|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
nắng
trưa gay gắt càng trở nên khó chịu. Kiến Văn, Gia Huy, Hoa Thiên lao đến bên cạnh Hổ Phách và Lưu Ly, Thiên Dã cũng
đứng chắn trước hai người với khẩu súng bạc lạnh lẽo đang nhắm thẳng vào kẻ thù
trước mặt.
– Anh sẽ mở một con đường máu. Thiên Dã nhíu mày, cất giọng lạnh
lẽo với đám nhóc phía sau, bàn tay siết chặt khẩu súng bạc.
– Bọn tôi sẽ cản đường chúng. Cậu đưa Lưu Ly chạy đi! Kiến Văn
cười nhạt cũng siết chặt khẩu súng trong tay mình hơn.
– Chết vì bảo vệ cho người đẹp cũng là một cái chết ý nghĩa đó.
Lưu Ly, nếu có kiếp sau em phải làm vợ anh để trả ơn cho anh đấy nhé. Gia Huy
cười nhạt siết chặt khẩu súng ngắn trong tay mình hơn.
– Không!!! Các anh không được làm vậy!!!
Lưu Ly gào lên nhìn những người sắp phải chết vì mình, cô muốn
nói họ chạy đi để cô ở lại đây, nhưng chắc chắn họ sẽ không bao giờ nghe lời cô
nói.
Hổ Phách nhìn hàng chục khẩu súng đang nhắm vào hai người lạnh
lẽo, đôi mày khẽ nhíu lại. Khẩu súng vẫn nhắm thẳng vào Thành Phong. Nếu muốn
giết ông ta không khó, nhưng cậu hiểu đồng thời với việc cậu nổsúng bắn ông
ta, cả cậu và Lưu Ly cũng sẽ chết dưới làn đạn kẻ thù. Nhưng còn lựa chọn nào
khác không? Bàn tay cậu đẫm mồ hôi vẫn siết chặt khẩu súng ngắn. Lần đầu tiên
cậu bị dồn vào đường cùng như thế này. Phải làm sao để bảo vệ cho Lưu Ly?
Lưu Ly run rẩy nhìn về phía trước. Cô đã ở trong tay kẻ thù rồi,
bị giết chỉ là việc sớm muộn, nhưng cô không muốn Hổ Phách và các bạn anh phải
chết ở đây. Nước mắt trong veo nhòe ra. Lưu Ly cảm thấy bản thân mình lúc này
thật vô dụng. Cô không thể cứu được ai, chỉ biết khóc khi mọi người quanh mình
gặp nguy hiểm.
– Đừng sợ! Hổ Phách ôm cô vào lòng, siết chặt.-Dù có phải chết anh
cũng sẽ bảo vệ cho em.
Thành Phong nhếch môi cười nhạt. Hổ Phách quả là một chàng trai
bản lĩnh, đáng tiếc cậu nhóc lại là kẻ thù của ông ta.
Lưu Ly khóc. Cô không muốn Hổ Phách chết. Nhưng bây giờ cô có
thể làm được gì? Cầu xin Thành Phong tha mạng cho anh và mọi người ư? Liệu ông
ta có nhân từ mà làm theo mong muốn của cô hay sẽ muốn giết họ hơn? Cô phải làm
sao?
– Ba, Đủ rồi. Mau dừng lại đi.
Linh Lan thấy cảnh tượng trước mắt vội lao ra cản ba mình. Nhưng
cô đã bị đám vệ sĩ giữ chặt lại. Thành Phong nhất định không tha mạng cho Lưu
Ly.
Đến đây thì thắng bại đã rõ. Việc Lưu Ly và Hổ Phách bị ông ta
giết chỉ là vấn đề sớm muộn. Nhưng đúng lúc mọi thứ tưởng chừng như kết thúc
lại xảy ra một chuyện khiến mọi người bất ngờ.
– Dừng lại được rồi, Thành Phong!
– Ba!!! Linh Lan nhìn lên hoảng hốt.
Dương Vỹ đang chỉa súng vào đầu Thành Phong. Đám thuộc hạ của
ông ta lập tức quay súng nhắm vào anh, rồi thuộc hạ của Dương Vỹ lại chỉa súng
nhắm vào những kẻ đó, mọi thứ phút chốc đều bị đảo lộn. Hắt ánh mắt xám tro về
kẻ khó đoán bên cạnh, Thành Phong lạnh lùng hỏi.
– Cậu muốn giở trò gì đây?
Dương Vỹ mỉm cười bình thản.- Trò chơi của ông nhạt nhẽo quá,
tôi không có hứng thú theo dõi nữa. Dừng lại được rồi.
Lưu Ly hé mắt ra ngạc nhiên, tất cả mọi người cũng cảm thấy ngạc
nhiên. Tại sao Dương Vỹ lại ngăn cản Thành Phong? Không phải mọi thứ đều diễn
ra theo mong muốn của anh ta hay sao? Rốt cuộc thì Dương Vỹ đang nghĩ gì? Cô
không hiểu nổi. Hổ Phách cũng cảm thấy kì lạ.
