|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
thức cậu giờ chẳng thấy đâu nữa. Cậu cựa người, thấy đau nhói, cơ thể cậu bị đánh bầm dập khắp nơi, cậu mơ hồ quay ra phía ánh sáng.
– Anh đã tỉnh?
Một giọng nói khàn khàn cất lên, rồi một khuôn mặt quái dị đập vào mắt cậu. Cậu chậm rãi ngồi dậy, phát hiện bên cạnh khuôn mặt quái vật còn có Hổ Phách đang nhìn cậu chằm chặp. Cậu nhóc nhớ lại trận đánh hôm qua rồi đập tay xuống nệm uất ức.
Nơi duy nhất có “đầu trâu mặt ngựa” là địa ngục. Hổ Phách chết tiệt đã ở đây thì chắc chắn cậu cũng đã chết. Nhưng tại sao một đứa con trai ngoan đạo xuất sắc như cậu lại không thể lên thiên đường? Cái thằng Hổ Phách chết bằm phải xuống địa ngục là đúng rồi nhưng sao cả cậu cũng bị kéo xuống đây? Đức Duy cảm thấy uất ức, cùng lắm là khi còn sống cậu có hay đi đánh nhau phá làng phá xóm, nặng hơn chút là đi chọc ghẹo con gái nhà lành hay thừa cơ hội tốc váy mấy cô bạn cùng lớp, nhưng chỉ có như vậy thì không thể bắt cậu xuống địa ngục được. Thượng đế thật là bất công.
– Đức Duy! Anh thấy đau ở đâu ư? Một giọng nói trong trẻo cất lên khiến cậu bừng tỉnh.
Lưu Ly nhìn cậu lo lắng. Đức Duy vội bật dậy ôm chặt lấy cô bé toe toét.
– Lưu Ly, em cũng ở đây với anh sao?
Lưu Ly mỉm cười hiền lành. Hổ Phách thì khá bực mình, cậu nắm cổ áo Đức Duy kéo lên đe dọa.
– Buông con bé ra! Không tao cho mày chết thật bây giờ.
– Đồ mắc dịch! Mắc mớ gì mày xuất hiện ở đây? Không phải mày đã bị nước cuốn đi mất xác rồi sao? Đức Duy nhìn cậu tiếc rẻ.
Hổ Phách không chấp tên này vì nó đang bị thương, có điều lúc băng bó vết thương cho Đức Duy, cậu cố tình khiến siết chặt dãi băng khiến cậu nhóc kia phải hét toáng lên vì đau, chưa đầy hai phút sau Đức Duy đã đá văng cậu đi. Cậu biết thừa là Hổ Phách muốn chơi xỏ cậu.
– Hổ Phách! Anh đừng chọc anh ấy nữa, Đức Duy đang bị thương nặng, anh chăm sóc anh ấy cẩn thận một chút đi. Lưu Ly nhìn Đức Duy lo lắng rồi quay sang Hổ Phách thuyết phục. Còn cậu nhóc kia vẫn mỉm cười gian xảo.
– Đừng lo! Chỉ có thế này thì nó chưa chết được đâu.
– Hổ Phách, chờ tao khỏi sẽ cho mày biết tay. Đức Duy nhìn cậu lầm bầm.
Chị Noong nãy giờ đứng im lặng bên cạnh mới lên tiếng.- Anh đẹp trai! Để tôi giúp anh băng bó nhé.
Đức Duy giật mình, rồi quay sang nhìn chị ta lắc đầu kịch liệt, tóc gáy cậu dựng đứng cả lên. Chị Noong không quan tâm đến thái độ sợ hãi của cậu nhóc, đi đến ngồi sát bên cậu thỏ thẻ.
– Hôm qua tôi đã nói: nếu cậu cứu được Lưu Ly tôi nhất định lấy thân mình đền ơn cho cậu. Tôi sẽ không nuốt lời đâu.
Đức Duy vẫn kịch liệt lắc đầu, cậu ôm chặt lấy chiếc gối vào lòng run rẩy lùi ra xa.
Hổ Phách nhìn hai người, nghĩ ngợi một chút rồi mỉm cười gian xảo, sau đó nắm tay Lưu Ly kéo ra ngoài để mặc cho quái vật ở lại chữa trị cho cậu bé tội nghiệp. Dưới sự chăm sóc của bà chị quái vật đó chắc chắn vết thương của Đức Duy sẽ nặng thêm đến mức không thể bình phục, nếu may mắn nó chỉ bị chấn động tinh thần phải vào viện điều trị tâm lí một thời gian. Đáng đời nó, ai bảo dám xớ rớ đến bé cưng của cậu.
Lưu Ly nhìn thấy nụ cười xảo quyệt của Hổ Phách có hơi lạnh người, ánh mắt đen thẳm của anh lúc này nhìn gian xảo y chang mắt cáo, cô bé nhìn lại căn phòng. Đức Duy đang gào thét rất thảm thiết, còn kinh khủng hơn cả lúc Hổ Phách trị thương cho anh ấy nữa, cô bé bất giác thấy hơi lo.
– Hổ Phách! Để Đức Duy cho chị Noong chăm sóc liệu có ổn không? Hình như anh ấy đang hoảng sợ, nghe anh ấy gào y như lợn bị chọc tiết vậy.
– Không sao đâu! Hổ Phách vui vẻ xoa đầu cô bé. –Chị Noong sẽ chăm sóc tốt cho nó, không chết được đâu.
Lưu Ly nhìn Hổ Phách ớn lạnh, Hổ Phách độc ác quá.
Kiến Văn, Gia Huy và Hoa Thiên bị ép về thành phố từ sớm. Mà Lưu Ly đã được an toàn, mọi chuyện còn lại Hổ Phách sẽ tự lo được, dù sao đây cũng là năm học cuối cấp, cậu không muốn ảnh hưởng đến tương lai của họ, hơn nữa những việc liên quan đến thị trấn này họ biết càng ít sẽ tốt hơn. Hai người lại đi sang thăm người bị thương khác.
Thiên Dã ngậm chặt sợi băng cố siết chặt trên cánh tay mình, nhưng nó lại tuột ra, đúng là tự mình băng bó vết thương rất khó, biết thế khi nãy đừng vội đuổi cô y tá Thành Phong đưa đến là được rồi. Thiên Dã nhìn hộp cứu thương thở dài. Sau chuyện hôm qua tất cả đều được đưa về biệt thự nhà Thành Phong chăm sóc vết thương, ông ta còn đặc biệt cho người giám sát anh rất kĩ vì cho rằng anh là nhân vật nguy hiểm nhất trong đám.
Anh nhớ lại cái bộ mặt hám sắc của cô nàng y tá mới vào khi nãy bực bội, rõ ràng gã Thành Phong kia không có ý tốt khi cho người tới trị thương cho anh. Thiên Dã biết rằng anh xưa nay đẹp trai và có nhiều cô gái ái mộ, nhưng nàng kia thì có hơi lộ liễu, anh chỉ bị thương ở tay mà lại yêu cầu cởi áo, sau đó dán mắt vào cơ thể cường tráng tuyệt mĩ của anh, đúng là vô liêm sĩ. Thiên Dã tức tối gạt phăng hộp cứu thương xuống sàn nhà, vết thương bị động rách ra khiến anh đau nhói.
– Anh hai…anh sao rồi?
Hổ Phách đi vào, cậu thấy vết thương trên tay anh rỉ máu vội lấy bông giữ chặt lại, Thiên Dã ngẫng lên tươi cười.
– Lưu Ly, Hổ Phách! Hai đứa dậy rồi sao?
– Thiên Dã! Vết thương của anh thế nào rồi? Có đau lắm không? Lưu Ly nhìn anh lo lắng, vết thương trên tay anh hình như khá nặng.
– Anh không sao! Thiên Dã dịu dàng mỉm cười.
– Không sao cái gì? Đang chảy máu kìa, đừng có cố chịu đựng nữa, anh không phải mình đồng da sắt đâu.
Hổ Phách vừa bôi thuốc cho anh vừa càu nhàu, cậu có một chút kiến thức về y học nên mấy viêc băng bó điều trị này cậu khá rành.
Thiên Dã nhìn đôi tay khéo léo của Hổ Phách đang quấn chặt dãi băng mỉm cười, cậu nhóc này thật dễ thương, có một đứa em trai như cậu thật tốt. Rồi anh nhìn sang Lưu Ly đang líu tíu bên cạnh mình hơi nghĩ ngợi, tình hình bây giờ đã ổn, nhưng với anh chỉ là tạm thời đã ổn. Thành Phong từ nay sẽ không còn truy sát Lưu Ly nữa, anh có thể an tâm được một chút. Nhưng kẻ nguyhiểm nhất bây giờ là Dương Vỹ. Rốt cuộc anh vẫn không hiểu tên đó nghĩ gì trong đầu, đến bây giờ anh vẫn không thể giải thích nổi tại sao Dương Vỹ lại giết ba Lưu Ly và cố tình đẩy cô bé vào chổ chết? Ngôi vị của ông, anh ta đã có. Tài sản, quyền lực, tất cả đều thuộc về anh ta, tại sao lại còn ra tay giết hại ân nhân đã cưu mang mình? Mà Dương Vỹ anh biết cũng đâu phải tên tiểu nhân tham lam háu danh, anh không thể lí giải nổi những gì Dương Vỹ đang làm.
Mà Dương Vỹ đã gài bẫy khiến Thành Phong làm hại Lưu Ly, sau chuyện này chắc chắn Thành Phong sẽ không bỏ qua cho anh ta. Có lẽ sớm thôi hai bên sẽ xảy ra xung đột. Mâu thuẫn của hai ông trùm quyền lực nhất trong thị trấn chắc chắn sẽ kéo theo rất nhiều người tham gia, rồi sẽ không ít kẻ chết. Thiên Dã nhíu mày khi nghĩ đến hậu quả của nó. Nhưng trước khi đó anh sẽ đưa Lưu Ly ra khỏi đây, mọi thứ còn lại anh chẳng buồn quan tâm. Thị trấn này đã trở nên vô nghĩa với anh, dù nó có sụp đổ hay kẻ nào phải chết anh cũng mặc kệ.
Lưu Ly sau khi hỏi anh về vị trí tro cốt của ba mình đã đi ra ngoài. Có lẽ cô bé sẽ tìm và chôn cất cho ông. Chỉ còn lại Hổ Phách
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




