|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
bị buổi tối xem mặt.
Thay ra bộ đồng phục nhân viên, Trầm Tích Phàm buộc tóc đuôi ngựa, đổi thành áo bông kẻ ca rô màu đỏ đen* đơn giản, tẩy đi lớp trang điểm, chỉ trừ mầu son môi nhàn nhạt, cô cảm thấy trang điểm một cách nhẹ nhàng ngược lại có vẻ thích hợp với bản thân hơn.
(mình thấy cái áo đấy cũng đẹp đấy chứ!)
Mang theo tâm trạng thấp thỏm, tò mò tới chỗ ngồi bên trong phòng trà. Không ngờ rằng vai nam chính lần này đúng là ngôi sao, đợi 10 phút mới khoan thai chậm rì rì mà tới, Trầm Tích Phàm chớp mắt lần đầu liền nhận ra, dáng người đúng là của vị bác sĩ cực có cá tính, lần trước trong bệnh viện đã đụng phải.
Hắn thở hổn hển mà tự giới thiệu bản thân: “Tôi là Lí Giới, cô Trầm, ngại quá, vừa rồi quên chìa khóa ở kí túc xá, nên đành phải quay về lấy, chậm trễ một chút, thật không phải”.
Quả nhiên, trên ngón út của anh ta lộ ra một chùm chìa khóa, Trầm Tích Phàm tò mò: “Cái chìa khóa treo lủng lẳng của anh rất đặc biệt nha!”
Hình dáng tự nhiên không theo qui tắc, mặt ngoài màu xám, có kẽ nứt đường vân dọc, cùng hoa văn nhánh cây màu nâu.
Chỉ là Lí Giới sửng sốt, cười rộ lên: “Sinh long cốt, trước đây tại phong tiêu bản của trường học trộm lấy.” Sau đó đưa cho Trầm Tích Phàm xem, rồi chỉ vào giải thích: “Đây là hóa thạch xương cốt của động vật có vú thời cổ đại giống như ngựa ba ngón, các loại tê giác, hươu, trâu, voi…Cô xem, cái khối này là chỗ các đốt ngón tay, cho nên có hình dạng lỗ nhỏ, đúng lúc có thể dùng làm cái móc chìa khóa. Sinh long cốt là một loại thuốc tính bình, nhập tâm can kinh, bình can tiềm dưỡng*, lưu thông máu an thần….”
0
Trầm Tích Phàm cảm thấy anh vô cùng hiền lành, lông mi đen nhánh theo ngữ điệu anh nói chuyện đưa lên hạ xuống, cô có chút kì quái, vì sao bác sĩ bọn họ nói chuyện về chuyên môn này nọ của chính mình, luôn xuất thần, tự tin như vậy, Hà Tô Hiệp cũng thế.
Lí Giới hình như cũng có ấn tượng với cô: “Cô Trầm, tại sao nhìn cô lại quen mặt như vậy nhỉ? Chúng ta từng gặp qua ở đâu chưa?”
Trầm Tích Phàm phấn chấn: “Trong bệnh viện nha, anh Lí biết bác sĩ hà không, tôi lần trước chính là tới lấy trà cảm mạo.”
Lí Giới lập tức phản ứng lại: “A, là lần đó à, bác sĩ Hà cô nói có phải là Hà Tô Hiệp hay không? Anh ấy vừa đúng là đại sư huynh của tôi, thật sự là khéo ha!”.
Trầm Tích Phàm sắp kích động đến mức rơi nước mắt, nhưng thế nào cũng không thể để anh ta thấy được ý của mình không ở anh ấy mà ở Hà Tô Hiệp, chỉ có thể gật đầu: “Bác sĩ Hà quả là bác sĩ tốt nhỉ!”
Không ngờ rằng Lí Giới lập tức như đài dò đúng sóng, nói một mạch: “Nhà tôi cùng nhà anh ấy có mối quan hệ mấy đời, anh ấy lớn hơn tôi một tuổi, từ nhỏ cùng nhau lớn lên, tôi thích gây tai họa, đi trộm táo trên cây nhà người khác, đụng vỡ thủy tinh linh tinh, sau đó đều là Hà Tô Hiệp giúp tôi gánh tiếng xấu.Bởi vì công việc của bố mẹ anh ấy rất bận, nên đem anh ấy ‘quăng’ tới trường tiểu học rất sớm, không ngờ rằng lại có thể theo kịp trình độ, cho nên anh ấy cao hơn tôi 3 lớp…”
Trầm mẹ xuyên qua khe cửa nhìn thấy cảnh tượng hai người tán ngẫu khí thế ngất trời, Lí Giới vừa nói vừa uống trà, sục sôi chí khí; Trầm Tích Phàm nghe tới say sưa hứng thú, thỉnh thoảng lại rót nước cho anh. Trong lòng bà vui mừng khôn xiết, tin tưởng, cửa xem mắt này tám phần thành công rồi, quả nhiên, vẫn là bác sĩ có sức hấp dẫn hơn nhiều, nhưng bà lại không biết hai người bên trong kia, “buôn dưa” hoàn toàn không phải những loại chuyện như mình nghĩ, không phải cuộc sống công việc, lý tưởng mà là xem mắt người thứ ba – bên ngoài quen biết hai người bọn họ.
Cuối cùng, Trầm Tích Phàm kì quái: “Bác sĩ Lí, làm sao anh có thể tới xem mặt?”
Lí Giới cười: “Gọi tên tôi được rồi, chúng tôi là thầy thuốc, vòng luẩn quẩn lớn như vậy, xem mắt là việc mẹ tôi một tay ép buộc mà thành. Tôi chỉ ngoan ngoãn đến đây, vỗn dĩ rất bài xích cách thức như này, nhưng cùng cô nói chuyện thật thoải mái, rất có cái cảm giác nhất kiến như cố*, đương nhiên, cô Trầm làm sao cũng có thể tới xem mặt?”
0
Khuôn mặt đỏ bừng thật quỷ dị, Lí Giới mồm bắn nhanh: “Cô đối với sư huynh tôi ….”
Cô vội vàng lắc đầu: “Tôi, không có, chính là,…cảm thấy tò mò, cho nên liền… liền…”. Càng chột dạ giải thích càng lộn xộn, thái độ quẫn bách của cô đều bị Lí Giới thu hết lại trong mắt.
Lí Giới chớp chớp đôi mắt: “Không quan hệ, có phải cảm thấy đại sư huynh của tôi là người quá tốt không? Cô yên tâm, anh ấy bây giờ vẫn còn chưa có bạn gái, nếu cô hứng thú, tôi có thể giúp.”
Trầm Tích Phàm có chút nghi hoặc,không có lý do chính mình sẽ thích vị bác sĩ ấy, chỉ gặp qua có vài lần, trước sau nói chuyện còn không đến một tiếng, chỉ là bởi vì bộ dáng của anh ta rất tuấn tú, hòa khí cực kỳ, ôn nhu đặc biệt, đối với bản thân cảm thấy cũng khá, chẳng lẽ cái này gọi là “thích”, không khỏi bản thân có điểm ngả ngớn quá đi!”
Cô đành phải giải thích: “Lí Giới, tôi chỉ cảm thấy Hà Tô Hiệp rất tốt, muốn cùng anh ấy làm bạn, liền giống tôi cảm thấy anh rất hiền , là một người tốt, cũng muốn cùng làm bạn với anh mà thôi.”
Lí Giới ngượng ngùng: “Tôi hiểu lầm rồi, cô Trầm không cần tức giận. Lần này tôi mời cô ăn cơm để chịu tội được không?”
Ngược lại Trầm Tích Phàm âm thầm chửi rủa bản thân mình lấy lòng tiểu nhân đi so người quân tử, cười rộ lên: “ Gọi tôi Trầm Tích Phàm là được rồi, nếu làm bạn vẫn gọi cô Trầm nọ kia, thật sự không biết chúng ta là loại bạn bè gì đây, tôi đói rồi, ăn cơm thôi!”
Hai người nhìn nhau cười, đều cảm thấy đối phương thập phần vừa ý, nhưng để làm người yêu thì…thôi bỏ đi!.
——
Đi thưởng thức các món ăn của vùng đông bắc,trong quán, buôn bán đặc biệt tốt, hết phòng, nên chỉ có thể ngồi bên cửa sổ gần lối ra vào,Lí Giới sợ Trầm Tích Phàm để ý, ai biết cô liền ngồi luôn xuống, rồi lại chỉ vào đám người ngoài cửa, nheo ánh mắt cười: “Lí Giới, thấy người khác đang bận rộn, chúng ta thì nhàn nhã ăn cơm, cảm giác thật không tồi.”
Anh liền cảm thấy cô là người rất dễ chịu, thoải mái.
Chỉ có 3 món, đều là những món nổi danh, tuy rằng không nhiều lắm, nhưng số lượng cực lớn, khẩu vị lại tốt, hai người ăn như bất diệc lạc hồ*, đánh chén được một nửa, Trầm Tích Phàm cảm thấy hình như có người nhìn tới bọn họ, ngẩng đầu lên, thốt ra khỏi miệng: “Bác sĩ Hà”.
0
Lí Giới lập tức nhấc đầu lên, chỉ thấy Hà Tô Hiệp bước nhanh đẩy cửa đi vào, câu đầu tiên là hướng về phía Trầm Tích Phàm :
“Hôm nay, làm sao không đến lấy thuốc, chẳng lẽ cô quên rồi? Hôm qua mới nhắc nhở cô!”.
Trầm Tích Phàm chỉ đành phải cười xấu hổ: “Tôi quên mất, ngày mai nhất định đi lấy, vừa
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




