watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:01 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7509 Lượt

bất ngờ đó Dương Vỹ. Cậu tàn nhẫn hơn tôi tưởng
tượng.
Lưu Ly nằm dưới đất thoi thóp. Ánh mắt trong veo vẫn không rời
khỏi Dương Vỹ. Hoàng hôn phủ bóng xuống khiến mọi thứ trở nên thật mờ ảo, hình
bóng của Dương Vỹ trước mặt cô cũng thật mờ ảo.
Mấy tên thuộc hạ của Thành Phong đã vây lấy Lưu Ly, nhao nhao
lên như lũ ruồi nhặng. Thành Phong và Dương Vỹ cũng quay bước đi.
Lưu Ly run rẩy. Cô không muốn bị đối xử như thế này. Muốn giết
cô thì cứ việc, nhưng không được làm vậy với cô. Lưu Ly cố gượng dậy, bàn tay
bé nhỏ đưa ra phía trước.
– Dương…Vỹ…
Tiếng nói trong trẻo cất lên thật nhỏ, nhưng cũng nhanh chóng
chìm nghỉm trong những tiếng cười cợt, tranh cãi của lũ người bẩn thỉu. Lưu Ly
bị đám người kia đè chặt dưới đất, cô bé vẫn cố ngước nhìn anh bằng đôi mắt
trong veo tội nghiệp, cô thở dốc, đôi môi nhỏ khẽ mấp máy.
– Dương Vỹ…cứu em với…
Dương Vỹ dừng lại. Ánh mắt lạnh lẽo như băng. Anh không quay ra
sau. Lưu Ly vẫn cố cất tiếng yếu ớt.
– Dương Vỹ…anh đừng đi, cứu em với.
Giọt nước mắt trong veo nhòe ra trên khóe mắt Lưu Ly. Cô vẫn
nhìn anh chờ đợi, cơ thể nhỏ bé vẫn dốc từng hơi thở thoi thóp một cách nặng
nhọc.
Thế nhưng Dương Vỹ vẫn bỏ đi, thậm chí không quay lại nhìn cô
một lần cuối, anh nhìn lên bầu trời đỏ rực ánh hoàng hôn khẽ nói chỉ cho mình
nghe thấy.
– Vĩnh biệt, công chúa nhỏ.
Ánh hoàng hôn đang dần làm tan lớp sương mù bao phủ trên ngọn
đồi, Lưu Ly trút những hơi thở nặng nhọc cố gắng nhìn theo bóng Dương Vỹ đang
xa dần. Cô nhớ lại giấc mơ của mình ngày nào, cô đã từng nhìn thấy điều này
trước kia, trong những giấc mơ trước kia. Người con trai đó sẽ rời bỏ cô. Còn
Lưu Ly sẽ ở lại, đón nhận một cái chết lạnh lẽo và đau đớn. Vậy là giấc mơ đã
thành hiện thực. Vậy ra người con trai kì lạ đó là Dương Vỹ sao?
– Không ngờ có lúc được thưởng thức con gái cưng của lão hói đó.
– Con nhỏ này chết sớm uổng quá. Vài năm nữa thôi nó sẽ xinh đẹp
lắm.
– Tụi mày tội nghiệp cho nó sao? Thế thì đừng để nó chết trước
khi được hưởng vui thú.
Một gã đàn ông nắm cổ áo Lưu Ly xé toạc. Bàn tay thô ráp của
những kẻ khác cũng bắt đầu vuốt ve khắp cơ thể cô. Những mảnh vải nhuốm đỏ máu
trên người cô bị lột xuống. Những tiếng cười man rợ văng vẳng bên tai Lưu Ly. Cô
không còn đủ sức kháng cự nữa. Lưu Ly cảm thấy cơ thể lạnh toát. Những kẻ này
sẽ đưa cô xuống địa ngục. Cô sẽ chết vì những tội lỗi mà mình gây ra. Nhưng sao
trong sâu thẳm trái tim mình cô vẫn thấy hối tiếc. Dường như có một ai đó trên
thế gian này khiến cô vương vấn, một ai đó khiến cô còn chưa muốn tan biến đi. Đôi
mắt cô dần dần khép chặt lại.
Hết rồi. Đây là số phận của cô.
Trong giây phút mơ hồ cuối cùng dường như có ai đó gọi cô. Lưu
Ly không chắc là nghe thấy, có thể đây là ảo giác trước khi chết. Rồi cô cũng
không cảm thấy được gì nữa. Mọi thứ bị bóng tối nuốt chửng, kể cả ý thức của
cô.
– Lưu Ly!!!
Hổ phách lao đến đạp văng gã đàn ông đang xé áo Lưu Ly ra, đám
bạn cậu cũng lao đến đánh gục những kẻ còn lại.
Hổ Phách dường như đã nổi điên, cậu nắm chặt cổ áo gã đàn ông
định cưỡng bức Lưu Ly và điên cuồnggiáng những cú đấm vào mặt gã. Nắm tay của
Hổ Phách nhuộm đỏ máu. Vài cái răng của tên kia gãy văng ra ngoài, khuôn mặt gã
bị cậu đánh đến biến dạng. Hổ Phách vẫn không có ý định dừng lại, đôi mắt cậu
đỏ ngầu, hai nắm đấm vẫn thi nhau giáng xuống bụp bụp. Đến khi gã kia cả mặt
nhuộm đỏ máu, không động đậy gì được nữa Gia Huy mới lao đến ôm chặt lấy cậu
kéo ra.
– Đủ rồi Hổ Phách! Cậu còn đánh nữa sẽ giết chết nó đó. Mau dừng
lại đi!
Hổ Phách vẫn không muốn tha cho gã, cho đến khi Kiến Văn lên
tiếng.
– Lưu Ly bị thương nặng quá. Hổ Phách! Mau lại xem cô bé thế nào
đi.
Hổ Phách lúc này mới chịu thôi, lao đến bên cạnh Lưu Ly. Bộ váy
đồng phục nhuộm đỏ máu của cô bé đã bị xé rách toạc gần hết, cơ thể cô bé cũng
nhuốm đầy máu. Cậu vội cởi chiếc áo khoác của mình ra khoác lên người cho cô
bé. Lưu Ly đã ngất lịm rồi, có lẽ vì vết thương quá nặng. Hoa Thiên tháo chiếc
khăn choàng trên cổ của mình cột chặt vết thương trên trán cho cô.
Đúng lúc này ở dưới đất, một tên gượng dậy rút súng ra nhắm vào
Hổ Phách bóp cò.
Tiếng súng chát chúa vang lên, gã cầm súng gục xuống. Mọi người
giật mình ngước lên, rồi họ thấy một người thanh niên từ đằng xa đi lại, trên
tay anh là một khẩu súng bạc tuyệt đẹp, mấy tên đang nằm lăn dưới đất nhìn thấy
kẻ mới bắn, mặt biến sắc vội tìm đường tháo chạy. Nhưng đã trễ.
Người thanh niên có vẻ đẹp như một thiên sứ lạnh lùng bắn hạ tất
cả những kẻ trước mặt. Sau đó anh mới bước đến gần nhóm Hổ Phách. Đôi mày thanh
tú khẽ nheo lại khi nhìn thấy Lưu Ly đang nằm thoi thóp. Dường như anh cũng
đang bị thương. Một bên tay áo của anh có một vệt máu nhòe ra, khuôn mặt trắng
nhợt cũng có vẻ mệt mỏi.
– Anh Thiên Dã! Hổ Phách nhìn anh mừng rỡ.
– Cậu biết anh ta sao?
Vì không biết người thanh niên lạ mặt này là ai nên ba người còn
lại tỏ ra đề phòng. Thiên Dã mỉm cười trấn an, anh cất cây súng vào túi áo
khoác rồi cúi xuống xem xét tình hình của Lưu Ly, cô bé vẫn còn sống, nhưng vết
thương trên người quá nặng, nếu không nhanh cầm máu cô bé sẽ chết mất. Thiên Dã
hơi nhíu mày. Sau đó đứng dậy ra lệnh.
– Đưa con bé đi mau.    
Chương 16: Kí Ức Chưa Phai
– Thằng ăn mày! Ai cho
mày vào thị trấn của tụi tao. Chết nè!
Trên bãi cỏ non xanh biếc, một đám trẻ con đang vây quanh đánh
đập một cậu bé. Cậu bé bị đánh này gầy gò, khuôn mặt lem nhem đất không đủ sức
phản kháng chỉ biết nằm im chịu đòn. Cho đến lúc một cô bé mặc bộ váy trắng
xinh xắn như thiên thần xuất hiện lao đến đạp văng thằng nhóc đang đánh cậu ra
bãi cỏ. Đúng lúc này có một cô bé khác chạy đến.
– Lưu Ly, cậu lại đánh nhau với tụi con trai nữa hả? Anh Thảo
méc bác Hạ bây giờ.
– Lưu Ly! Sao lúc nào mày cũng xen vào chuyện của tụi tao vậy?
Một thằng nhóc thò lò mũi xanh ngước nhìn cô bé bức xúc.
– Ai bảo tụi này lúc nào cũng bắt nạt kẻ yếu? Cút ra khỏi đây
cho tao! Nếu không tao sẽ bảo pappy kéo người tới đốt nhà mày, bỏ đói mày rồi trói
vào tổ kiến đó.
Nghe Lưu Ly nhắc đến pappy thì mấy đứa nhóc vội vã hò nhau bỏ
chạy. Cô bé hai tay chống hông, nhìn theo cười vang, vài giây sau thì quay lại
cậu nhóc nằm dưới đất quan tâm.
– Anh có sao không? Lưu Ly đỡ cậu dậy, phủi bụi đất bám trên mặt
cho cậu.
Cậu bé lắc đầu không trả lời. Rồi bụng cậu kêu ọc ọc. Đã hai
ngày rồi cậu chưa được ăn gì, khuôn mặt hốc hác, môi khô lại nứt nẻ. Lưu Ly đưa
cậu về nhà, lấy bánh ở trong bếp đem ra cho cậu ăn, rồi nhìn cậu bằng đôi mắt
trong veo hỏi han.
– Nhà anh ở đâu? Ba mẹ anh cũng làm việc trong nông trại nhà em
sao?
Cậu bé nhìn Lưu Ly một chút, rồi lắc đầu.
– Tôi không có nhà, cũng không có ba mẹ.
Trẻ mồ côi? Lưu Ly hơi ngơ ngác. Nghĩ ngợi một

Trang: [<] 1, 34, 35, [36] ,37,38 ,73 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT