watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:01 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7514 Lượt

Ngay từ đầu tất cả đều là một vở kịch sao? Hoa Thiên bóp chặt
tay.
– Giờ thì cậu đã biết thế giới này không đơn giản như cậu nghĩ
chưa? Linh Lan quay con dao trong tay và tiến lại gần ba người.
Đám thuộchạ của cô ta
cũng lập tức lao vào. Một cuộc hỗn chiến bắt đầu diễn ra.
– Hoa Thiên! Hoa hồng đẹp thường có gai. Cách duy nhất để không
bị đâm là bẻ hết mấy cái gai của nó. Gia Huy thủ thế tung một loạt cú đấm vào
kẻ thù.
– Cô thật khiến tôi thất vọng. Một cô gái xinh đẹp tài giỏi như
cô mà quá độc ác. Hoa Thiên vẫn đứng im nhìn cô. Mặc kệ đám đông đang xô xát.
– Một kẻ ngu ngốc như cậu không có tư cách dạy đời tôi.
Linh Lan cười nhạt và lao vào cậu, con dao nhỏ sắc lẻm đâm thẳng
vào ngực cậu. Hoa Thiên bình thản lách người qua né được. Linh Lan tiếp tục cắt
ngang qua cổ cậu bằng một động tác hết sức thành thục, vẫn không trúng. Những
đòn tiếp theo. Con dao tiếp tục lao đến nhằm vào chổ hiểm trên người Hoa Thiên
đâm xuống, nhưng tuyệt nhiên không có một lần trúng đích.
Đám thuộc hạ của Linh Lan cũng đã bị Thiên Dã và Gia Huy giải
quyết gọn ghẽ. Đám người này tuy đông nhưng không mạnh lắm. Mà Thiên Dã đâu
phải người bình thường. Gia Huy cũng là một cao thủ chỉ xếp sau Hổ Phách.
Linh Lan đã quá xem thường đối thủ, bây giờ thì chỉ còn một mình
cô đang tấn công Hoa Thiên, nhưng trình độ của cô thì vẫn còn thua xa đối thủ.
Kết quả này khiến cô rất ngạc nhiên. Cô nhớ trong đêm hội chợ hôm nào cậu nhóc
này còn không thể tránh nổi một đòn của cô. Linh Lan đâu biết lúc đó Hoa Thiên thua
là vì không muốn đánh nhau với cô.
– Dừng lại được chưa? Hoa Thiên nhìn Linh Lan đang đứng thở dốc
lạnh lẽo hỏi.
Cô gái kia nghiến chặt răng lại tiếp tục lao lên. Lần này cậu
không né tránh nữa.
Một cú tát giáng thẳng vào mặt Linh Lan khiến cô ngã xuống
đường. Linh Lan hơi sững người. Cô ngước lên giận dữ.
– Cậu…dám…
– Tôi cứ nghĩ một người như cô sẽ biết thế nào là đúng-sai. Tôi
còn nghĩ cô sẽ khuyên ba mình hòa giải với chú Hạ và kết hôn cùng Dương Vỹ. Không
ngờ cô cũng chỉ biết lao vào trả thù. So với một kẻ ngu ngốc như tôi hay Lưu Ly
thì vẫn còn tốt hơn cô bao nhiêu lần.
– Tôi làm những điều này chỉ để nhanh chóng kết thúc mọi chuyện.
Linh Lan từ từ đứng dậy nhìn cậu bằng đôi mắt giận dữ.
– Kết thúc bằng cách này sao? Hoa Thiên nhíu mày.
– Thế thì đã sao? Linh Lan gào lên.-Cậu có biết trong bao nhiêu
năm qua tôi đã sống như thế nào chưa? Có cha mà cũng như không. Tôi là con ông
ấy nhưng ông ấy chưa bao giờ để mắt đến tôi. Trong lòng ông ấy suốt ngày chỉ có
một người phụ nữ đã chết từ lâu và canh cánh mối hận trong lòng. Tôi căm hận
hai ba con Lưu Ly, nếu không có hai người đó thì ba tôi sẽ không đau khổ nữa.
– Hạnh phúc đạt được bằng cách lấy máu của kẻ khác, dẫm đạp lên
kẻ khác cũng được sao?
– Thế giới này vốn tàn nhẫn như thế mà.
– Cô là kẻ ích kỉ.
Hoa Thiên nói rồi lạnh lùng bỏ đi. Linh Lan vẫn ở phía sau nhìn
theo, ánh mắt phức tạp. Trong lòng cô đang có bao nhiêu suy nghĩ giằng xé. Cô
muốn kết thúc mọi chuyện. Cô nghĩ chỉ cần kẻ ba mình hận nhất chết đi thì mọi
chuyện sẽ kết thúc. Nhưng sao giờ đây trong lòng cô nặng trĩu.
Cô cứ nghĩ những kẻ ngu
ngốc bị cô lừa gạt và lợi dụng không có chút giá trị gì trong lòng mình. Nhưng
dường như có gì đó không đúng. Ngay bây giờ đây cô thấy trái tim mình cứ quặn
lên cắn rứt mãi không thôi. Khuôn mặt bé nhỏ đáng yêu với nụ cười ngây ngô của
Lưu Ly cứ ám ảnh lấy tâm trí cô. Thì ra ngay từ đầu cô đã không hề muốn hại cô bé
đó. Rồi cả kẻ ngốc kia nữa. Tên ngốc đã nhìn cô bằng đôi mắt buồn bã pha lẫn
thất vọng đó nữa.
Tại sao cô lại bận tâm về hai kẻ đó thế này?
Linh Lan khẽ cười chua chát. Hoa Thiên thật khác xa Dương Vỹ.
Cậu ta chỉ là kẻ ngốc, dành hết tất cả tình yêu cho người khác mà không tính
toán gì. Còn Dương Vỹ, cô cứ nghĩ rằng trong thời gian qua anh yêu cô. Cô từng
hi vọng màn kịch mà cô và anh đóng sẽ có một nửa là thật, lúc đó cô đã thật sự
yêu Dương Vỹ, cô đã động lòng vì những cử chỉ ân cần mà anh dành cho cô, cô yêu
sự mạnh mẽ quyết đoán của anh, yêu sự lạnh lùng đến tàn khốc của anh. Giây phút
mà anh muốn cắt ngón tay xuống để được cùng đi với cô, cô đã nghĩ cả đời này
mình chỉ có thể yêu một chàng trai duy nhất là Dương Vỹ. Nhưng rút cuộc thì cô
đã nhầm rồi.
Tất cả chỉ là một màn kịch anh đóng để có được vị trí lão đại. Người
con trai lạnh lùng đó mãi mãi không thuộc về cô, mãi mãi cô không thể nắm bắt.
Cho đến tận bây giờ cô vẫn không biết trên đời này có thứ gì khiến anh ấy quý
trọng không? Có ai mà anh ấy thật sự quan tâm hay không. Và nếu có. Linh Lan
biết kẻ đó cũng chẳng phải là cô.
Linh Lan ngồi thừ dưới đất, khuôn mặt xinh đẹp khẽ ngước lên,
bầu trời đêm sáng rực ánh sao. Cô không biết những gì mà cô làm có đúng hay
không? Cô giúp ba mình trả thù như vậy có đúng hay không? Sao trong lòng cô cứ
thấy bứt rứt khó chịu như vậy?
– Linh Lan! Con không sao chứ ?
Thành Phong và thuộc hạ từ xa đi lại. Linh Lan không nói gì,
lặng im nhìn ánh trăng một chút rồi đứng dậy.
– Ba à! Trả thù như vậy có thật khiến ba thấy vui không?
Thành Phong nghe con gái hỏi cảm thấy rất ngạc nhiên, nhưng ông
không trả lời. Linh Lan cũng không đợi câu trả lời nữa, quay người bỏ đi.
6h30 sáng.
– Hổ Phách, ở đây này!
Hoa Thiên và Gia Huy đứng trên bờ đưa tay vẫy vẫy. Con thuyền
nhỏ lập tức cập vào bờ. Kiến Văn lúc này mới thở phào ném mái chèo sang một
bên. Vì chạy trốn quá gấp nên Thiên Dã không tìm đâu ra được chiếc thuyền chạy
bằng máy, chỉ có mỗi chiếc thuyền mộc anh hay dùng để dạo trên hồ nên Kiến Văn
phải chèo thuyền cả đêm muốn gãy rời cả tay, đã thế suốt từ lúc bắt đầu đến giờ
còn phải nghe thằng bạn bên cạnh thở dài. Nếu không nể mặt Lưu Ly bị thương
đang nằm trong lòng cậu ta thì cậu đã tiện tay ném nó xuống sông cho cá ăn rồi.
Gia Huy và Hoa Thiên đã đến đây từ rất sớm để chuẩn bị xe cho
mọi người, lúc này Hổ Phách và Kiến Văn mới quay sang họ thắc mắc.
– Huy, Thiên, sao các cậu bị thương khắp người thế kia?
Hoa Thiên nhìn qua Gia Huy tức tối.- Chỉ tại thằng ngu này. Tối
hôm qua sau khi rời khỏi thị trấn, Thành Phong đã cho người đuổi theo bọn tôi,
phải chạy trốn cả đêm mới thoát được.
– Các cậu bị chúng đánh ra nông nổi này sao? Kiến Văn nhìn vết
thương nham nhở trên người hai đứa bạn xuýt xoa.
– Không! Đều tại thằng ngu này cả. Hoa Thiên nhìn Gia Huy căm
tức.-Vừa mới cắt đứtđược mấy cái đuôi bám theo ra khỏi thị trấn thì nó thấy có
sao băng xẹt qua. Nó không nghĩ ngợi gì mà buông tay lái ra nhắm mắt cầu
nguyện. Xe lúc này đang chạy với tốc độ 180km/h lao thẳng vào vệ đường. Cũng
may bên dưới là sông nên bọn tôi mới thoát chết.
Gia

Trang: [<] 1, 39, 40, [41] ,42,43 ,73 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT