lúc Hoàng Quân dẫm phải vỏ chuối người ta ăn bỏ lại, suýt chút nữa thì vồ ếch, khiến Lệ Dương được phen cười ngặt nghẽo.

Trước mặt Hoàng Quân, Lệ Dương chẳng bao giờ che giấu sự phũ phàng của mình. Có một lần cô bị mảnh vỡ thủy tinh đâm vào mu bàn tay phải, máu chảy lênh láng, còn bắt Hoàng Quân phải băng bó lại giúp cô.

“Tôi không nhìn thấy gì, cô không biết sao?” Hoàng Quân khước từ lời đề nghị của Lệ Dương.

“Một mình tay trái tôi không thể băng và buộc lại được. Có anh giúp sẽ thuận tiện hơn.” Lệ Dương vừa nhăn mặt vừa xuýt xoa, ra chiều đau đớn lắm.

Hoàng Quân miễn cưỡng phải giúp, dù anh quấn băng không được đẹp lắm, nếu không muốn nói là xấu thậm tệ.

Có lẽ Hồng Liên nói đúng, trước nay những việc nhỏ nhặt Lệ Dương và chị Bích đều giúp Hoàng Quân làm. Dù rất khó chịu và luôn miệng nói không cần nhưng ít nhiều cũng đã khiến Hoàng Quân dần quên đi tầm quan trọng của đôi mắt. Chỉ cần để anh ta gặp những trở ngại khi mắt không nhìn thấy được, biết đâu có thể khiến anh ta thay đổi ý định.

Chương 5: Hồi Ức Đau Thương

Ads Hôm nay nhà Hoàng Quân có khách. Cũng chẳng phải ai xa lạ, chính là bạn học cũ của Hoàng Quân, cũng là bạn thân nhất, tên Trần Vũ Hải.

Lúc nghe thấy tiếng gõ cửa, Hoàng Quân cứ tưởng Lệ Dương đến, thấy bất ngờ vì cô đột nhiên lịch sự như vậy.

“Cô cứ tự nhiên vào như mọi khi thôi, đừng lịch sự thế, tôi không quen.”

Ngoài cửa có tiếng người cười khẽ:

“Xem ra tôi không được chào đón rồi.”

Hoàng Quân hơi ngớ người:

“Trần Vũ Hải?”

“May quá, cậu vẫn còn nhớ tên tôi.”

“Lâu nay cậu chết ở đâu vậy?” Hoàng Quân ném ánh nhìn ra phía cửa, không hề tỏ ra chút khách khí.

“Xin lỗi nhé!” Trần Vũ Hải thu về nét mặt ôn nhu bước tới gần Hoàng Quân. “Gần đây bận chuyển văn phòng, không có thời gian đến thăm cậu.”

Hoàng Quân đương nhiên biết Trần Vũ Hải mới chuyển về làm Trưởng phòng pháp chế của Star. Đây cũng là nơi trước khi bị tai nạn anh từng làm việc. Chủ tịch Hội đồng quản trị của tập đoàn chế tác trang sức này chính là bác rể của Hoàng Quân.

“Điều kiện làm việc mới tốt chứ?” Hoàng Quân hỏi thăm một chút.

“Rất tốt!” Trần Vũ Hải vắt chéo chân trên ghế, lưng ngả ra tạo một thế ngồi vô cùng hưởng thụ. “Quả là tập đoàn chế tác trang sức hàng đầu, ngay cả đội ngũ Luật sư cũng toàn là những người có máu mặt. Có điều…”

Hoàng Quân quay mặt về hướng phát ra âm thanh, chờ đợi.

“Có một đồng nghiệp nữ hình như không có thiện cảm với tôi cho lắm.”

Hoàng Quân để lộ một biểu cảm khó tin:

“Gì vậy? Trên đời này vẫn còn phụ nữ ghét cậu sao? Không phải cố tình tỏ ra kiêu ngạo để thu hút sự chú ý của cậu đấy chứ?”

Trần Vũ Hải lắc đầu, với lấy chiếc đồng hồ cát lên nghịch nghịch:

“Không giống lắm. Hôm liên hoan chào đón tôi cô ta cố tình viện cớ không tham gia. Ở văn phòng cũng khá miễn cưỡng, có chuyện gì cần thông báo thì toàn nói trống không.”

“Thú vị thật.” Hoàng Quân khịt mũi. “Không phải cậu về cướp đi chức vụ cô ta đã nhắm từ lâu đấy chứ? Hoặc đã từng là một trong số những cô gái bị cậu bỏ rơi…”

“Cô ta nhìn qua không giống dạng người ham quyền đoạt vị cho lắm. Còn nếu đã từng hẹn hò với tôi, không có lý nào tôi lại không nhớ chút gì.”

Hoàng Quân nhún vai. Vậy thì còn lý do nào khác nữa đâu?

“Thôi. Không nói đến cô ta nữa…” Trần Vũ Hải chấm dứt chủ đề nãy giờ hai người vẫn bàn luận, quay qua hỏi thăm Hoàng Quân: “Dạo này thấy cậu có vẻ rạng rỡ lên rồi đấy. Có chuyện gì vui sao?”

“Vẫn thế thôi.”

“Vẫn thế ư?” Trần Vũ Hải gần như lặp lại câu trả lời của Hoàng Quân một cách mờ ám.

“Cái đầu cậu đang nghĩ linh tinh gì vậy?” Hoàng Quân khẽ lừ mắt trước câu nói đầy tà niệm vừa nghe được.

Trần Vũ Hải kéo dài giọng:

“Không có gì đặc biệt. Chỉ là vừa nãy nghe Xuân Vy nói gần đây có một chị bác sỹ hay tới đây thăm anh trai nó. Hôm nào chị đó không tới anh nó lại hỏi: Hôm nay sao không thấy chị Dương đến?”

“Cậu tin lời trẻ con sao?” Hoàng Quân khoát tay.

“Lời trẻ con chính là đáng tin nhất.”

Hoàng Quân không thèm nói lại nữa. Dù sao đôi co với luật sư cũng là một việc làm khá ngu xuẩn.

Trần Vũ Hải được thế càng không chịu nhún nhường.

“Thế nào? Gần đây được cô ta tẩm não cho như vậy, có phải sắp thay đổi suy nghĩ rồi không?”

Sau một thoáng im lặng, Hoàng Quân ngồi xuống giường. Quả thật bây giờ đối với anh, Lệ Dương không còn đáng ghét như trước nữa. Nhưng điều đó không có nghĩa là anh sẽ vì vài ba câu nói của cô mà thay đổi.

“Tôi không muốn nhắc đến chuyện này nữa.” Giọng Hoàng Quân trầm hẳn xuống một quãng, Trần Vũ Hải biết rằng đây không phải lúc đùa.

“Tôi thật không hiểu cậu đang nghĩ gì nữa.” Trần Vũ Hải trở nên nghiêm túc. “Chuyện cũng đã qua lâu rồi, cậu tại sao cứ phải tự làm khổ mình như vậy. Trong thâm tâm cậu rốt cuộc đang sợ điều gì chứ?”

“Tôi sợ điều gì ư?” Đôi vai Hoàng Quân bất chợt run lên khe khẽ. “Thứ đáng sợ nhất tôi cũng đã nhìn thấy rồi, còn có gì khiến tôi phải sợ hơn nữa chứ? Tôi chính mắt thấy mảnh đạn ghim vào phổi của Ngọc Linh, thấy cô ấy quằn quại trong đau đớn, chỉ biết đứng nhìn cô ấy dần rời xa thế giới này mà không thể làm gì được.”

Hoàng Quân không để Trần Vũ Hải kịp có cơ hội an ủi, anh đưa bàn tay ôm lấy khuôn mặt mình. “Tôi rất ghét tại sao lại để bản thân nhìn thấy những cảnh tượng đó, khiến cho đến tận bây giờ, cứ mỗi khi nhắm mắt thì chúng lại hiện ra. Tôi thật sự không cách nào chịu đựng nổi.”

Hoàng Quân quay mặt ra hướng ban công, sợ rằng nếu nói thêm bất cứ câu nào nữa thì sẽ không kiềm được nước mắt.

Trần Vũ Hải tiến lại gần, đặt tay lên vai Hoàng Quân vỗ nhẹ:

“Xin lỗi.”

Hoàng Quân lắc đầu, đó đâu phải lỗi của cậu ta.

“Hôm nay tôi đến cũng là có chuyện muốn thông báo với cậu. Vụ án của Ngọc Linh hôm qua đã được đem ra xử rồi. Tên tội phạm bắn cô ấy đã bị tuyên tử hình, linh hồn cô ấy xem như cũng được an ủi.”

“Cảm ơn cậu.” Hoàng Quân dịu giọng.

“Cậu không cần cảm ơn tôi.” Trần Vũ Hải thu về bàn tay đang đặt trên vai Hoàng Quân. “Hắn ta vận chuyển gần tám trăm gam heroin, lại thêm tội giết người. Có thần linh cũng không cứu nổi hắn.”

Đúng vậy. Kẻ đó bị tử hình là đáng lắm. Nhưng còn Ngọc Linh, cô ấy không đáng phải chết.

Cô ấy là một công dân lương thiện, cũng là một nhà báo tận tâm với nghề.

Hoàng Quân nhớ như in lần đầu tiên anh gặp Ngọc Linh là trong một khách sạn. Khi đó anh theo bác rể đi đàm phán hợp đồng quảng cáo cho sản phẩm mới của Star, lúc đang đứng gần hành lang nghe điện thoại thì có một cô gái từ đâu chạy đến, không nói không rằng choàng tay lên ôm lấy cổ anh, môi đặt đên môi anh một nụ hôn. Sự việc diễn ra bất ngờ khiến Hoàng Quân không kịp phản xạ.

Một lúc sau, có một người đàn ông mặc vest đen tiến lại phía hành lang. Nhìn thấy đôi nam nữ đang hôn nhau, anh ta chỉ khẽ nhíu mày rồi bỏ đi.

Đợi lúc người đó đi khuất, Ngọc Linh mới bỏ tay ra khỏi người Hoàng Quân, nhìn anh với một biểu cảm vừa biết ơn vừa hối lỗi, sau đó xấu hổ cúi đầu.

“Cô không thấy nên giải thích với tôi một chút sao?” Hoàng Quân lúc này mới định thần lại, nhìn xuống thấy cô gái đang đứng trước mặt anh gò má ửng hồng.

“Tôi xin lỗi…” Ngọc Linh ngượng ngùng giải thích: “Vừa nãy là bất đắc dĩ.”

Hoàng Quân ghé mặt gần hơn như để thăm dò. Ngọc Linh ấp úng nói tiếp:

“Tôi nghe nói ở đây có một giao dịch mờ ám, mới đến để lấy thông tin viết bài. Ai ngờ chưa kịp chụp ảnh thì đã bị tay canh cửa đó phát hiện.”

“Cô là nhà báo?” Hoàng Quân hỏi lại, dù anh gần như đã biết câu trả lời.

Ngọc Linh gật gật đầu.

“Cô không sợ tôi đi nói với họ sao?” Hoàng Quân mỉm cười nhìn Ngọc Linh như con thỏ non bị người ta túm tai, tự nhiên muốn trêu cô một chút.

Ngọc Linh khi ấy mới chịu ngẩng đầu lên:

“Không đâu. Tôi đi theo bọn họ từ cửa khách sạn, không nhìn thấy anh trong đám người đó. Còn nữa…” Giọng Ngọc Linh có chút nịnh bợ, “nhìn anh không giống người xấu.”

Hoàng Quân trong một thoáng cảm thấy cô gái này rất thú vị, nụ cười trên môi anh kéo ra dài hơn.

“Vậy trông thế nào mới là người

Trang: [<] 1, 4, 5, [6] ,7,8 ,39 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT