watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:01 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7511 Lượt

tha.
Kẻ vong ân bội nghĩa. Thiên Dã nghiến răng, ánh mắt chợt sắc
lẻm.
Anh đặt khung hình xuống bàn, lôi khẩu súng bạc ra cẩn thận lau
chùi. Có lẽ anh sẽ phải dùng đến nó sớm thôi. Nếu biết anh và Lưu Ly đang ở đây,
Dương Vỹ và Thành Phong nhất định sẽ kéo đến.
Hổ Phách liếc nhìn khung ảnh Thiên Dã để trên bàn hơi tò mò. Và
có một điều khiến cậu phải bàng hoàng. Đập vào mắt cậu là một khuôn mặt vô cùng
thân quen. Cậu nhóc đứng bên trái ông Hạ trong bức hình chính là anh trai cậu.
Dù có cháy thành tro cậu cũng có thể nhận ra được.
Trái tim Hổ Phách đập loạn nhịp, cậu cảm thấy mặt mình cũng nóng
rực lên. Đây là hình chụp Thiên Dã khi còn nhỏ? Nếu vậy anh ấy thật sự là anh
trai của cậu sao? Để cho chắc chắn, cậu đưa tay giật bung chiếc cúc sơ mi của
anh ra. Và cậu cười, nụ cười rất hạnh phúc. Trên ngực anh có một vết sẹo nhỏ,
đây chính là vết sẹo để lại khi anh ấy đỡ đạn cho cậu lúc nhỏ. Cánh tay cậu giữ
chặt cổ áo anh run run.
– Em làm gì vậy, Hổ Phách? Thiên Dã gạt tay cậu ra, cảm thấy khó
hiểu trước hành động kì lạ của cậu.
Hổ Phách không nói gì, cúi xuống ôm chặt lấy anh. Cả người cậu
run run vì xúc động. Thiên Dã bị bất ngờ trước hành động này. Khóe miệng anh
giật giật. Không lẽ Hổ Phách yêu con trai sao?
– Hổ Phách, thôi ngay đi!
Anh đẩy cậu ra. Cậu nhóc kia vẫn nhìn anh với đôi mắt xúc động,
vẻ mặt hớn hở như đứa trẻmới được nhận quà. Thiên Dã càng thấy bối rối hơn. Là
một mĩ nam trong thị trấn, từ trước đến giờ anh luôn được các người đẹp săn
đuổi nồng nhiệt. Nhưng anh không có hứng thú với con trai, phải từ chối làm sao
để trái tim ngây thơ non nớt của cậu nhóc này không bị tổn thương nhỉ? Thiên Dã
thấy thật đau đầu.
– Anh hai! Là em đây. Em là em trai của anh. Hổ Phách nói bằng
giọng nghẹn ngào.
Thiên Dã nhìn cậu khó hiểu. Không muốn dài dòng. Hổ Phách tháo
sợi dây chuyền trên cổ mình xuống đưa cho Thiên Dã.
– Anh còn nhớ không? 12 năm trước chúng ta đã thất lạc nhau, em
vẫn luôn đi tìm anh. Đây là kỉ vật ba mẹ chúng ta để lại cho em.
Thiên Dã cầm mảnh hổ phách đưa lên trước mặt và sững sờ. Mảnh đá
này, anh nhận ra nó. Ngón tay anh run run miết chặt màu vàng óng nhỏ nhắn trong
bàn tay mình. Rồi anh từ từ ngước lên Hổ Phách, đôi mắt chất chứa cái nhìn phức
tạp, bối rối. Thì ra Hổ Phách chính là…
– Anh hai! Em có rất nhiều chuyện cần nói với anh. Hổ Phách vẫn
nhìn anh xúc động.
Thiên Dã chợt nhíu mày, ra hiệu cho cậu im lặng rồi với khẩu
súng bạc trên bàn nhắm hướng cửa sổ bóp cò.
Khung cửa kính vỡ choang. Hổ Phách giật mình nhìn ra. Một con
chim đại bàng lao vụt lên không trung. Cậu vội vàng chạy lại gần đó nhìn theo
nó. Đó là thú cưng của Dương Vỹ. Con chim đã ở đây, vậy có lẽ Dương Vỹ cũng…
– Hổ Phách! Anh cũng có rất nhiều điều muốn nói với em, nhưng
tình hình này e là không được rồi. Anh đưa trả lại cậu mảnh đá.-Chúng ta phải
rời khỏi đây ngay lập tức.
– Thiên Dã, Hổ Phách…
Lưu Ly đã tỉnh dậy. Có lẽ do tiếng động quá lớn. Cô bé nằm trên
giường ngước khuôn mặt nhỏ nhìn hai người lo lắng. Thiên Dã đi lại bế cô bé lên
rồi trao cho Hổ Phách. Đám Hoa Thiên, Kiến Văn, Gia Huy ở phòng bên cạnh nghe
tiếng động cũng chạy vào.
– Hổ Phách, chuyện gì vậy? Hoa Thiên nhìn mảnh kính vỡ bên cửa
sổ lo lắng.
– Lưu Ly, em tỉnh rồi sao? Kiến Văn và Gia Huy nhìn cô bé mừng
rỡ.
– Dương Vỹ đã lần ra dấu vết của chúng ta, phải rời khỏi đây lập
tức. Hổ Phách nhìn ba người bạn rồi hắt ánh mắt ra ngoài cửa.
Trước khi đưa mọi người đến đây Thiên Dã đã chuẩn bị sẵn mọi thứ
để đưa Lưu Ly rời khỏi thị trấn. Hổ Phách sẽ cùng Kiến Văn và Lưu Ly dùng một
chiếc thuyền đi dọc theo dòng sông rời khỏi thị trấn. Con sông này chạy dài ra
tận ngoại ô thành phố nên ba người có thể cập bến ở đó rồi bắt taxi về nhà Hổ
Phách. Dương Vỹ và thuộc hạ của anh ta sẽ không nghĩ đến trường hợp họ đi đường
này. Hơn nữa đi bằng thuyền sẽ tránh được va chạm ảnh hưởng đến vết thương trên
người Lưu Ly.
Còn Thiên Dã, Gia Huy và Hoa Thiên sẽ đi mô tô bằng con đường
duy nhất trong thị trấn để đánh lạc hướng kẻ thù. Vì trình độ phóng nhanh, vượt
ẩu của ba người được xếp ở hàng cao thủ nên chắc chắn có thể vượt qua được đám
tay mơ dễ như chơi.
Lưu Ly nằm im trong lòng Hổ Phách để cậu bế xuống thuyền, vết
thương khiến cô bé không thể nhúc nhích nổi nữa rồi. Trước khi chia tay, Thiên
Dã vẫn không quên đi đến xoa đầu cô bé mỉm cười.
– Công chúa nhỏ, anh nhất định sẽ tới tìm em, em phải sống đó nhé.
– Thiên Dã! Lưu Ly nhìn anh cất giọng yếu ớt.-Anh hãy đi cùng
em.
– Không được, anh phải đi đường vòng đánh lạc hướng Dương Vỹ em
mới ra khỏi đây được. Nhưng em đừng lo, anh không chết được đâu. Anh nhất định
sẽ tới tìm em.
Lưu Ly nhìn anh lưỡng lự một chút rồi gật đầu. Cô có thể an tâm
về Thiên Dã, anh ấy vốn là cánh tay trái đắc lực của ba cô, là một nhân vật
nguy hiểm số một mà bất cứ kẻ nào trong thế giới ngầm cũng phải nể sợ, rời khỏi
thị trấn đối với anh là chuyện rất dễ dàng, sẽ không ai làm hại được anh ấy. Hổ
Phách ôm cô bé vào lòng ngước lên dặn dò.
– Anh hai! Cẩn thận nhé. Cả hai cậu nữa.
– Biết mà! Gia Huy và Hoa Thiên mỉm cười nhảy lên xe.
– Bảo vệ công chúa nhỏ cẩn thận nhé, em trai! Thiên Dã nháy mắt
với cậu rồi quay đi.
– Em trai? Lưu Ly nhìn theo Thiên Dã rồi ngước lên nhìn Hổ Phách
mỉm cười yếu ớt.-Hổ Phách, anh tìm được anh trai của mình rồi sao?
– Ừ! Hổ Phách mỉm cười bế cô bé xuống thuyền.-Thiên Dã chính là
anh ruột của anh.
– Thật vậy sao Hổ Phách? Cuối cùng cậu cũng tìm thấy anh ấy rồi
sao? Từ bao giờ thế? Sao không cho bọn tớ biết? Kiến Văn hỏi loạn lên rồi nhìn
cậu trách móc.
– Tớ chỉ mới biết thôi.
Con thuyền nhỏ xuôi theo dòng nước chảy đi xa dần nhà thờ. Trên
trời cao, hàng vạn ngôi sao sáng lấp lánh, ánh trăng vàng chiếu loang loáng
khắp mặt sông khiến người ta tưởng rằng mặt nước có dát một lớp vàng mỏng. Hai
bên bờ là vô vàn những đốm sáng đom đóm lập lòe tìm bạn. Lưu Ly nằm im trong
lòng Hổ Phách ngắm nhìn xung quanh. Nhịp tim của Hổ Phách đập thật mạnh. Lưu Ly
nghe được rất rõ, nó rất mạnh mẽ và ấm áp giống y như Hổ Phách vậy.
Hổ Phách cẩn thận khoác chiếc áo khoác xám của mình lên người
Lưu Ly để cô bé khỏi lạnh và đặt cô nằm gọn trong lòng mình, hai cánh tay rắn
chắn ôm nhẹ lấy cô. Con thuyền lặng lẽ xuôi theo dòng nước.
Chợt có tiếng huyên náo ở phía xa, một đám người đang túa ra
trên con đường trước mặt. Dẫn đầu đám người này là Dương Vỹ, cô nhìn thấy anh
đang ngồi trên chiếc limo mui trần tiến về phía nhà thờ, phía sau là vô số tay
chân được trang bị súng ngắn. Lưu Ly sợ hãi nép mình vào lòng Hổ Phách. Dưới
ánh trăng sáng rực, cô nhìn thấy rất rõ khuôn mặt lạnh lùng của Dương Vỹ, anh
đang tìm cô và Thiên Dã. Trái tim cô đập mạnh trong ngực, vết thương bị động
khiến cô đau nhói. Tiếng động

Trang: [<] 1, 37, 38, [39] ,40,41 ,73 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT