watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:01 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7513 Lượt

của cô bé,
chỉ cần Lưu Ly gặp nguy hiểm cậu sẽ không ngần ngại dùng mạng sống của mình để
bảo vệ cho cô. Có lẽ Lưu Ly không biết cậu đã lo lắng đến chừng nào khi thấy
ngôi nhà của cô bị thiêu trụi đâu. Khi đến thị trấn này người đầu tiên chờ gặp
cậu là chị Noong. Chị ta đã kể lại cho cậu tất cả mọi chuyện và cầu xin cậu cứu
Lưu Ly. Lúc đó Hổ Phách sợ lắm, cậu sợ mình không đến kịp cứu cô, cậu sợ sẽ mất
cô mãi mãi. Trong thế giới cô đơn buồn tẻ của cậu không biết từ lúc nào Lưu Ly
đã hiện diện ở khắp nơi. Nếu cô bé biến mất, nếu cô bé để lại mình cậu trên đời
này, chắc cậu sẽ điên lên mất.
Lưu Ly vẫn thẩn thờ, đôi mắt trong veo chỉ còn một màu đen tuyệt
vọng. Trái tim bị giằng xé dày vò không ngừng đau nhói trong lồng ngực. Vết
thương thể xác rất đau, nhưng không thể nào so sánh với vết thương trong tim
được. Lưu Ly sẽ không bao giờ quên được tội lỗi của mình, không bao giờ tha thứ
cho bản thân mình. Bởi hơn ai hết cô ý thức rất rõ cô đã hại chết ba mình. Cuộc
sống đối với cô bây giờ hệt như địa ngục, cô chỉ mong được nhanh chóng giải
thoát. Hổ Phách cau mày nhìn cô bé một chút rồi ôm chặt lấy cô vào lòng.
– Đừng như vậy Lưu Ly! Ba em không muốn thấy em như vậy đâu, ông ấy
luôn muốn em được hạnh phúc. Em phải sống đúng như mong muốn của ông ấy thì ông
ấy mới yên lòng được.
Lưu Ly lắc đầu.- Anh nghĩ em còn lí do gì để sống sao?
– Anh chính là lí do để em tiếp tục sống. Hổ Phách nhìn cô bé,
đôi mắt đen thẳm cương quyết.-Nếu em biến mất rồi, em sẽ quên đi anh, anh không
cho phép điều đó xảy ra. Hổ Phách đưa tay chạm nhẹ lên khuôn mặt bé nhỏ của Lưu
Ly. Đôi mắt đen thẳm nhìn cô xót xa.
Hổ Phách không muốn cô quên anh? Lưu Ly nhìn vào đôi mắt đen
thẳm của Hổ Phách, cảm giác như nó đang đau nhói. Hổ Phách đang đau vì cô. Vậy
ra trên đời này vẫn còn một người thực sự quan tâm đến cô, còn một người thật
sự muốn cô tiếp tục sống? Trái tim Lưu Ly đau nhói và đập vộivã.
– Lưu Ly…anh yêu em!
Hổ Phách cúi xuống hôn nhẹ lên trán cô bé. Nụ hôn thật ấm áp, nụ
hôn như muốn xóa tan đi mọi đau khổ trong trái tim bé nhỏ của Lưu Ly. Nó làm
Lưu Ly bình tâm, nó cho cô sự thanh thản, trái tim cô bất chợt nhẹ bẫng, không
đau nhói nữa, không cắn rứt nữa, nó đã đập trở lại từng nhịp thật yên bình. Lưu
Ly cúi xuống, thấy lòng mình thật ấm áp.
– Lưu Ly! Em đã hứa với anh rồi. Anh không cho phép em nuốt lời.
Hổ Phách nói và siết chặt cô vào lòng.
Giờ thì cô nhớ rồi, cô đã
hứa với anh: Forget me not…
Lưu Ly lặng người. Đôi
mắt trong veo nhòe nước từ khi nào. Rồi cô bật khóc, vùi cơ thể nhỏ bé vào ngực
cậu khóc thổn thức mãi không thôi. Hổ Phách cũng chỉ lặng im ôm chặt lấy cô vào
lòng, cậu muốn dùng tất cả mạng sống của mình để bảo vệ cho cô gái bé nhỏ này,
người con gái mà cậu yêu thương nhất trên đời.
Vết thương trên người Lưu Ly quá nặng. Hổ Phách vừa băng bó cho
cô vừa nhíu mày. Cũng may cậu đến kịp cứu Lưu Ly, nếu chậm một chút nữa thôi
chắc cô bé đã chết rồi. Chuyện Dương Vỹ phản bội và tìm cách giết ông Hạ lẫn
Lưu Ly đến bây giờ vẫn khiến cậu bất ngờ. Không ngờ Dương Vỹ lại có dã tâm lớn
như vậy. Mà việc quan trọng trước mắt bây giờ là phải đem Lưu Ly rời khỏi đây càng
nhanh càng tốt. Dương Vỹ và Thành Phong đều muốn giết cô bé, nếu biết Lưu Ly
còn sống, bọn chúng chắc chắn sẽ cho người đi lùng sục cô.
Xác ông Hạ đã được Thiên Dã và đám bạn cậu đem về nhà thờ. Thiên
Dã đã làm nghi thức hỏa thiêu cho ông để tránh kẻ thù tìm cách dày vò ông. Điều
cậu lo lắng bây giờ là vết thương trên người Lưu Ly. Ngay cả cử động ăn uống
đối với cô bé cũng khó khăn, cậu không thể đưa cô đi ngay trong tình trạng này
được, nhưng nếu ở lại đây cũng không ổn. Nơi này được xem như một vương quốc
riêng của Dương Vỹ và Thành Phong, còn ở lại đây lúc nào là còn nguy hiểm lúc
ấy.
Hổ Phách nhìn ra ngoài cửa sổ. Mưa đã tạnh, ánh trăng trên cao
sáng rực. Lưu Ly sau khi cố gắng uống hết ly sữa đã nằm im ngủ li bì. Cậu ngắm
nhìn cô bé mà thấy lòng mình đau xót. Sao Lưu Ly lại phải chịu cú sốc lớn thế
này? Phải chăng vì cô bé quá nhân từ thánh thiện. Rồi cậu siết chặt nắm tay, ánh
mắt sắc lẻm. Dương Vỹ khốn kiếp. Cậu sẽ không bỏ qua cho gã.
Thiên Dã mở cửa bước vào. Sau khi nhận vị trí lão đại từ ông Hạ,
Dương Vỹ cũng cho người đi giết anh, bọn chúng cố tình tạo ra một vụ tại nạn
giao thông bằng cách cho xe tải tông thẳng vào chiếc xe của anh xuống sông. Dù
đã kịp nhảy ra ngoài nhưng anh cũng bị một vết thương nặng ở vai. Thiên Dã biết
ai là kẻ cho người đi ám sát anh nên đã cố gắng trở về nhà sớm nhất có thể.
Nhưng khi đến nơi thì đã trễ rồi, ông Hạ đã bị giết, cũng may Lưu Ly đã được
nhóm Hổ Phách cứu sống.
– Hổ Phách! Con bé thế nào rồi?
– Cô bé mới ngủ thôi, nhưng vết thương trên người khá nặng, e
rằng không thể cử động mạnh được.
Thiên Dã cau mày đưa tay vuốt nhẹ mái tóc trên trán cô bé. Vết
thương của Lưu Ly quả thật quá nặng, cũng may Hổ Phách có chút kiến thức về y
học nên mới cứu sống được cô bé. Nhưng tình hình này khó mà đưa Lưu Ly đi khỏi
thị trấn được. Thiên Dã sửa chiếc chăn trên người cô bé cho ngay ngắn rồi bước
đến bên chiếc bàn gần đó kéo ghế ngồi xuống.
– Anh Thiên Dã, ba của Lưu Ly…
– Anh đã giải quyết đâu vào đó rồi. Hiện tại anh sẽ giữ tro cốt
của lão đại. Đến lúc thích hợp anh sẽ giao lại cho Lưu Ly. Thiên Dã thở dài
buồn bã.
Hổ Phách gật đầu. Hai người không nói thêm gì nữa. Không khí im
lặng bao trùm lên căn phòng, chỉ còn tiếng thở nhè nhẹ của Lưu Ly hòa vào tiếng
dế kêu râm ran ngoài khu vườn rậm. Bên ngoài trăng đã lên cao. Sau bao nhiêu
ngày mưa gió mù mịt thì hôm nay có lẽ là một buổi tối đẹp trời. Một vài cánh dơi
đi ăn đêm chao đảo bên cửa sổ rồi phóng vụt đi. Đám Hoa Thiên cũng đã mệt nên
nghỉ ngơi ở căn phòng đối diện.
Thiên Dã nhìn Lưu Ly đang nằm ngủ trên giường, trầm ngâm một lúc
rồi lặng lẽ lấy ra khung ảnh dưới ngăn bàn. Khung ảnh đã cũ, trong đó chụp lão
đại đang bế Lưu Ly và hai cậu nhóc cỡ chừng 11, 12 tuổi đứng hai bên. Đó là
hình cậu và Dương Vỹ chụp chung với ông Hạ. Cả hai đều không phải con ruột của
ông, nhưng trong hơn mười năm sống chung dưới một mái nhà, ông yêu thương hai
người không khác gì con ruột của mình. Không ngờ trong mười năm qua ông đã nuôi
ong tay áo, kẻ mà ông tin tưởng nhất cuối cùng lại quay sang giết chết ông. Anh
đưa tay khẽ lau một vết bụi bám trên bức ảnh.
Gia đình mà anh luôn tự hào và cố gắng bảo vệ lại có lúc sụp đổ
thế này sao? Điều đau lòng chính là Dương Vỹ đã phá nát nó. Đến tận bây giờ anh
cũng không dám tin Dương Vỹ đã làm điều này. Lão đại đã tin tưởng anh ta như
vậy. Lưu Ly yêu thương anh ta như vậy, cuối cùng họ lại bị anh ta dồn vào chổ
chết. Ngay cả anh Dương Vỹ cũng không buông

Trang: [<] 1, 36, 37, [38] ,39,40 ,73 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT