watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 17:29 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9902 Lượt

nhà lên mạng, chưa được một lúc, Trầm mẹ đã la to: “Phàm Phàm, buổi sáng ngày mai mày ở nhà ăn cơm hả?”
Cô “ Vâng” một tiếng : “ Con muốn ăn canh trứng rong biển cùng bánh bao nướng!”
Trầm mẹ mang theo một túi rác lại: “Hết tảo biển với giấm rồi, mày đi siêu thị mua một chút, tiện thể đổ rác luôn.”
Trầm Tích Phàm nhìn lại chính mình thấy đôi dép lê trên chân: “Con không muốn đi siêu thị, ra ngoài lại phải đổi giày, quá phiền phức.
Trầm mẹ sắc mặt đại biến, phẫn trư ăn hổ, nói một cách thảm thiết: “Người ta già rồi, ngay cả bắt con gái đi làm tý việc cũng thật khó khăn, tôi về sau bị vứt vào viện dưỡng lão là xong,a a a!”
Cô lập tức bật dậy: “Con đi, con đi!” .Từ trong tủ giầy ngoài hành lang lấy ra đôi giày đầu hổ bông* mà chính mình thời đại học đã đi, nhận lấy túi rác kia trong lòng hậm hực, lão mẹ thật sự là càng ngày càng có kinh nghiệm đối địch đấu tranh, biết mình thích mềm không ưa cứng.
Buổi tối mùa đông thật sự rất lạnh, suy nghĩ lạnh lẽo của cô có chút cứng lại, tựa như cho rằng bản thân trở lại thời Đại học,mang theo đôi dày bông đầu hổ này lang bạc ở khắp xó xỉnh của khu kí túc xá.
0
——-
Cô vừa mới bước chân vào cửa siêu thi, thì đúng lúc một người con trai muốn đi ra ngoài , bốn mắt nhìn nhau, Trầm Tích Phàm sửng sốt một chút, nhìn xung quanh bốn phía lẩm bẩm một mình: “Mình không đi sai chứ, đây là siêu thị, nhưng mình cũng không có bệnh, tại sao có thể gặp thằng cha này?” —- chị thật bệnh, có cái qui định gì cấm bác sĩ đi siêu thị!!!(─.─||| )
Không ngờ rằng những lời này lại bị Hà Tô Hiệp nghe được, “ xì..” một tiếng bật cười.
Cô lập tức hoàn hồn, Hà Tô Hiệp cười lên thật sự rất đáng yêu, tim liền đập bùm bụp, nói chuyện cũng câu nọ xọ câu kia: “ Ngại quá, bác sĩ Hà, anh cũng có thể tới siêu thị, thật khéo nha!”
Hà Tô Hiệp cảm thấy cô nói chuyện có chút kì quái, nhưng cũng không nghĩ nhiều: “ Đến mua vài thứ, nhà cô ở chỗ này?”
Cô gật gật đầu, hỏi lại: “Chẳng lẽ nhà anh cũng ở chỗ này? Nhưng mà tôi bao nhiêu năm nay cũng chưa từng thấy qua anh một lần nhỉ?”
Hà Tô Hiệp giải thích: “Tôi mấy tháng trước mới chuyển qua đây, có thể do không hay đi ra ngoài, có điều tiểu khu này rất khá, giao thông dễ dàng, mua sắm cũng thuận tiện.”
Trầm Tích Phàm lập tức nghẹn lời, không biết nói tiếp như thế nào, chỉ đành gật đầu “À”, “vâng”. Hà Tô Hiệp nhìn cảm thấy buồn cười, cô vóc dáng không cao, đứng trước mặt cũng chỉ tới bả vai của anh, cứ nhìn xuống như vậy rất giống bộ dáng một đứa trẻ bị phụ huynh mắng, anh cúi đầu hỏi: “Thuốc đông y tôi viết có khó uống hay không?”
Khuôn mặt cô không làm cho thất vọng liền có chút nóng lên, trong lòng âm thầm nói ‘Hà Tô Hiệp anh ghé vào quá gần rồi, tuy rằng tôi thực hưởng thụ khoảng cách như vậy, chỉ là tôi hôm nay không có tâm trạng’, vì thế bày ra bộ dạng đầy suy tư: “Đắng, sao lại không đắng chứ? Khó uống muốn chết!”
Hà Tô Hiệp lục lọi cái túi một chút, lấy ra một hũ thạch hoa quả lớn đưa cho cô, nói kiên nhẫn: “Thuốc phải uống cho tốt, nếu cảm thấy đắng, uống thuốc xong liền ăn cái này, nghe lời a!”
Trầm Tích Phàm sững sờ tuyệt đối tại chỗ, hoa trong lòng vừa mới muốn nở rộ, kết quả cô nghe thấy Hà Tô Hiệp tiếp tục: “Các em nhỏ trong bệnh viện không chịu uống thuốc, chúng tôiđều cầm thứ này để dỗ…”
Cô ngẩng đầu lên có chút mờ mịt: “Bác sĩ Hà, tôi là trẻ con sao?”
Anh cười: “Cô không phải trẻ con, chỉ là giống trẻ con, tôi đi trước nha, ngày mai nhớ tới lấy thuốc!”. Sau đó, lại ngoài ý muốn nhìn một cái sâu xa tới đôi giầy bông đầu hổ tròn tròn của cô, mới đi mất.
—–
Trầm Tích Phàm cầm lấy thạch hoa quả, nhìn ngơ ngẩn bóng dáng Hà Tô Hiệp đã đi xa, cô cảm thấy có chút tức giận, nhưng ý cười không che giấu được, hiện tại tràn ngập trên khóe môi,đối với anh mà nói, bản thân bệnh nhân này có phải có chút đặc biệt quá rồi hay không?
Quay về tới nhà, đem túi nhựa bỏ lại, cười tủm tỉm cầm thạch hoa quả muốn nhào về phòng, kết quả Trầm mẹ lại qua đây: “Phàm Phàm, ngày mai cùng mẹ đi ăn cơm được hay không?”
Lập tức phản đối: “Mẹ, con không muốn đi xem mặt nữa, mẹ đại nhân từ bỏ đi!”
Trầm mẹ không giận còn cười trờ lại, đến gần khuyến khích con gái: “Lần này, mẹ đại nhân chọn cho con vừa hay là một bác sĩ, thế nào? Bệnh viện trung ương, có hứng thú hay không a? Dì Dương nói tên tiểu tử này tuấn tú, lịch sự…”
Trầm Tích Phàm cắt ngang: “Tên hắn là gì?”
“Con đi chẳng phải sẽ biết sao?” Trầm mẹ cố ý mua cái nút thắt*,ngó tới thạch hoa quả trên tay cô: “To đầu rồi còn ăn đồ của trẻ con”
0
Đem thạch hoa quả giấu ra sau lưng: “Con chính là trẻ con bị cấm sao? Tối ngày mai con đi là được !” .
Không để ý tới phía sau lưng Trầm mẹ hoan hỉ nhảy múa, cô thẳng đường đi về phòng, đóng cửa lại, tới ngồi trên giường, xem thạch hoa quả này, cười lên ngốc nghếch.
—–
Ngày hôm sau, trong cuộc họp sáng sớm, Trình tổng nói đêm Giáng sinh năm nay, công ty phần mềm nào đó của thành phố muốn thuê hội trường khách sạn mở một party hoành tráng, vì thế liền phân chia công việc cho các bộ phận, sau khi mọi người đề xuất một chút ý kiến liền tan họp.
Hứa Hướng Nhã hưng phấn: “Cháo, lại có thể ngắm thật nhiều soái ca, hạnh phúc quá đi!”
Trầm Tích Phàm buồn bực: “Tôi căn bản không cần thấy soái ca, chỉ muốn về nhà đi ngủ!”
Hứa Hướng Nhã bĩu môi: “Trách không được cô ba năm rồi đều không có lấy một đóa hoa đào*, thì ra là cái tính kích thích bị phân bố mất cân đối, không nghĩ đàn ông chỉ nghĩ ngủ, cô vẫn phải tham gia, party năm ngoái lại bị cô lừa chuồn mất, năm nay cô cũng đừng nghĩ tới cách ấy nữa.”
0
Cô tin tưởng, năm nay có thể là bữa tiệc cho người khác làm trâu làm ngựa, nghĩ chạy cũng chạy không nổi.
——
Hội thảo IT mấy ngày trước vừa mới kết thúc, có mấy công ty cao cấp đã rời khỏi khách sạn
Ánh mặt trời sáng sớm xuyên thấu qua màn sương mùa đông ảm đảm, không khí hơi hơi ẩm ướt, Trầm Tích Phàm tiễn xong khách lại đi tắt vào con đường nhỏ vòng về, không thể tránh khỏi ngang qua căn biệt thự khu F.
Cô nhìn thấy Nghiêm Hằng ngồi ở bên cửa sổ, chỉ nhìn tới mặt cỏ bên ngoài phòng, khuôn mặt tuấn dật, có chút mông lung.
Giống như đã từng quen biết.
Có lần ở phòng dụng cụ của khoa âm nhạc, Nghiêm Hằng ngồi ở cửa sổ, trên đầu là mặt trời gay gắt ngày hè nhưng anh vẫn cứ khí định thần nhàn*, chính là ánh mắt xa xôi u buồn ấy, chỉ cần một cái chớp mắt, cô liền không thể tự kiềm chế bản thân bắt đầu chú ý tới người con trai phong lưu tài tử trong truyền thuyết này, cô cảm thấy anh không phải vui vẻ như vậy.
0
Hơn nữa, anh hiện tại, có phải cũng không vui vẻ hay không.
Cùng chính mình cũng chẳng liên quan đi— cô lại quản nhiều việc ở đâu đâu rồi.
——
Khó khăn chịu đựng tới lúc tan làm, cô vội vàng chạy về nhà, chuẩn

Trang: [<] 1, 14, 15, [16] ,17,18 ,60 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT