|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
xấu?”
Ngọc Linh không trả lời ngay mà lấy hai ngón tay trỏ kéo đuôi lông mày xếch lên, mắt trợn ngược, lưỡi hơi thè ra, cánh mũi phập phồng.
“Thế này…”
Hoàng Quân bị cô làm cho cười nghiêng ngả, anh khẽ lắc đầu, người rung rung.
Ngọc Linh cũng cười theo. Cô bỏ tay xuống khỏi thái dương, nhìn Hoàng Quân cảm kích.
“Lúc nãy dù sao cũng cảm ơn anh.”
Hoàng Quân khẽ nhún vai.
“Sau này nếu anh có việc gì cần giúp đỡ thì cứ đến tìm tôi.” Ngọc Linh chìa ra một chiếc danh thiếp, giọng đầy hào hiệp: “Tôi là Đinh Ngọc Linh, phóng viên của báo Sự thật.”
Hoàng Quân đưa tay cầm lấy tấm danh thiếp nghiên cứu.
“Giờ tôi phải đi rồi.” Giọng Ngọc Linh có chút tiếc nuối.
Hoàng Quân trầm ngâm một lúc, khẽ gật đầu thay cho lời chào. Sau đó đứng nhìn theo bóng dáng Ngọc Linh bước đi về phía cuối hành lang, trước khi vào trong thang máy còn quay lại nháy mắt với anh.
Về sau, Sự thật trở thành đơn vị truyền thông chính thức của Star, Hoàng Quân và Ngọc Linh cũng có cơ hội tiếp xúc với nhau nhiều hơn. Dần dần, Hoàng Quân nhận thấy Ngọc Linh là một cô gái khá dễ thương, tính cách đơn thuần. Cô không giống như nhiều phóng viên khác chạy theo xu hướng đám đông, bóp méo hoặc phóng đại thông tin để thu hút độc giả. Ngòi bút của cô phản ánh những sự kiện xảy ra một cách chân thực nhất, mỗi bài viết đều thể hiện thái độ yêu ghét rõ ràng như chính con người cô vậy. Càng ngày, tình cảm Hoàng Quân dành cho Ngọc Linh càng đi xa hơn mức tình bạn thông thường.
Hoàng Quân cũng biết Ngọc Linh có thiện cảm với mình. Những lời nói, cử chỉ, sự quan tâm ân cần cô dành cho anh không khó để cảm nhận.
Hai người họ rất giống một câu thơ mà cổ nhân đã viết: “Tình trong như đã, mặt ngoài còn e…”
Cho đến một ngày, Hoàng Quân quyết định thổ lộ với Ngọc Linh, muốn cùng cô chính thức hẹn hò. Anh gọi điện rủ Ngọc Linh đi ăn trưa, cô nói mình đang theo một đoàn trinh sát lên Lạng Sơn triệt phá một đường dây buôn bán ma tuý. Hoàng Quân bỗng thấy trong lòng vô cùng bất an.
Ngọc Linh cười với anh trong điện thoại, nói rằng cô biết võ, lại đi cùng cảnh sát nên chắc chắn sẽ không có vấn đề gì. Cô muốn lấy tư liệu trực tiếp về cuộc truy quét này.
Hoàng Quân biết Ngọc Linh là một cô gái bình sinh không biết sợ là gì. Cô từ nhỏ đã học võ, lại thừa hưởng dòng máu liều từ người ông nội vốn là một cảnh sát đã về hưu. Đó cũng chính là điều khiến anh lo lắng nhất.
Cả buổi sáng hôm đó anh không làm được việc gì, cứ thấp thỏm đứng lên ngồi xuống. Sau cùng thấy không yên tâm mới lái xe lên Lạng Sơn tìm cô.
Khi Hoàng Quân dùng thiết bị định vị từ điện thoại di động tìm ra vị trí của Ngọc Linh thì thấy ở đó có rất nhiều người mặc quân phục cảnh sát đang áp giải mấy tên mặt mũi bặm trợn lên xe thùng chở phạm nhân. Anh còn thấy một cô gái đang nằm sõng xoài dưới đất…
Hoàng Quân chạy như bay về phía đó, rẽ đám người đang vây quanh cô gái ra. Ngọc Linh gương mặt trắng nhợt, một khoảng áo trước ngực bị máu nhuộm thành màu đỏ thẫm. Hoàng Quân xô ngã người đàn ông đang đỡ Ngọc Linh, quỳ xuống bên cạnh, tay vòng qua đầu cô lay rất mạnh.
“Ngọc Linh! Ngọc Linh! Em làm sao vậy?” Giọng anh gần như lạc đi.
Ngọc Linh khẽ mở mắt, cô gọi tên anh bằng hơi thở yếu ớt.
“Cô ấy bị thương rồi, phải đưa tới bệnh viện ngay.” Viên cảnh sát ngồi bên cạnh Hoàng Quân tỏ ra rất sốt ruột.
Hoàng Quân bế thốc Ngọc Linh lên, anh không nhớ được mình đã chạy xe với tốc độ bao nhiêu, cũng không nhớ mình đã phải đợi bao lâu ở bên ngoài phòng phẫu thuật.
Nhưng tất cả cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa, đáp lại anh chỉ có cái lắc đầu bất lực của vị bác sỹ.
Ngọc Linh được đưa ra ngoài, gương mặt nhợt nhạt, làn môi tím tái. Cô nhìn Hoàng Quân, chút sức lực còn lại chỉ cho phép cô nở một nụ cười rất nhẹ với anh.
Ngọc Linh khẽ mấp máy môi. Hoàng Quân nắm chặt lấy tay cô, tai anh ghé sát lại gần.
“Có một câu… Em… từ lâu… vẫn rất muốn nói với anh… Hoàng Quân… Em… yêu anh.”
Ngọc Linh khó khăn bật ra từng chữ trong hơi thở ngắt quãng. Sau đó bàn tay cô trượt khỏi tay anh, buông thõng xuống.
Hoàng Quân hoảng sợ quỳ xuống bên giường, gào lên trong tuyệt vọng. Anh đau đớn gọi tên cô, nói với cô rằng anh cũng rất yêu cô.
Chỉ tiếc những lời này, Ngọc Linh vĩnh viễn không thể nghe thấy được nữa.
Cô y tá phủ tấm vải trắng lên mặt Ngọc Linh, một vài vị bác sỹ kéo Hoàng Quân ra để đẩy chiếc giường đi.
Đó là lần đầu tiên trong cuộc đời, Hoàng Quân nếm trải cảm giác cả thế giới chung quanh sụp đổ.
Đêm đó anh đã lái xe trên đường như một kẻ mất trí. Cho đến khi nghe thấy tiếng còi hú inh ỏi phía trước mới hoảng hốt nhìn lên, tia sáng cuối cùng lọt vào mắt anh là ánh sáng của đèn pha ôtô.
Khi Hoàng Quân tỉnh lại trong bệnh viện, chỉ thấy xung quanh một màu đen kịt. Anh muốn đi tìm Ngọc Linh, nhưng bà Châu nói anh biết, thi thể Ngọc Linh đã được gia đình nhận về hoả táng, tro cốt của cô đã được đem qua Mỹ, nơi bố mẹ cô vẫn sống bấy lâu nay.
Vậy là rốt cuộc, Hoàng Quân vẫn không thể tiễn cô đi nốt đoạn đường cuối cùng.
Theo lời Viện phó Phùng, Hoàng Quân lúc gặp tai nạn đã bị va đập mạnh vào phần đầu dẫn đến hình thành một khối máu đông chèn ép dây thần kinh thị giác trong ổ mắt. Đây là một dạng chấn thương rất ít gặp trong các loại chấn thương vùng đầu mặt. Thông thường các bác sỹ sẽ tiến hành phẫu thuật giải áp thần kinh thị để loại bỏ khối máu đông, giúp bệnh nhân khôi phục lại thị lực. Tuy nhiên, nếu để càng lâu thì tỷ lệ thành công sẽ càng thấp.
Hoàng Quân sau khi nghe xong hoàn toàn không có bất cứ phản ứng gì. Vài ngày sau anh nhất quyết đòi xuất viện mặc lời can ngăn của mọi người và những tiếng nức nở của bà Châu.
Mắt không sáng, sẽ không còn phải chứng kiến những sự việc đau lòng tương tự nữa. Đối với Hoàng Quân, thứ mà anh muốn nhìn thấy mỗi ngày chính là gương mặt của Ngọc Linh, bây giờ cô gái ấy đã không còn, đôi mắt anh có nhìn lại được hay không cũng chẳng còn nghĩa lý gì nữa.
Thà không nhìn thấy gì, Hoàng Quân còn có lý do để tin rằng Ngọc Linh vẫn tồn tại đâu đó bên cạnh anh. Anh vẫn có thể thấy được nụ cười của cô, nghe được giọng nói của cô, cho dù chỉ là trong tiềm thức.
Hơn một năm qua, Hoàng Quân đã sống như vậy. Anh tự nhủ, cả đời này sẽ tiếp tục sống như vậy.
Hoàng Quân đứng tựa người vào thành cửa hướng ra ban công, tay mân mê chiếc hộp màu nâu có thắt dải nơ hồng nhạt. Trong đó có một chiếc lắc tay bằng bạch kim do chính anh thiết kế. Anh muốn tặng nó cho Ngọc Linh để kỷ niệm ngày đầu tiên hai người hẹn hò, chỉ tiếc chưa kịp đeo nó lên tay thì cô ấy đã ra đi.
Trần Vũ Hải đứng phía sau lặng lẽ quan sát, anh biết trong lúc này Hoàng Quân không muốn bị làm phiền.
Bỗng nhiên ngoài cửa phát ra một tiếng động, một cô gái rất không biết thời thế tự nhiên ở đâu nhảy vào trong phòng. Vóc người thon thả, gương mặt tròn đầy, tóc búi cao thành lọn trên đỉnh đầu.
Cô vòng tay qua đầu tạo một kiểu chào rất dễ thương.
“Gút mo ning!!!”
Trong phòng có hai người đàn ông, một người khẽ nhướng chân mày tỏ ra vô cùng thú vị, một người trầm ngâm không biểu lộ bất cứ cảm xúc gì, có vẻ đã quá quen thuộc với những tình huống kiểu như thế này.
Thấy có người lạ, Lệ Dương nhận thấy mình hơi thất thố vội ngại ngùng bỏ t
tay xuống. Trần Vũ Hải nheo mắt
nhìn cô, anh tự nhiên cảm thấy người trước mặt trông quen quen.
“Cô đi làm vẫn hay ăn bớt thời gian thế sao?” Hoàng Quân là người đầu tiên lên tiếng, mặc dù câu nói có hàm ý giễu cợt nhưng trong giọng điệu của anh vẫn phảng phất chút gì đó buồn buồn.
Trần Vũ Hải lắc đầu cười khẽ. Lại sắp có trò hay để xem rồi.
Lệ Dương ngược lại không hề tỏ ra một chút hối lỗi vì đã đến muộn, còn cao giọng giải thích:
“Tôi đã ra khỏi nhà từ rất sớm đấy. Chẳng qua có một tuyến đường đang thi công nên họ không cho xe cộ lưu thông qua, vì thế tôi phải đi đường vòng.”
Trần Vũ Hải nhoẻn miệng cười, lý do này xem ra rất chính đáng.
Nói xong, Lệ Dương tiến lại phía người đàn ông lạ đang đứng cười trong phòng, cảm thấy mình nên giới thiệu một chút:
“Chào anh. Tôi là Lệ Dương.” Cô gật đầu với Trần Vũ Hải.
Trần Vũ Hải chìa tay ra.
“Rất vui được gặp cô. Tên tôi là Trần Vũ Hải.”
“Trần Vũ Hải?” Lệ Dương đưa tay ra bắt lại, sau đó khẽ nghiêng đầu: “Tôi nghe tên anh rất quen.”
“Thật vậy sao?” Trần Vũ Hải mỉm cười vô cùng quyến rũ: “Tôi cũng thấy cô rất quen, hình như từng gặp ở đâu rồi.”.
Lệ Dương nheo mắt thích thú. Có sao? Nếu đã từng gặp qua người đàn ông điển trai như vậy, cô đáng lý không nên quên mới phải.
Có một con người dường như cảm thấy mình bị bỏ rơi khá lâu mới không cam lòng mà lên tiếng:
“Cô nên cẩn thận một chút. Cậu ta đứng nói chuyện cũng có thể khiến phụ nữ mang thai đấy!”
Lệ Dương đánh mắt sang. Cô không ngờ Hoàng Quân cũng có lúc chua ngoa như vậy. Xem ra quan hệ giữa hai người họ khá tốt.
“Cô ấy là bác sỹ, cậu không cảm thấy mình đang múa rìu qua mắt thợ à?” Trần Vũ Hải không chút nhường nhịn, Lệ Dương cảm thấy họ rất giống cô và Hồng Liên, cũng vẫn luôn suồng sã và chẳng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




