|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
đúng định kỳ nha!”.
Thấy họ đã ăn cơm xong, nhân viên phục vụ mang hóa đơn tới, hai người đồng thời lấy ra cái ví, Lí Giới giành trước đem tiền thanh toán, Trầm Tích Phàm khẩu khí sảng khoái, tự nhiên, hào phóng: “Lần khác mời anh ăn cơm!”.
Cô đứng dậy đi toilet, Hà Tô Hiệp nghihoặc cuối cùng hỏi ra miệng: “Hai người các em làm thế nào quen nhau?”
Lí Giới cầm chiếc đũa gõ vào cái bát nói giống sách : “Đại sư huynh, về chuyện đi xem mắt lần này là mẹ em ép đi, kết quả liền biết nhau, chẳng qua em cùng cô ấy nhất kiến như cố, không có tình yêu nam nữ”, dừng một chút, lại chuyện tốt thêm một câu: “Em cảm thấy mình đang thay anh đi xem mặt thì đúng hơn, cảm giác rất kì quái”.
Hà Tô Hiệp lập tức ngẩn cả người: “Anh? Xem mặt? Nói bậy bạ cái gì thế !”
Nhà của Trầm Tích Phàm cùng Hà Tô Hiệp ở trong cùng một khu, ba người bọn họ chia tay nhau ở quảng trường Thời Đại*,hai người bọn họ một đường, Trầm Tích Phàm tâm tình hôm nay không thể nói là tốt được, Hà Tô Hiệp thấy cô không ngừng nhìn xung quanh bốn phía, rồi khóe miệng mang theo nụ cười, chính mình cũng bị cuốn hút.
(Cái quảng trường Thời Đại này ở Hong kong, không phải cái của Mỹ ╰( ̄▽ ̄)╮ nha)
Trên đường lớn, người đến người đi, còn năm ngày nữa đến Giáng sinh, sau đó là năm mới. Trong cửa hàng bày đầy cây thông noel, giăng đèn mầu, trên cửa sổ phun hàng chữ ‘MERY CHRISTMAS! HAPPY NEW YEAR!’.Trên quảng trường, hồ phun nước âm nhạc đủ bảy sắc cầu vồng.
Bỗng nhiên anh cảm thấy có người lôi kéo góc áo, cúi đầu nhìn, thì ra là cô bé bán hoa, sau đó cô bé nói với anh: “Đại ca ca, mua cho bạn gái anh một bông hoa nhé!”.
Anh có chút xoay sở không kịp, Trầm Tích Phàm “phụ..t” một cái cười vui vẻ: “Bé à, đại ca ca ấy là bố chị, em nhầm rồi!”
Cô bé không thể tin nhìn hai người bọn họ, ra đi đầy hoài nghi, Hà Tô Hiệp nhìn Trầm Tích Phàm đang cười trộm, thật sự là bất đắc dĩ, cô mặc cái áo bông kẻ ca rô màu đen đỏ xen kẽ, tóc đuôi ngựa, ánh mắt mang thần thái hồn nhiên , không giống như một phụ nữ công chức đã 25 tuổi, nói cô là học sinh trung học sợ rằng cũng có người tin, anh thở dài: “Quả nhiên, tôi đã già rồi”.
Trầm Tích Phàm trấn an: “Bác sĩ Hà, anh thích ăn thạch hoa quả, là người già nhưng tâm không già ha!”.
——
Đi đến siêu thị của tiểu khu, cô chạy nhanh vào, Hà Tô Hiệp ở cửa chờ, một lúc sau đi ra mang theo một cái túi gì đó, Trầm Tích Phàm hỏi anh: “Hà Tô Hiệp anh thích ăn đồ ngọt hay không?”
Đây là lần đầu tiên nghe cô gọi tên mình, cảm giác nói không lên lời, chỉ nhận thấy khi cô mang theo khẩu âm mềm mại nói ra hai chữ “Tô Hiệp”, đặc biệt có hương vị, có chút giống với khi còn nhỏ lúc ông nội làm mật viên, dùng trung mật tạo thành, vị ngọt quyện rất chặt.
Anh gật gật đầu: “Thích, làm sao vậy?”
Cô lấy ra thanh Socola Dove*: “Đáp lễ lại thạch hoa quả, Hà Tô Hiệp đã cố gắng nỗ lực dùng bản thân đi đun thuốc rất tốt, với tư cách bệnh nhân tạ lễ cho bác sĩ”.
(Chocolate Dove loại này phổ biến ở Trung Quốc)
Anh cười nhận lấy, khuôn mặt Trầm Tích Phàm có chút ửng hồng, phỏng đoán là hối hận với sự lớn mật của bản thân, mắt sáng như anh, lập tức liền nhận ra cái cách suy nghĩ của một đứa trẻ.
Nhưng, đây là lần đầu tiên, anh vậy mà không bài xích việc có người hảo cảm trực tiếp thẳng thắn đối với mình như vậy, cho dù là Trương Nghi Lăng.
Yêu Em Là Điều Tốt Nhất Anh ĐãLàm – Chương 09
Uất kim hương – hay Tulip là hoa, cũng là thuốc, rất đẹp, nhưng có chút đau thương mờ nhạt.
Buổi sáng khi chưa tới 6 giờ, Hà Tô Hiệp đã bị tiếng điện thoại đánh thức, anh vội nghe máy, bên kia là giọng của một người phụ nữ lòng như lửa đốt thất thanh: “Bác sĩ Lưu, mau tới cứu giúp, bệnh nhân giường số 18 sợ là không qua được!”
Anh lập tức ngây ngẩn cả người, vừa định nói cho cô nhầm rồi, đối phương lại một hồi giải thích: “ Thật xin lỗi, tôi gọi nhầm rồi, gọi nhầm rồi!”.
Anh yên lặng,nhếch miệng cười tắt điện thoại, nằm ở trên giường làm thế nào cũng không ngủ được, dứt khoát dậy luôn.
Sáng sớm mùa đông bình mình cực trễ, trời gần 6 giờ sáng mà vẫn tối đen một mảnh. Anh một tay bánh mỳ chấm sữa ăn, một tay lật luận văn, ánh mắt không ngừng nhìn lướt, anh càng xem càng buồn bực,thở dài: Lí Giới tiểu tử kia càng ngày càng có thể thợ may ăn dẻ, thợ vẽ ăn hồ*, luận văn như thế này cầm giao cho giáo sư, cũng không sợ bị lột da.
0
Thuận tay cầm bút, xóa đi một đoạn lớn nội dung vô dụng, anh liền gọi điện thoại cho Lí Giới.
Lí Giới đang ngủ tới mức thiên hôn địa ám*ở phòng trực ban, điện thoại kêu vang lập tức hồn bay phách tán, vừa nhìn thấy dòng chữ Hà Tô Hiệp, liền bắt đầu oán giận: “Đại sư huynh anh nội tiết mất cân đối sao? Sớm như thế mà đã dậy!”.
0。
Hà Tô Hiệp nuốt giận: “Cái luận văn quái quỷ gì mà xú tiểu tử nhà ngươi viết đây, thảo nào không dám tự mình đưa cho giáo sư, lấy bút anh đọc cho chú, bảo xóa thì xóa, bảo sửa nhiều thì sửa nhiều, muốn qua thì không cần phí lời, lát nữa đi làm anh tới phòng tiếp nhận bệnh nhân nội trú kia, lúc chú tới điện thoại báo cho anh.”
Lí Giới ngoan ngoãn nghe lời, cười hì hì: “Em biết đại sư huynh không đành lòng nhìn em nước sôi lửa bỏng mà”.
——-
Buổi sáng đi tới phòng tiếp nhận bệnh nhân nội trú, căn bản không cần đến phòng bệnh, nhưng bởi vì anh đã viết cho bệnh nhân một ít thuốc đông y bổ trợ điều trị, nên muốn tới hỏi một chút hiệu quả của thuốc, sau đó sẽ tùy bệnh mà kê thuốc hợp lí hơn.
Đi đến phòng bệnh khoa nội tiết trao đổi, vài bác sĩ, y tá chúm chụm lại thì thầm nhỏ to cái gì đó, có một bác sĩ thấy Hà Tô Hiệp, tiếp đón anh: “Bác sĩ Hà, anh nói có đáng trách hay không, rõ ràng ngày hôm qua người còn rất khỏe, ngày hôm nay nói không xong thì không xong luôn?”
Anh trầm ngâm một chút: “6 giờ hơn buổi sáng là bệnh nhân phòng cấp cứu của các anh?”.
“Cũng không phải,bệnh nhân mắc chứng cường giáp đột miên*, mới nhập viện hai ngày sáng sớm hôm nay đã đi rồi.”
0
“Cường giáp tâm suy?”.
Một bác sĩ khác nói tiếp: “Không chắc chắn chính là, lúc ấy ai biết, chỉ là nhập viện quan sát, hiện tại mọi người đều sợ bệnh viện sẽ chọc tới tòa án, haizz,cậu nói phòng khoa chúng tôi gần đây rất tà môn* hay không, trong một tuần ‘ra đi’ mất hai bệnh nhân, một người cường giáp đột miên, một người tâm suy thận suy, đều muốn đi ăn tết sớm, toàn bộ phòng bệnh mây đen bao phủ, lòng người hoảng sợ.”
(tà môn: ở đây có thể hiểu là đen đủi)
Một y tá tuổi còn trẻ tiếp lời, không lớn không nhỏ: “Hoàn hảo là không bùng nổ lại cái dịch SARS gì gì đó, so với nó cái này tính là gì?”
Hà Tô Hiệp trong lòng cả kinh, sắc mặt hai bác sĩ thâm niên đột biến, y tá trưởng răn dạy y tá mới kia, khẩu khí nghiêm khắc: “Đừng nói lời lung tung, nên làm gì thì đi làm đi!”
Có y tá ở cửa phòng bệnh kêu: “Chủ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