Chỉ có một người dường như đã đoán được sự việc sẽ diễn ra như
vậy nên thở phào nhẹ nhỏm. Đó là Thiên Dã, anh bịt chặt vết thương đang rỉ máu
trên cánh tay lặng yên quan sát tình hình.
– Ta không biết cậu đang nghĩ gì, nhưng đừng xen vào chuyện của
ta. Thành Phong cười nhạt.
Thuộc hạ của ông ta đông gấp mấy lần Dương Vỹ, nếu muốn đấu một
trận sống còn thì rõ ràng Dương Vỹ yếu thế. Thành Phong cũng là một kẻ liều mạng
có tiếng trong thế giới ngầm, nếu không vì vậy thì ông ta đã không trở thành
người thứ hai nắm giữ quyền lực ở đây. Dương Vỹ hiểu rõ điều này, anh hạ khẩu
súng xuống quay sang nhìn Lưu Ly và Hổ Phách bình thản.
– Ông định giết Lưu Ly thật sao?
– Đúng!
Dương Vỹ cười nhìn ông ta mỉa mai.- Kể cả khi biết nó là con gái
ruột của ông hả?
Thành Phong sững người, lời nói của Dương Vỹ giống như một trái
bom nổ ngay bên tai ông ta, cánh tay cầm súng run run hạ xuống, ông ta nhìn Dương
Vỹ hỏi bằng giọng hoang mang.
– Cậu nói vậy là sao?
– Lưu Ly không phải con gái lão đại, nó là con gái ruột của ông và
Ngọc bích.
Thành Phong khựng người nhìn cô, khuôn mặt tái nhợt.
– Nói dối. Con bé đó…không thể nào…
Dương Vỹ có vẻ đã đoán trước được thái độ của ông ta, anh nhếch
môi cười.
– Trước khi Ngọc Bích và lão đại kết hôn, hai người đã từng ngủ
với nhau, đúng chứ? Ngọc Bích đã có thai trước khi cưới lão đại, và đứa trẻ đó
chính là Lưu Ly, những gì tôi nói hoàn toàn là sự thật, nếu không tin thì ông cứ
giết nó đi.
Lưu Ly nhìn Dương Vỹ sững sờ, đầu óc cô bỗng dưng quay cuồng, có
phải cô đã nghe nhầm rồi không? Có phải Dương Vỹ đang nói dối hay không? Anh ta
lại định bày ra trò gì khiến cho mọi người phải quay cuồng theo sự điều khiển
của anh ta phải không? Cô bé run run. Hổ Phách vội ôm chặt lấy cô để cô không
gục xuống.
– Không thể nào…không thể. Cô lắp bắp, đôi mắt trong veo trống
rỗng.
Cô chỉ có một người cha duy nhất, người lúc nào cũng yêu thương
lo lắng cho cô, người lúc nào cũng nâng niu trân trọng cô như báu vật, không
thể có chuyện kẻ muốn giết cô bỗng dưng là ba ruột của cô, không thể có chuyện
kẻ mà cô căm ghét nhất là ba ruột của cô. Không thể.
Thành Phong nhìn Lưu Ly, khóe miệng ông run rẩy. Trước đây yêu
nhau, ông và Ngọc Bích đã từng ân ái với nhau, sau đó cô phát hiện ra ông đã
lừa dối cô nên đi lấy chồng, ông không biết rằng cô ấy đã mang thai đứa con của
ông. Lưu Ly là con gái ruột của ông và Ngọc Bích, vậy trong suốt thời gian qua
ông đã tìm cách giết chết con gái mình sao? Tại sao mọi chuyện lại trở nên như
vậy?
– Thằng khốn!!! Tại sao mày không nói cho tao biết sớm hơn?
Thành Phong nhìn Dương Vỹ tức giận. Đáp lại thái độ này, Dương Vỹ chỉ mỉm cười.
– Vì tôi muốn ông chính tay giết chết đứa con ruột của mình. Để
xem cảm giác đó thế nào?
Thành Phong sững sờ, mọi người cũng sững sờ, thì ra đây chính là
kế hoạch của Dương Vỹ. Dương Vỹ quả là nham hiểm. Nhưng tại sao đến phút cuối
anh ta lại nói ra điều này? Rốt cuộc thì Dương Vỹ muốn gì?
– Thằng khốn!!!
Thành Phong nổi điên giơ súng nhắm vào đầu Dương Vỹ, thuộc hạ hai
bên cũng lập tức hành động, trước cảnh tượng này. Dương Vỹ chỉ nhếch môi cười
thật bình thản.
– Không được bắn!!! Lưu Ly gào lên vội lao lại.
Hổ Phách sợ cô gặp nguy hiểm nên vội giữ cô lại, rồi cô bé loạng
choạng, mọi thứ bỗng trở nên chập choạng. Lưu Ly chóng mặt, đầu cô nặng trĩu và
cô thấy khó thở, rồi cô ngã xuống, Hổ Phách vội đỡ lấy cô .
– Lưu Ly!!!
Thành Phong nghe tiếng Hổ Phách gọi cô bé thì dừng lại, đám
thuộc hạ hai bên cũng không dám động thủ nữa, đứng nhìn nhau canh chừng.
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




