watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 02:07 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8759 Lượt

nể nang gì nhau, ngay cả khi ở trước mặt người lạ.

Nếu còn đứng đây lâu hơn chút nữa, cô có khả năng rất lớn sẽ trở thành nạn nhân trong cuộc đấu khẩu này.

Vì thế, Lệ Dương thấm nhuần sâu sắc chân lý: “Trong ba mươi sáu kế, chuồn là thượng sách”. Cô viện cớ xuống dưới nhà kèm Xuân Vy học bài, nhanh chân tót ra khỏi phòng.

Chương 6: Tôi Muốn Làm Phẫu Thuật

Ads Khi Lệ Dương vừa ra ngoài, Trần Vũ Hải nháy mắt với Hoàng Quân.

“Sao cậu không hỏi tôi cô ấy có xinh không?”

Hoàng Quân cười nhạt, tay vẫn mân mê chiếc hộp.

“Tôi không quan tâm.”

Trần Vũ Hải ngồi xuống ghế, để lộ ra một biểu cảm suy tư.

“Lạ thật! Tôi chắc chắn đã từng gặp Lệ Dương ở đâu rồi, nhưng tại sao không thể nhớ ra là gặp ở đâu nhỉ?”

Hóa ra lời cậu ta nói khi nãy không phải là tán tỉnh. Nhưng dẫu thế cũng không khiến Hoàng Quân quá để tâm. Anh chỉ thuận miệng phát ngôn một câu:

“Có lẽ từng gặp người giống thôi. Thế gian này người giống nhau nhiều mà.”

Người giống người? Câu nói của Hoàng Quân bất chợt khiến trong đầu Trần Vũ Hải lóe lên một gợi ý. Anh nhớ lại khoảng thời gian hơn một năm trước, từng tình cờ nhìn thấy Hoàng Quân ngồi dùng bữa trưa với một cô gái ở quán ăn gần trụ sở của Star.

Khi đó Trần Vũ Hải đứng từ xa thầm chửi rủa Hoàng Quân, có cô tình nhân xinh đẹp thế này mà giấu kỹ như vậy.

“Quân này. Trước đây tôi từng thấy cậu ngồi ăn cơm cùng một cô gái. Lúc tôi tới hỏi thăm cậu nói hai người là bạn, cậu vẫn nhớ chứ?”

Hoàng Quân suy nghĩ một chút rồi mới trả lời:

“Tất nhiên là nhớ. Sao tự nhiên cậu lại hỏi vậy? Cô ấy là Ngọc Linh.”

“Ngọc Linh?” Trần Vũ Hải lặp lại cái tên Hoàng Quân vừa nói, có chút sửng sốt.

“Ừ. Có chuyện gì sao?”

“Cách đây ít phút, hình như… tôi đã thấy cô ấy.” Trần Vũ Hải hơi ngập ngừng, có lẽ anh cũng không dám tin vào những gì mình đang nói. Anh nhìn ra phía cửa phòng Hoàng Quân, nơi Lệ Dương vừa mới bước ra.

Chiếc hộp trên tay Hoàng Quân rơi xuống nền nhà, gương mặt anh từ trắng noãn chuyển dần sang màu xám xịt, đôi môi run run hỏi lại:

“Cậu… cậu vừa nói cái gì vậy?”

Trần Vũ Hải chưa dám khẳng định bất cứ điều gì, anh nghĩ kỹ hơn một chút về cô gái đã từng thấy hôm đó.

Hoàng Quân vẫn đang chờ đợi.

“Lệ Dương… cô ấy quả thật rất giống Ngọc Linh.” Trần Vũ Hải chậm rãi thả từng chữ, trong đầu anh đem hai gương mặt kia đặt cạnh nhau, sau đó thấy chúng hòa vào làm một.

Hoàng Quân lặng người. Anh đã từng tưởng tượng khuôn mặt cô bác sỹ nhiều chuyện vẫn ngày ngày đến thăm anh, hình dung cô có nước da trắng bóc, gò má cao, đôi hàng lông mày rậm. Anh đã vẽ ra hình ảnh một Lệ Dương nhanh nhẹn và hoạt bát, đôi mắt sáng long lanh, khuôn mặt bầu bĩnh dễ thương, dưới khóe môi còn có thêm một chiếc lúm đồng tiền. Cô vẫn thường hay chắp tay sau lưng và nhảy lò cò trong phòng anh, đếm xem trên nền nhà rốt cuộc có bao nhiêu ô vuông.

Hoặc cô sẽ là một Lệ Dương thấp thấp gầy gầy, mặc chiếc áo blouse trắng, đeo kính tròn gọng đen che hết gần nửa khuôn mặt như những cô nàng Lọ Lem trong phim hiện đại. Trên tay lúc nào cũng cầm theo một cuốn sách, để mỗi lần cãi không lại Hoàng Quân thì sẽ xé một tờ cho vào miệng nhai ngấu nghiến và tưởng tượng rằng mình đang nhai tươi nuốt sống anh.

Hoặc cô ấy bình thường sẽ thuần khiết dịu dàng như làn nước mùa thu, nhưng mỗi khi nổi giận thì lại như Biển Đông ngày bão.

Mỗi ngày ở trước mặt Lệ Dương, Hoàng Quân đều thắc mắc con người đa tính cách như cô liệu sẽ có dung mạo thế nào. Điều duy nhất anh không bao giờ nghĩ tới, đó là Lệ Dương lại giống Ngọc Linh.

Nếu giống Ngọc Linh, cô ấy nhất định có một đôi mắt biết cười, có thể khiến người đối diện nhìn vào là quên hết những buồn đau, âu lo trong cuộc sống.

Nếu giống Ngọc Linh, cô ấy nhất định có một vầng trán cao, thông minh, hoạt bát nhưng ương bướng, không sợ hãi dẫu gặp phải bất cứ hiểm nguy nào.

“Có lẽ không phải đâu…” Giọng Hoàng Quân đượm buồn, anh cố tìm một lý do để phủ nhận. “Cậu mới gặp qua Ngọc Linh một lần, có thể đã nhớ nhầm.”

Hoàng Quân vẫn chưa muốn tin, dù anh biết rằng nếu nói về trí nhớ tốt, không ai có thể sánh lại Trần Vũ Hải.

Một văn bản luật mấy trăm điều, cậu ta chỉ cần nhìn qua vài lần là có thể nhớ chính xác không sai một chữ.

Trần Vũ Hải day day trán. Anh biết mỗi khi nhắc đến Ngọc Linh, Hoàng Quân nhất định sẽ có biểu hiện như vậy. Một biểu hiện, không rõ là đau hay là nuối tiếc.

Nhưng Hoàng Quân là người anh em tốt nhất của anh, anh không thể không để tâm đến cảm xúc của cậu ta, lại càng không thể nói dối cậu ta.

“Hoàng Quân! Tôi hiểu cảm giác của cậu. Nhưng đó là lần đầu tiên tôi thấy cậu ngồi ăn cơm cùng con gái, tôi có thể nhớ nhầm được sao?” Trần Vũ Hải không hề có chút tổn thương trước câu nói của Hoàng Quân, ngược lại còn mong bản thân mình thật sự đã nhầm lẫn.

Nhưng anh có thể khẳng định, anh không nhầm.

“Được rồi, cậu đừng nói nữa.” Hoàng Quân nhắm nghiền mắt. Mỗi khi nghĩ về Ngọc Linh, thứ cảm xúc duy nhất chiếm lĩnh trái tim anh là “đau”.

Trần Vũ Hải cũng không nói thêm gì nữa.

“Tôi muốn được yên tĩnh một chút.” Hoàng Quân ngồi xuống mép gường, hai tay đan vào nhau đặt lên khóe môi đang mím chặt.

Trần Vũ Hải thở dài, lặng lẽ bước ra khỏi phòng.

Anh đi xuống cầu thang, nhìn thấy Lệ Dương đang ngồi trên ghế sofa trong phòng khách hướng dẫn Xuân Vy làm bài tập.

Con bé thi thoảng lại ngoắc ngoắc tay: “Chị Dương, sau này lớn lên em cũng muốn làm bác sỹ như chị.”

Lệ Dương đưa tay phủ trọn gương mặt phúng phính của Xuân Vy, giọng cưng nựng:

“Đương nhiên rồi. Xuân Vy học giỏi như vậy, tương lai nhất định sẽ trở thành một bác sỹ rất giỏi.”

“Giỏi giống chị.” Con bé nheo mắt cười thích thú.

“Giỏi hơn chị.” Lệ Dương làm vẻ mặt đáng yêu.

“Em nghe nói chị Linh bị đạn bắn.” Xuân Vy gõ gõ cây bút chì lên gần đỉnh đầu, nhớ lại lời bà ngoại từng nói với nó. “Tại bác sỹ không cứu được nên chị ấy mới chết. Sau này nếu em làm bác sỹ, em nhất định sẽ cứu tất cả những người bị thương, không để ai chết hết.”

Trên gương mặt Lệ Dương thoáng một nét cười gượng gạo, cô không muốn cướp đi niềm vui trẻ thơ của con bé, nên chỉ ậm ừ gật đầu.

Khi lớn thêm một chút, nó chắc chắn sẽ biết có những vết thương mà bác sỹ dù cố gắng đến đâu cũng không thể chữa lành được.

“Chị Dương có tin vào đầu thai không?” Xuân Vy đột nhiên chuyển hướng câu chuyện, đưa đôi mắt ngu ngơ lên nhìn Lệ Dương.

“Sao em hỏi vậy?” Lệ Dương khẽ nhướng chân mày hỏi lại.

“Em đọc truyện cổ tích, thấy những người tốt khi chết sẽ được đầu thai kiếp khác. Nếu có thật, em mong chị Linh sẽ đầu thai làm chị Dương luôn.”

Lệ Dương nhoẻn miệng cười: “Sao em lại muốn như vậy nè?”

“Vì em muốn chị Dương làm chị dâu em.” Xuân Vy thành thật nghĩ gì nói nấy. “Nhưng anh em lại chỉ thích chị Linh thôi, bà ngoại nói vậy.”

Lệ Dương bật cười, sau đó nhớ lại những lời Xuân Vy vừa nói, đột nhiên muốn dò hỏi một chút, biết đâu lại có thể khai thác thêm chút thông tin gì đó về Hoàng Quân.

“Xuân Vy này. Ngày thường anh trai em ngoài việc thiết kế, còn thích cái gì nữa không?”

Xuân Vy không để Lệ Dương thất vọng, con bé gật đầu dứt khoát: “Có ạ.”

Lệ Dương cười mãn nguyện. Cô biết ngay mà, lòng tham của con người vốn là vô đáy.

“Là gì vậy?” Lệ Dương cẩn thận thăm dò, trong lòng đầy hưng phấn.

“Thích chị Linh.” Xuân Vy tròn xoe mắt nói ra một câu rất hiển nhiên.

Lệ Dương nhăn mặt đau khổ, cái này cô cũng biết mà.

“Thế ngoài chị Linh và thiết kế ra thì còn thích gì nữa không?” Lệ Dương cố vớt vát chút hy vọng mong manh.

Xuân Vy nghĩ ngợi một lúc, sau đó mới từ từ lắc đầu:

“Em cũng không biết nữa.”

Lệ Dương tiu nghỉu đập đầu xuống bàn: Hoàng Quân ơi Hoàng Quân! Anh yêu Ngọc Linh nhiều như vậy, tôi đi phẫu thuật thẩm mỹ cho giống cô ấy liệu có thể khiến anh thay đổi ý định không?

Trên cầu thang, có người chứng kiến toàn bộ cuộc nói chuyện, khẽ than một tiếng: Lệ Dương ơi Lệ Dương! Cô liệu có phải Ngọc Linh đầu thai chuyển kiếp mà thành không đấy?

Nhưng đến trẻ con mẫu giáo cũng biết, cho dù thực sự có đầu thai cũng không thể lớn nhanh như vậy. Lệ Dương nhìn qua cũng có thể đoán được, tuổi tác có lẽ xấp xỉ Ngọc Linh.

“Anh về rồi sao?” Lệ Dương lúc ngẩng đầu lên nhìn thấy Trần Vũ Hải đứng ở mép cầu thang, có chút bất ngờ.

Trần Vũ Hải khẽ gật đầu, bước xuống bàn tiếp khách chỗ Lệ Dương và Xuân Vy đang ngồi.

“Lệ Dương này, tôi có chuyện này muốn hỏi cô.” Trần Vũ Hải nhìn kỹ lại lần nữa khuôn mặt của Lệ Dương, quả thật rất giống.

“Có chuyện gì sao?” Lệ Dương đứng lên khỏi ghế, đối diện với Trần Vũ Hải, ánh mắt nhìn anh không giấu được vẻ tò mò.

“Cô có từng gặp qua Ngọc Linh chưa?”

Dù không hiểu lắm hàm ý trong câu nói của Trần Vũ Hải, Lệ Dương vẫn thành thật lắc đầu. Cô cũng rất muốn biết Ngọc Linh trông như thế nào, tại sao có thể khiến Hoàng Quân khắc cốt ghi tâm đến vậy.

“Vậy cô có chị hay em gái gì không?”

Lệ Dương lại tiếp tục lắc đầu. Cho đến

Trang: [<] 1, 6, 7, [8] ,9,10 ,39 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT