|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
mọi chuyện. Những gì nhỏ vừa chứng kiến cứ như ở trong phim. Mọi thứ diễn ra quá nhanh và gọn. Lúc này,khi Ngọc dần bình tĩnh, nhỏ đã thấy Quân đứng bên cạnh mình.
_ Em không sao chứ? – Quân nhẹ nhàng hỏi,vẻ lạnh lùng khi nãy biến mất.
_ Anh….
Ngọc òa khóc,nhỏ đã thật sự sợ mất Quân,nhỏ đã nghĩ đến cái chết khi Quân bỏ đi. Vậy mà tất cả đều nằm trong kế hoạch ban đầu cuả anh. Quân không biết Ngọc đã trải qua những cảm giác tồi tệ như thế nào đâu. Thật sự rất tệ. Quân hơi lúng túng trong trường hợp này, anh trở nên vụng về và gượng gạo. Vô thức Quân ôm lấy Ngọc rất nhẹ nhàng. Anh để Ngọc khóc trong lòng mình. Ngọc hơi ngạc nhiên rồi ôm chầm lấy Quân mà khóc. Một cảm giác lạ và ấm áp len lỏi trong Quân. Khác hẳn những cảm xúc anh dành cho nó. Rất khác. Trái tim Ngọc lần đầu tiên loạn nhịp.
Quân đưa Ngọc về nhà của mình. Đó là một căn biệt thự màu xanh nhạt,nằm ở trong hẻm. Ngọc hơi ngại khi vào nhà Quân,một phần cũng do việc khi nãy. Ngọc tự trách mình vì hành động ngớ ngẩn ấy đã làm phiền đến Quân. Bước vào trong nhà,Ngọc cảm thấy không khí ấm cúng bao trùm. Nhà Quân khá im ắng, dường như không có ai ở nhà nhưng trông nó vẫn rất sạch sẽ như có người lau dọn thường xuyên. Bỗng từ trong một cô bé khoảng chừng 15 tuổi với mái tóc buộc cao và bộ đồ theo phong cách tomboy bụi bặm trông rất quậy phá và dễ thương.
_ Hôm nay anh về nhà chi vậy? – Cô bé đó hỏi Quân và chỉ sang Ngọc. – Còn chị này là ai?
_ À, bạn anh. Anh có việc cần nhờ em. Em giúp bạn anh lên phòng nghỉ ngơi đi, rồi sang phòng anh,anh nhờ tí việc. – Quân nói,anh quay sang nhìn Ngọc nở 1 nụ cười nhẹ. – Mong em thoải mái khi ở đây.
Quân đi lên lầu ngay sau đó. Ngọc cũng theo sự hướng dẫn của cô bé ấy về phòng của mình để nghỉ ngơi. Sau khi tắm xong,Ngọc chuẩn bị đi ngủ. Nhỏ có dịp quan sát kĩ hơn toàn bộ căn phòng. Đây có lẽ là phòng được xây cho khách,bởi nó được bài trí khá đơn giản và không theo bất cứ một chủ đề hay phong cách nào. Ngọc gọi điện thoại cho anh trai mình hỏi thăm vài chuyện rồi cúp máy. Bên ngoài có tiếng gõ cửa.
_ Em vào được chứ? – Giọng cô bé khi nãy.
_ Ừm,em vào đi.
Cô bé kéo một chiếc ghế đến bên cạnh giường của Ngọc rồi ngồi xuống. Cô bé suy nghĩ điều gì đó rồi nói.
_ À,anh Quân nhờ em bảo vệ chị? Và em sẽ đóng giả làm em họ chị một thời gian
để dễ dàng bảo vệ chị hơn.
_ Bảo vệ sao? – Ngọc hơi ngạc nhiên.
_ Chị không cần bận tâm lắm đâu, chị cứ cư xử như em là em họ chị thôi. Còn lại em giải quyết cho.
Cô bé cười, đuôi tóc khẽ đung đưa. Cô định ra khỏi phòng cho Ngọc nghỉ ngơi thì Ngọc ngăn lại.
_ Em có thể ngủ cùng chị không? – Ngọc e dè đề nghị.
_ Em sợ phiền chị.
_ À, do chị không quen chỗ mới. – Ngọc giải thích.
Cô bé khẽ cười rồi lên giường nằm cạnh ngọc. Cô bé tạo cho Ngọc cảm giác thoải mái.
_ Em tên An? Còn chị? – Cô bé hỏi
_ Chị tên Ngọc.
_ Chị là bạn gái anh Quân à? – An nói bằng giọng tin nghịch.
_ Không không. Chỉ là người quen thôi em. Mà em là gì của anh ấy. – Ngọc vội phân bua.
_ Em là cháu gái quản gia nhà này.
_ Ừm, sao em lại nghĩ chị là bạn gái anh ấy chứ?
_ Bởi vì anh ấy không tốt với bất cứ người con gái nào như vậy đâu. Trừ mẹ và em gái của ảnh.
Ngọc hơi ngạc nhiên nhìn sang An. Ngọc cứ ngỡ Quân tốt với tất cả mọi người không riêng gì nhỏ,nhưng có lẽ sự thật không phải vậy. Quân có em gái,nhưng tại sao Ngọc chưa từng nghe ai kể về điều này.
_ Em sống với gia đình anh Quân từ nhỏ nên biết. Ba mẹ ảnh li dị cách đây nhiều năm. Ảnh thì về Việt Nam sống cùng mẹ,còn hai người em song sinh của ảnh sống cùng ba tại Mĩ. Ảnh rất thương hai người em của mình,đặc biệt là cô em gái. Họ bị chia cắt nhiều năm đến nay chưa được gặp. Nếu chị để ý sẽ thấy,mắt của anh Quân có màu xanh lam. Còn hai người em của anh ấy, mang đôi mắt màu xanh lục. Em rất thích đôi mắt của em trai anh ấy. Nó thật đẹp,chỉ tiếc rằng không biết bao giờ em mới có thể nhìn thấy lại. – Giọng An buồn buồn khi kể lại.
_ Vậy sao,chắc anh ấy rất khó khăn để vượt qua.
_ Hình như chị thích anh ấy đúng không? – An đổi chủ đề.
_ À… ừ. – Ngọc hơi ngượng khi thừa nhận điều này,nhưng rồi giọng Ngọc trùng xuống. – Nhưng anh ấy đã yêu một người khác,mà người đó không phải là chị.
_ Sao chị không giành hay đấu tranh cho tình yêu của mình? – An nhớ lại những cuốn tiểu thuyết về tình yêu mà mình thường đọc hay có những chi tiết như thế.
_ Có lẽ em chưa hiểu, có một loại tình yêu,gọi là buông tay để người mình yêu hạnh phúc.
Giọng Ngọc nhẹ nhàng. Nước mắt nhỏ khẽ rơi. Đau lắm. Nhưng nhỏ vẫn làm. Đứng từ xa và thầm chúc phúc, sẽ đau nhưng là quyết định đúng…
Chap 23Sân trường mẫu giáo đông đúc,những đứa trẻ đều mải mê với những trò chơi của mình. Không ai để ý nơi góc sân,Nhã Đan đang ngồi khóc. Đan khóc một mình, nức nở và ấm ức. Cô bé cứ cúi gầm mặt xuống đất,từng hàng nước mắt lăn dài. Bỗng nhiên,trước mặt Nhã Đan xuất hiện một cây kẹo nhiều màu sắc rất dễ thương và bắt mắt. Nhã Đan nhìn lên,cô bé thấy Đông Đăng đang chìa ra cây kẹo cùng nụ cười tươi rói. Nhận ra gương mặt đầm đía nước mắt của Nhã Đan, Đông Đăng vội ngồi xuống bên cạnh.
_ Sao Đan khóc? – Đông Đăng ngây thơ hỏi.
_ Tụi nó… lấy mất… gấu bông… của Đan… rồi. Quà… mẹ Đan đi công… tác về tặng Đan. – Nhã Đan nói trong tiếng nấc.
_ Thôi Đan đừng buồn nữa. Đan ăn kẹo đi này. Kẹo này đẹp không,ba Đăngmua ở nước ngoài về á. Chưa ai có đâu nha. – Đăng đưa cho Đan cây kẹo. – Đan ngồi ăn kẹo đi,đợi Đăng chút.
Rồi Đăng bỏ đi đâu mất để Đan ngơ ngác nhìn theo. Đan chờ mãi vẫn chưa thấy Đăng quay lại. Đan định đứng dậy đi tìm, nhưng Đăng đã quay trở lại, với chú gấu bông màu trắng mà Đan yêu quý. Nhưng Đăng trông có vẻ không ổn tí nào, trên má cậu có một vết bầm. Quần áo cậu xộc xệch và đầu tóc thì rối tung. Đăng bước đến đưa cho Đan chú gấu bông.
_ Của Đan này. – Đăng cười để cho Đan yên tâm.
_ Đăng làm sao thế,má Đăng bị bầm rồi này. – Đan vội cầm lấy chú gấu bông rồi đứng lên nhìn Đăng đầy lo lắng. Bàn tay nho nhỏ khẽ chạm vào vết bầm.
_ Á. Đau. – Đăng khẽ nhăn mặt.
_ Đăng đánh nhau? – Giọng Đan có vẻ khó chịu và dò xét.
_ Chỉ là xây xước nhẹ thôi. Đan đừng lo ha. – Đăng gãi gãi đầu,cười khì.
Đan nhìn Đăng một hồi rồi bỗng nhiên òa khóc nức nở. Đăng lúng túng chỉ viết đứng thần người ra nhìn rồi ấp úng gì đó.
_ Ơ,sao Đan khóc,Đăng lấy lại gấu bông rồi mà? – Đăng lúng túng.
_ Đăng ngốc nghếch,Đăng ngốc nhất thế giới,ai bảo Đăng lấy lại đâu. Đăng bị thương rồi kìa.
_ Ơ,Đăng xin lỗi. Là Đăng ngốc,Đăng để mình bị thương. Đan đừng khóc nữa mà. – Giọng Đăng cầu khẩn.
Đan nín khóc,chỉ còn vài tiếng nấc nghẹn. Đăng thở phào,nếu Đan khóc nữa chắc cậu cũng hoảng mà òa lên mất.
_ Nói đi,sao Đăng đánh nhau.
_ Ờ thì để lấy lại gấu bông cho Đan nè. – Đăng chỉ chỉ và chú gấu bông Đan đang ôm trước ngực.
_ Đăng không làm cũng được mà.
_ Vì
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




