|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
Lưu Ly
nhắm nghiền mắt, mặt trắng bệch, tay cũng lạnh ngắt. Hổ Phách biết căn bệnh ung
thư tủy quái ác của cô bé đã tái phát. Cậu vội đỡ cô lên rồi quát đám người
trước mặt.
– Còn chưa chịu dừng lại sao? Lưu Ly bị thương rồi. Nếu không
muốn con bé chết thì gọi bác sĩ mau.
Tất cả dừng lại. Thành Phong nhìn cơ thể nhuốm máu của cô bé giờ
mới tỉnh ngộ.
Chương 23: Tột Cùng Của Nổi Đau“Lưu Ly, con là con gái cưng của ba, lí do duy nhất ba còn sống đến bây giờ là vì con…”
Lưu Ly khóc, dường như cô lại nằm mơ thấy ba mình. Trong những giấc mơ chập chờn cô hay gặp lại ông, lúc nào ông cũng nhìn cô thật hiền từ, điều này lại càng làm Lưu Ly cảm thấy đau đớn hơn.
Cảnh tượng ba cô giương súng bắn mẹ, cô chưa hề quên đi, khi đó cô đã từng sợ và giận ông rất nhiều, nhưng rồi khi lớn lên cô đã dần hiểu cảm giác của ba cô, cảm giác bị chính người mình yêu thương phản bội đúng là đau đớn không gì bằng, cô biết ông đã luôn dằn vặt bản thân mình rất nhiều trong những năm tháng qua, có lẽ vì thế mà cô chưa từng một lần hận ông, cô chỉ thấy thương ông nhiều hơn thôi.
Cô không phải con gái ruột của ông, ông biết nhưng vẫn thương yêu cô như con đẻ của mình, sống vì cô, làm tất cả để bảo vệ cô, rốt cuộc cô lại hại chết ông. Thế mà đến cuối đời ông còn cố hạ mình cầu xin Dương Vỹ tha mạng cho cô, cố nói ra những lời yêu thương ấp áp để cho cô được thanh thản. Mọi người trong thị trấn ai cũng nói ông tàn nhẫn độc ác, nhưng họ đã sai, trong mắt Lưu Ly ông không độc ác, không tàn nhẫn, ông rất hiền lành và cao thượng. Nếu nói cô nợ ông thì có lẽ rất nhiều, mà cả đời này chắc cô không thể trả hết ơn nghĩa cho ông được, huống hồ gì ông đã mất rồi, một giọt nước mắt nhòe ra, lạnh buốt.
Cô không phải con ruột của ông, ông hết lòng yêu thương bảo vệ cô. Còn người được gọi là ba cô lại ra sức tìm cách giết cô. Tại sao ông trời lại cố trêu đùa với số phận của cô như vậy? Cô chỉ cần một người cha thôi.
– Pappy…
Lưu Ly mở mắt và nhận ra mình đang ở trong một căn phòng khá rộng và sang trọng, chiếc giường cô nằm êm ái và được trải ga trắng tinh, trên cánh tay cô có một sợi dây chuyền dịch. Cô dần dần nhớ lại những gì đã xảy ra lúc đó.
Lưu Ly ngồi dậy lo lắng nhìn xung quanh, mọi thứ đều im lìm, chỉ có tiếng chim kêu chíp chíp bên khung cửa sổ, những dãi nắng ấm áp dịu dàng đổ vào căn phòng. Một sự yên lặng đến đáng sợ. Cô vội rút chiếc kim trên tay ra. Không biết Hổ Phách và mọi người đang ở đâu? Cô phải đi tìm họ.
Đôi chân bé nhỏ loạng choạng bước từng bước chậm chạp ra cửa, chân cô đau nhói, cổ chân cũng được băng chặt, cô nhớ hôm qua cô đã bị Dương Vỹ bắn trúng. Lưu Ly đưa tay lên trán, mới bước được ba bước cô đã thấy choáng váng, không hiểu sao dạo này sức khỏe của cô lại yếu ớt như vậy, mắt cô hoa đi, cô đưa tay định nắm lấy nắm cửa. Nhưng chợt cánh cửa hé mở ra, rồi một giọng nói cất lên.
– Lưu Ly, tỉnh rồi sao?
Lưu Ly ngước lên giật mình. Thành Phong đang ở trước mặt cô, ông ta đang mỉm cười. Như một hành động vô thức, Lưu Ly tái mặt vội lùi lại phía sau, nhưng chân cô va phải chiếc ghế gần đó khiến cô loạng choạng, Thành Phong vội nắm lấy cánh tay cô kéo lại. Lưu Ly vội vùng ra, những kí ức đen tối ngày nào tràn về trong cô, cô không nhớ rằng đã có người nói cô là con gái ông ta, cô chỉ nhớ được những gì mà ông ta đã làm với cô, đánh cô, giết cô, muốn cưỡng bức cô.
Lưu Ly hét lên hoảng loạn cố vùng ra. Vết thương trên tay cô bị rách ra rướm máu.
– Lưu Ly…đừng sợ…
Thành Phong nhìn cô bối rối, trong lòng ông cảm thấy đau nhói vì thái độ của cô, nhưng không thể trách cô bé được, chính ông đã khiến cô thành ra thế này, ông
không muốn làm cô bé hoảng sợ hơn, nhưng cũng không dám buông tay cô ra, sợ cô sẽ làm gì dại dột trong lúc mất bình tĩnh.
– Hổ Phách…Hổ Phách…
Có tiếng ly đổ vỡ ngoài hành lang. Hổ Phách vừa đem đồ ăn sáng và thuốc đến cho Lưu Ly, nghe tiếng la hét của cô bé, cậu vội xộc vào. Lưu Ly thấy Hổ Phách thì lao vội vào lòng cậu ôm chặt rồi bắt đầu khóc. Hổ Phách nhìn vết thương trên tay cô rướm máu, cả người cô run rẩy ôm chặt lấy cậu thì hơi bực bội, cậu ôm lấy cô vỗ về và hắt ánh mắt sắc lẻm về phía Thành Phong. Điều duy nhất cậu nghĩ trong đầu lúc này là muốn giết chết ông ta.
Thành Phong nhìn đứa con gái đang hoảng sợ run rẩy trước mặt bằng ánh mắt đau đớn, trái tim ông như bị ai đó bóp chặt, ông không nói gì, lặng yên một chút rồi quay ra.
– Ở lại đây với con bé. Ta sẽ sai người mang đồ ăn sáng và thuốc đến.
Hổ Phách ngồi băng bó lại vết thương cho Lưu Ly, những vết thương trên người cô không đáng lo lắm, điều khiến cậu bận tâm bây giờ là căn bệnh ung thư tủy sống quái ác trong người cô. Lưu Ly không biết mình bị bệnh, chỉ có Hổ Phách và ba đứa bạn thân của cậu biết chuyện này, cậu cũng dặn họ không nói cho Lưu Ly và những người khác biết, không nên để mọi người lo lắng. Chỉ cần tiến hành ghép tủy Lưu Ly sẽ được cứu. Có lẽ cô bé sắp đi đến giới hạn rồi, thời gian gần đây cậu quan sát thấy cô bé hay bị ngất xỉu, da dẻ cũng trắng nhợt thiếu sức sống. Cậu bắt mạch cho cô, hơi nhíu mày, cần đưa Lưu Ly nhập viện gấp, để càng lâu càng nguy hiểm cho tính mạng cô bé.
Thấy Hổ Phách đứng dậy. Cô bé nắm chặt lấy vạt áo cậu lo lắng. Cô sợ Hổ Phách sẽ bỏ đi đâu.
– Đừng sợ! Hổ Phách dịu dàng xoa đầu cô bé.-Anh đi lấy thêm thuốc điều trị vết thương cho em thôi.
Cô bé ôm chặt lấy cậu, cả người hơi run.
– Hổ Phách, anh đừng đi đâu cả. Em sợ lắm. Lưu Ly ôm chặt lấy cậu nói qua làn nước mắt.- Em còn tưởng rằng em sẽ chết. Em đã nghĩ sẽ không thể gặp lại anh được nữa. Em sợ lắm. Em sợ mình phải chết cô đơn ở đây, em sợ em sẽ không được gặp anh nữa.
– Là lỗi của anh! Đáng lẽ anh không nên để em ở lại nhà Tử Minh, anh đã quá bất cẩn. Nhưng giờ thì không sao rồi, anh sẽ không để em phải gặp nguy hiểm nữa đâu. Hổ Phách ôm lấy cô vỗ về.
– Hổ Phách! Em không muốn ở lại đây đâu. Em sợ nơi này lắm. Anh hãy đưa em đi cùng anh nhé!
Lưu Ly nhìn cậu bằng đôi mắt trong veo tha thiết. Ánh mắt tuyệt đẹp này có thể khiến bất cứ người nào nhìn thấy cũng đều cảm động, huống hồ gì là Hổ Phách.
– Ừ! Mọi chuyện ổn rồi. Anh sẽ đưa em rời khỏi đây ngay sáng mai.
Cậu đưa tay lên gạt một giọt nước mắt trong veo trên khóe mắt cô bé. Lưu Ly mỉm cười hạnh phúc. Hổ Phách nhìn khuôn mặt phúng phính đáng yêu của Lưu Ly muốn đưa tay nhéo, nhưng nghĩ thế nào cậu lại cúi xuống hôn lên trán cô. Mọi chuyện đã kết thúc, biết được Lưu Ly là con gái của mình, Thành Phong sẽ không truy sát cô bé nữa, cậu sẽ đưa Lưu Ly đi khỏiđây, cậu sẽ chữa bệnh cho cô bé và sống với cô thật hạnh phúc.
Ở một căn phòng khác.
Ánh nắng ấm áp rọi sáng vào căn phòng, Đức Duy lờ mờ nhận ra mình đang nằm trên một chiếc giường lạ hoắc, trong một căn phòng lạ hoắc, con heo Nicolai yêu quý của cậu sáng nào cũng làm nhiệm vụ đánh
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




