watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 01:14 - 02/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6600 Lượt

từ từ bước tới, lại nữa, anh lại trở nên lạnh băng.
_ Tôi đã cảnh cáo em rồi mà, đúng chứ?
_ Chưa…
_ Vậy thì bây giờ nghe cho rõ đây. ĐỪNG ĐỤNG VÀO CÔ BÉ ẤY THÊM MỘT LẦN NÀO NỮA. Em chưa hiểu rõ con người thật của tôi đâu.

Quân mở cửa và rời khỏi sân thượng, để lại cho Yến Chi một lời cảnh cáo vào câu nói đầy ẩn ý. Yến Chi run rẩy, con người thật của Quân, hiếm ai thấy, nhưng qua lời kể của những kẻ từng chứng kiến, điều đó không hề tốt chút nào, thậm chí là tồi tệ, cực kì tồi tệ.

***
Nó cố gắng đi thật nhanh để hắn không thấy khuôn mặt đỏ bừng của nó mà thôi. Nó đã tin hắn rồi, sau khi hắn cứu nó và sau khi cái cảm giác kì lạ đó diễn ra khi nãy. Nó về lớp thì thấy trước cửa có một chàng trai cứ đứng ngập ngừng, không dám kêu ai trong lớp cả.
_ Cậu tìm ai? – Nó hỏi.
_ À, nhờ chị đưa bức thư này cho chị Minh ạ. – Chàng trai lễ phép nói.
_ Mà em là ai, em gửi thư chi vậy?
_ À, em gửi dùm đại ca của em thôi.

Cậu nhóc cười rồi bỏ chạy về lớp. Nó cầm bức thư vào chỗ ngồi mà không khỏi tò mò.
_ Ê, bà có thư này. – Nó đưa bức thư cho Minh.

Minh cầm lấy mà cũng tò mò không kém gì nó, Phương đang chơi game cũng phải ngừng để xem bức thư. Minh lấy bức thư ra đọc những dòng đầu. Gương mặt nhỏ tối sầm lại, đầy vẻ đau khổ và bi thương.
_ Đọc dùm đi, tui không dám đọc tiếp. – Minh đưa cho nó và Phương bức thư.
_ Thư đe dọa hở? – Phương hào hứng. Có lẽ bạn Phương rất thích những nội dung mang tính bạo lực.
_ Đọc nha. Em là Nhật Quang đây chị, chắc chị còn nhớ em chứ. Tại sao chị không đến chỗ hẹn, chị làm em tan nát cõi lòng. Em chờ chi dưới trời nắng 37 độ C mà làm đen cả da em. Em chờ chị suốt 2 tiếng liền mà chị không tới. Chị làm em tổn thương nhiều lắm chị biết không. Em đã khóc đấy chị ạ. Em khóc hoài suốt từ tiết 3 cho đến chiều tối. Cho đến khi mấy thằng đệ dỗ em mới ngưng. Chị là người đầu tiên em thích mà đã làm em sống dở chết dở và đau khổ đến thế. Chị à, nếu chị ngại thì chị có thể nói chuyện với em qua Yahoo. Chị cho em nick đi chị ơi. Mãi yêu chị <3
_ Thằng này dai như đỉa ý nhở? – Phương thở dài. – Coi bộ ẻm mê chị Minh lắm rồi đây. Số bạn Minh khổ rồi.
_ Nó đã bám mức này rồi thoát cũng không được. Hay mình đùa với em ấy đi. – Nó đề ra sáng kiến.
_ Làm sao giờ? – Minh hỏi.
_ Để tui phân công nhá. Bây giờ mụ Minh có nhiệm vụ trả lời thư theo những lời tui đọc. Còn bà Phương tạo nick Yahoo đi. Tụi mình chat với ẻm.
_ Vụ này vui nè, nhất trí. – Phương tán thành.
_ Chiến dịch làm tan nát cõi lòng trẻ thơ bắt đầu. – Nó tuyên bố.

Chap phụ

Nó dán mắt vào màn hình laptop trước mặt. Nó đang chờ, chờ một người pm nó. Kế bên là Minh và Phương cùng một cảm giác tương tự. Cuối cùng thì cái nick đó cũng sáng và add lại nick nó. Và rồi cái nick đó Pm.
_ quangbabykute: Chào chị ạ
_ khongtontai: Ờ chào em. – Nó rep.
_ quangbabykute: Cuối cùng chị cũng chịu nói chuyện với em rồi. Em hạnh phúc quá chị ơi. *nhảy tưng tưng*
_ khongtontai: Không cần phấn khích vậy đâu. =.=

Minh quan sát nãy giờ thấy có cái gì đó không đúng lắm. Đây không phải là cách nói chuyện của nhỏ. Cứ để nó chat thế này chắc lộ mất.
_ Bà đi ra đi, để tui chat tiếp cho. Chỉ cần nói ý là được rồi. – Minh đẩy nó sang một bên.
_ Ế, nó rep rồi kìa. – Phương nói trong lúc đang ăn bánh.

_ quangbabykute: Chị ơi, tại sao hôm trước chị không tới chỗ hẹn?
_ khongtontai: mệt.
_ quangbaybykute: Chị có đang nhớ em không?

Minh bắt đầu lung túng, nhỏ không biết trả lời sao cho câu hỏi này. Nó nở một nụ cười, giây phút làm tổn thương tâm hồn trẻ thơ chính thức bắt đầu.
_ Nói là chị đang nhớ người yêu chị. – Nó nói với Minh.
_ Con này đào đâu ra người yêu. – Phương hỏi, ánh mắt đầy ngơ ngác.
_ Cứ ghi vậy đi. – Nó xua tay.

_ khongtontai: Không.
_ quangbabykute: Vậy chị đang nhớ ba mẹ à?
_ khongtontai: Không. Đang nhớ anh ấy.
_ quangbaybykute: Anh ấy là ai?
_ khongtontai: Người yêu.
_ quangbaybykute: Chị có người yêu? Chị nói dối, do chị muốn tránh mặt em thôi. Trước giờ em đâu thấy chị thân thiết với anh nào đâu. CHỊ NÓI DỐI. EM KHÔNG TIN.

Minh (lại) lúng túng. Thằng nhỏ này, quá ghê gớm.
_ Ê, nó không tin kia. – Phương nói.
_ Bình tĩnh. Nói người yêu đi du học á.

_ khongtontai: Người yêu đi du học rồi, sao mà thấy. :/
_ quangbabykute: tại sao chị lại đối xử như vậy với em chứ. chị đang làm em tổn thương nhiều lắm đấy biết không. em sẽ làm cho chị quên thằng đó đi. em phải có được chị.

Rồi cái nick quangbabykute sign out. Minh đã cứng người và chưa có dấu hiệu hoàn hồn. Phen này là chết bạn Minh rồi. Nó ngồi cười thầm, thằng nhóc này ghê gớm thật. Phương thì không nói gì chỉ ôm lấy Phương đầy thông cảm. Thế lạ bạn Minh sắp bị đeo bám dài dài rồi.

Chap 15

Nó và Phương đến lớp, hôm nay Minh ở nhà, bởi vì nhỏ sợ một cái đuôi bám theo mình. Nó và Phương cũng hết sức thông cảm cho hoàn cảnh trớ trêu của Minh nên đành giúp đỡ Minh cúp học. Nó đến lớp mà trong lòng cảm thấy bất an, lo sợ, hình như sắp có một biến cố lớn xảy đến với nó. Nó không kể với Phương vì sợ làm cô bạn lo lắng. Dạo này Phương đã mệt mỏi nhiều rồi, những cơn ác mộng hằng đêm khiến Phương luôn mệt mỏi và trong tình trạng thiếu ngủ.

Mọi việc vẫn diễn ra bình thường, ngoại trừ một điều, hôm nay Yến Chi đến lớp. Yến Chi học chung lớp với nó, chỉ do từtrước đến nay, hiếm khi cô đến lớp nên nó không biết. Mọi thứ vẫn ổn, cho đến hết giờ ra chơi. Nó và Phương vừa đi lên thì nghe tiếng la thất thanh của Yến Chi.
_ Sợi dây chuyền của tôi đâu mất rồi?
_ Để đâu mà mất? – Một nam sinh hỏi, đồng thời bịt tay vì tiếng hét quá to.
_ Tôi để trong cặp, ra chơi lên thì mất. – Yến Chi ngúng nguẩy
_ Kiểm trai lại kĩ chưa. – Một nữ sinh khác hỏi.
_ Chắc chắn là có người lấy rồi. – Yến Chi khẳng định. – Đi kêu hội học sinh lên và xét cặp hết lớp này cho tôi.

Theo lời Yến Chi, hắn, Quân và Khánh đành lên lớp 11A2, và công cuộc xét cặp bắt đầu. Nó đứng dựa vào tường im lặng quan sát. Cảm giác bất an lại dấy lên, một suy nghĩ thoáng qua trong đầu nó. Chết thật rồi, lần này nó đã bị chơi một vố đau đến danh dự cũng không còn. Nhưng bây giờ đành phải chịu mà thôi vì ngay lúc này không có cách nào để dừng kế hoạch của bọn kia lại. Coi như lần này nó hết đường sống. Và đúng như những gì nó đã dự đoán, sợi dây chuyền đã được tìm thấy, ở trong cặp nó. Lần này, cả lớp đều chuyển ánh nhìn vào nó, kể cả Phương.
_ Thì ra là mày lấy. Đồ tham lam. – Yến Chi rít lên, nhưng sâu bên trong là nụ cười đắc thắng.
_ Không phải tôi. – Nó không thể nói được câu nào khác ngoài câu này. Trong tình thế này, phần thắng, nghiêng về Yến Chi.
_ Không phải sao nó lại nằm trong cặp cô. – Lần này là hắn hỏi. Sự tức giận và thất vọng hiện rõ qua ánh mắt và lời nói.
_ Tôi không biết.
_ Mày còn chối. – Yến Chi định vung tay lên tát nó nhưng đã bị Phương giữ lại.
_ Cô bị mất vào giờ ra chơi. Nhưng giờ ra chơi, bạn ấy ở cùng tôi. – Phương nói, gương mặt vui vẻ thường ngày nhanh chóng biến mất khiến cho một kẻ

Trang: [<] 1, 12, 13, [14] ,15,16 ,31 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT