|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
thấy tao dây nhợ chằng chịt hả?
Chẳng là Bảo Nam đang treo những sợi dây kim tuyến xung quanh cửa….
-Mày bê hộ tao cái chậu này ra kia đi. Hắn kêu Nhật Bảo trông khi cậu đang ngắm nhìn Hân đang trang trí hoa
Ầm…chiếc dép bay thẳng vào Nhật Bảo
-Mày có nghe không hả? Hắn hậm hực
-Tao…hehe đi liền…hung dữ quá, ế vợ nhá! Vội chạy đi sau khi đã quăng lại câu nói cho hắn
-Cao Kỳ cậu với Vân Kỳ xong chưa? Hân vọng xuống bếp
-Sắp rồi….cậu yên tâm đi…bánh này tụi tớ phải làm thật đặc biệt hihi. Cao Kỳ đáp trả
-Ngon quá cho anh thử nha! Bảo Nam đứng ngay cửa bếp
Cao Kỳ xoay lại cười một cái té ra lửa, cầm ngay cái vá ngay đó
-Anh muốn ăn sao?
-Hehe…anh đùa chút thôi…em với Vân Kỳ tiếp tục…hehe…Băng cậu gọi tớ sao? – Bảo Nam vội chạy, chân bá vào cái sô nước….chộp nguyên con ếch to tương, sau đó là một trận cười…ra nước mắt
Phi Nhân đang trang trí những chùm boong bóng quanh cửa. Công việc diễn ra gần xong, bây giờ chỉ còn treo trước cửa một chùm hoa tuyết giả để khi người từ ngoài mở cửa bước vào sẽ làm cho tuyết rơi xuống…thật lãng mạng
-Mọi người làm tốt lắm, bây giờ mọi người về nghỉ tí nha tối nay bọn mình sẽ…cho Bảo Anh thật bất ngờ. Hắn nói xong mọi người tán dương cười thích thú…
-Mà bây giờ làm sao về? Vân Kỳ hỏi
-Uhm…mở cửa là tuyết rơi hết…nhà có cửa sau không anh Băng? Hân hỏi
-Hehe…mọi người thiệt là…có sao không….đi theo anh. Bảo Nam nói
Nhà này không biết của ai nữa, khách hỏi chủ nhà chưa trả lời mà bạn chủ nhà trả lời rồi….
Buổi tối hắn sang đón nó. Nó khoác lên người một chiếc đầm xanh của nước biển trông nó thật thuần khiếc, phần mái tóc để sang một bên, tóc dài được uống xoan để một bên vai…nó bước xuống nhà làm cho ai đó ngây ngất
-Nè…sao nhìn em như thế? Em xấu lắm sao?
-Ơ…không hôm nay em xinh lắm
Lời khen của ai kia làm cho nó thẹn thùng, khuôn mặt trở nên ửng hồng từ khi nào không hay. Đưa nó đến nhà, hắn mở cửa xe cho nó…nó bước xuống, dấu chấm hỏi hiện trong đầu
-Đây là đâu vậy anh? Nó nhìn căn nhà khá to của hắn
-Nhà anh. Em vào đi…
Hắn kéo tay nó đi vào
-Em mở cửa ra đi, có điều bất ngờ dành cho em
Nghe lời hắn, nó mở cửa ra, tuyết bay trắng xoá…chiếc bánh kem được Cao Kỳ và Vân Kỳ cất công làm được đưa đến trước mặt nó, bài hát Happy birthday vang lên. Quá bất ngờ, nước mắt hạnh phúc nó rơi….
-Cám ơn mọi người, mình thật sự rất bất ngờ…mình hạnh phúc quá
Hắn đi lại ôm nó, trao cho nó món quà
-Ngốc! khóc gì chứ…anh tặng em…chúc em sinh nhật vui vẻ. Nở một nụ cười dịu dàng
-Cám ơn anh!
-Nè tặng mày, không được khóc nhé! Hân trao quà cho nó
-Tặng cậu. Đến lược Phi Nhân
-Tặng cậu…sinh nhật vui vẻ. Cao Kỳ, Vân Kỳ, Thiên Ân cùng một lúc
-Tặng em…bé mèo hoang…sinh nhật vui vẻ. Bảo Nam nói
“Bé mèo hoang” Nó nghe xong ánh mắt đanh trở lại, hắn cũng thế, hai ánh mắt nhìn Bảo Nam như muốn ăn tươi nuốt sống. Bảo Nam thấy tình hình không được khả quang cho lắm….
-Hê hê…vào…vào đây ngồi đi Bảo Anh dễ thương
Hahaha…trận cười vang lên làm cho không khí trở lại như lúc nó vừa bước chân vào. Nhật Bảo tiếng lại gần nó
-Chúc em sinh nhật vui vẻ
-….????? Cám ơn anh. Anh là…..
Hân vội kéo nó sang chỗ khác, để lại mọi người trong nhà với ánh nhìn khó hiểu
-Gì vậy Hân?
-Anh đó là…
-Là ai?
-Anh Bi
-HẢ? SAO ANH ẤY LẠI Ở ĐÂY
-Suỵt! Mày be bé cái miệng lại dùm tao. Anh ấy là bạn của Anh Băng
-SAO HẢ? BẠN ANH BĂNG SAO?
-Trời ơi đã bảo mày be bé cái miệng lại mà. Hân che miệng nó lại
-Vậy bây giờ làm sao? Nó rối rấm
-Mà khoan cứ bình tỉnh đi, dù sao anh Bảo cũng gọi tên tao chứ không gọi Su Su nên cứ bình tĩnh, xem như mày với anh ấy mới gặp nhau lần đầu….
Gật gật, nó gật đầu theo Hân đi vào
-Có chuyện gì vậy Bảo Anh? Hắn đi đến nó, kéo nó ngồi xuống ghế
-Ah…không…tại em có chút việc riêng với Hân ấy mà. Hắn chau mày nhìn nó rồi xoay qua Hân, Hân quay về phía Nhật Bảo sợ bị bại lộ còn hắn liền xoay lại vì không dám nhìn thẳng vào Hân
-Nè…tặng em…anh là Nhật Bảo là bạn của Khánh Băng đồng thời là….Hân che miệng Nhật Bảo lại không cho Nhật Bảo nói tiếp, nó cũng sợ, hắn còn sợ hơn…nó nhìn Nhật Bảo ngại ngùng
-Ah…đây là bạn mình…mới quen..Hân nói nhanh sau đó
-Hihi thôi mình nhập tiệc đi mọi người. Thiên Ân lên tiếng
-Nè làm như chết đói lắm hay sao vậy? Cao Kỳ tiếp lời
-Hehe làm gì nóng thế bà chị
-Ai bà chị hả? Tui bộ già lắm sao?
-Không phải già mà là…quá già…hê hê…Bảo Nam vội chạy….cuộc rược đuổi trong nhà giữa Bảo Nam và Cao Kỳ bắt đầu…
Tiếng cười âm ỉ vang vọng trong căn nhà tưởng chừng như lạnh lẽo nay lại trở nên ấm cúng hơn…nhờ ai??? Cạnh đó, có một ai đang nở một nụ cười ma mảnh đáng yêu, lắc đầu với cáisuy nghĩ của mình
-“Vui thật, anh Băng, Bảo Anh hai người ngốc thật”
Không khí đang náo nhiệt, mọi người đã chuẩn bị sẵn sàng chỉ chờ mọi người ngồi vào bàn tiệc…đằng xa ngoài cổng có một cô gái lạ bước vào tay kéo theo một chiếc vali to tướng, khuôn mặt khả ái cùng trang phục là quần jean ngắn kết hợp với áo thun bó sát thêm phần gợi cảm…Bước vào cửa người con gái ấy vội thả chiếc vali ra chạy về hướng của Nhật Bảo
-Anh Bảo yêu dấu…uhm ngoa…Hôn một cái vào má làm cho ai đó sững sờ, lại làm cho ai đó tức giận…
-Anh Khánh Băng…uhm ngoa…hihi gặp lại anh em vui quá. Thêm một cái hôn nữa lại làm ột trái tim đau nhói
-Anh Bảo Nam…uhm ngoa…cái ôm cổ cùng cái hôn bên má là cho ai kia bất ngờ và làm cho ai kia sửng người, giận dỗi
-Cô gái này là ai thế? Hân bực tức, Nhật Bảo chưa bao giờ thấy Hân như thế từ khi quen biết đến nay, có chút vui…
-Đây là…
-Khỏi cần nói tôi hiểu rồi…Hân bỏ chạy ra phía sau vườn, Nhật Bảo liền đuổi theo
-Hứ…! Nó và Cao Kỳ cũng đứng lên đi ra phía khác, Bảo Nam cùng hắn chạy đuổi theo
Người con gái đó, Vân Kỳ và Thiên Ân đứng nhìn theo không hiểu chuyện gì đang xảy ra, trông khi đó Phi Nhân lại như không có chuyện gì, nhâm nhi ly rượu trên tay
-Cô đáo để thật, mới về đã gây ra chuyện rồi
Người con gái đó nhìn về hướng phát ra giọng nói, đi lại gần
-Anh là ai? Tôi làm gì mà anh nói tôi gây chuyện?
-Haha…cô nhóc quên tôi rồi sao?
Nhỏ chau mày nhìn tên đang đứng trước mặt mình, thấy quen quen….
-Anh có phải…anh là Phi Nhân không? Hihi anh Phi Nhân em nhớ anh nhiều nhiều lắm. Nhỏ ôm Phi Nhân mặc cho cậu cứ đẩy nhỏ ra
Vân Kỳ và Thiên Ân nhìn hai con người trước mặt chẳng hiều gì cả
-Đây là…? Vân Kỳ giờ mới lên tiếng
-Dạ…em là Bảo Trân, là em gái của anh Nhật Bảo hihi. Bảo Trân nở một nụ cười thật tươi
-Uhm hihi chị là Vân Kỳ còn đây là Thiên Ân bọn chị đều là bạn của anh em
-Là con nhỏ gây chuyện thì có. Phi Nhân lên tiếng
-Gì…gì chứ em gây chuyện hồi nào?
-Vậy về đây làm gì?
-Tại…tại người ta nhớ anh chứ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




