watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:01 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7456 Lượt

Nhưng không hiểu sao bây giờ cô cảm thấy nó thật bình thường, dường như cảm xúc của cô đã chai lì, hay vì quá nhiều thứ đáng sợ cô đã trải qua nên cô không còn sợ hãi trước những thứ quá tầm thường này nữa. Lưu Ly không biết, cô cũng không bận tâm muốn biết. Cô ngồi xuống bên gốc cây ngô đồng quen thuộc, mấy cánh hoa xanh biếc khẽ lay động.
Anh thích cái tên Lưu Ly của em…

Anh yêu em…

Forget me not….

Lưu Ly nắm chặt cánh hoa mỏng, bông hoa dập nát. Cô không hiểu rốt cuộc thì cô làm sai điều gì? Tại sao ông trời lại đối xử với cô cay nghiệt như vậy? Khi cô mất tất cả Hổ Phách đã đến bên cô, bảo vệ cô, chăm sóc cô, cho cô tình yêu, cho cô một lí do để sống. Rồi khi cô tưởng chừng mình đã có tất cả thì anh lại quay lưng bỏ đi. Rốt cuộc là tại sao?
Dường như ai đó đã nói với cô, khi hi vọng cuối cùng bị dập tắt thì nỗi tuyệt vọng sẽ nhân lên gấp đôi, lúc đầu nghe điều này cô còn tỏ ra hờ hững nhưng sao bây giờ cô thấy nó đúng đến kì lạ. Lưu Ly khóc, những giọt nước mắt nhanh chóng trở nên lạnh ngắt. Cô không biết mình phải làm gì bây giờ? Cô đã từng mong mình có thể quên đi tất cả, cô đã từng nghĩ mình sẽ bỏ đi đến một nơi thật xa, vất bỏ tất cả yêu thương và đau khổ nơi đây. Nhưng rồi cô không thể làm được, cô biết mình sẽ không bao giờ làm được, cô không thể quên đi Hổ Phách, cả đời này cô cũng không thể quên được Hổ Phách. Không thể…
Cô đưa bàn tay nhỏ bé của mình lên phía trước. Cảm giác khi bàn tay anh lạnh lùng lướt qua tay cô khiến cô đau nhói. Lần đầu ở bên cạnh anh mà cô thấy hụt hẫng như vậy. Ngay từ giây phút đó cô hiểu Hổ Phách đã quyết định rời bỏ cô rồi. Lưu Ly ôm chặt ngực, ấn những chiếc móng nhỏ bé vào da thịt cố làm dịu trái tim đang cào xé của mình.
Rồi cô khóc.
Tại sao Hổ Phách rời xa cô? Có phải là lỗi tại cô hay không? Không đúng. Cô chưa từng làm gì khiến anh phải căm hận như vậy cả. Có chăng chỉ vì cô đã được sinh ra trong một gia đình mà anh căm hận. Nhưng như vậy là lỗi của cô hay sao? Cô có quyền lựa chọn thân thế của mình sao? Cô được phép lựa chọn cha mẹ cho mình sao? Sao Hổ Phách lại hận côvì những điều mà cô không hề làm?
Phải làm sao để Hổ Phách quay lại với cô?
Những cơn gió chiều rét buốt ùa qua khiến Lưu Ly run lên cầm cập. Cô vội khép hai bàn tay nhỏ bé đưa lên miệng. Hơi ấm nhỏ nhoi không đủ ngăn cho nó khỏi tê cứng. Nếu là trước đây Hổ Phách sẽ nắm chặt hai tay cô áp lên má anh, anh sẽ không để cô lạnh, không để cô cô đơn. Lưu Ly khẽ nhắm chặt mắt. Phải làm sao lấy lại hạnh phúc đã vụt qua tầm tay?
Cô biết sự thực là hai anh em Hổ Phách cũng rất đáng thương. Dù nói gì đi nữa thì cô cũng không thể phủ nhận chính hai người cha của mình đã giết hại gia đình họ. Ba ruột cô còn suýt lấy mạng Dương Vỹ, khiến hai anh em họ nhà tan cửa nát thất lạc nhau hơn 10 năm trời. Hẳn trong thời gian đó họ đau khổ lắm. Chính vì đau khổ nên nỗi căm hận của họ mới lớn như vậy.
Dương Vỹ lớn lên bên cạnh cô, con người anh không hề xấu. Cô không hề cảm thấy có chút giả tạo nào khi anh yêu thương chăm sóc cô. Có thể anh đã từng làm cô đau, đã từng đẩy cô vào chổ chết. Nhưng cô cũng chưa hề quên đi những gì mà anh đã làm cho cô từ trước đến giờ. Ba của cô có quá nhiều

kẻ thù, những kẻ đó để đối phó với ông đều nhắm vào cô, và những lần cô gặp nguy hiểm Dương Vỹ luôn là người đứng ra bảo vệ cô. Anh không ngại để tay mình nhuốm máu vì cô, bất chấp nguy hiểm của bản thân vì tính mạng của cô. Nếu không có anh có lẽ cô đã bị giết từ rất lâu rồi. Vậy những tổn thương anh đem lại cho cô đâu thể sánh được với những gì mà anh đã hi sinh cho cô.
Còn Hổ Phách. Anh yêu cô, có lẽ còn nhiều hơn cả tình yêu cô giành cho anh. Dù biết rõ thị trấn này rất nguy hiểm nhưng anh vẫn không do dự đến với cô. Thậm chí ngay cả khi ba ruột cô và thuộc hạ của ông ta đã kề súng sát đầu anh, anh cũng không bỏ mặc cô một mình chạy trốn. Khi biết người con gái mình yêu thương nhất là con của kẻ thù có lẽ Hổ Phách cũng đau đớn lắm. Cô nhớ lại ánh mắt trống rỗng vô hồn của anh hôm nào. Có lẽ anh đã rất hụt hẫng và bối rối. Anh không biết phải đối mặt với cô như thế nào. Không biết phải chấp nhận sự thật phũ phàng đó như thế nào.
Lưu Ly nhíu mày. Trong những ngày qua cô chỉ biết giam mình trong đau khổ mà không chịu đứng ở vị trí của anh để suy nghĩ. Có phải cô ích kỉ quá hay không? Cô nợ Dương Vỹ, cô nợ Hổ Phách, nợ hai anh em họ rất nhiều. Cô chưa làm gì được cho họ cả. Có lẽ chỉ cái mạng nhỏ của cô cũng không đủ để đáp trả lại những gì mà họ đã cho cô đâu.
– Lưu Ly! Thì ra em ở đây.
Một giọng nói ấm áp vang lên, cô bé quay lại. Thiên Dã đi đến bên cô, bóng dáng chập chờn trong ánh nắng chiều.
– Thiên Dã! Cô bé cất tiếng, đôi mắt trong veo mở to nhìn anh.-Thiên Dã, có phải anh đã biết trước chuyện này không? Chuyện Hổ Phách là em trai Dương Vỹ và người đã giết hại gia đình họ?
Thiên Dã nhìn cô bé đăm chiêu, rồi anh thở dài.
– Lúc Hổ Phách cho anh xem sợi dây chuyền của nó anh đã biết nó và Dương Vỹ là anh em, nhưng anh không biết chính lão đại và Thành Phong là người đã giết hại gia đình họ. Anh cố ý để em ở gần Hổ Phách để Dương Vỹ không thể giết em, nhưng anh không ngờ bây giờ mọi chuyện lại thành ra thế này.
Lưu Ly thở dài. Cô im lặng không hỏi nữa.
– Lưu Ly! Hãy đi cùng anh, chúng ta sẽ rời khỏi thị trấn này ngay bây giờ, anh sẽ đưa em đến một nơi thật xa. Em sẽ được an toàn. Hãy quên hết tất cả và bắt đầu một cuộc sống mới đi.
– Không! Lưu Ly lắc đầu.-Em không muốn trốn chạy, em muốn kết thúc chuyện này, em muốn dừng Hổ Phách và Dương Vỹ lại.
– Lưu Ly! Thiên Dã nhìn cô bé nhíu mày.-Em không thể làm gì được đâu, anh không muốn Dương Vỹ và Hổ Phách làm tổn thương em nữa, em đã chịu đựng như vậy là đủ rồi. Ân oán của những người ở thế hệ trước không liên quan đến em, em không có lỗi gì cả. Em cũng không cần ở lại bảo vệ Thành Phong, ông ta không xứng đáng để được em bảo vệ. Hãy nghe lời anh, đi với anh đi.
– Không. Cô bé mỉm cười.-Em không bảo vệ ông ta, người mà em muốn bảo vệ là Hổ Phách và Dương Vỹ. Em biết hai người họ không phải kẻ xấu, đó là hai người mà em yêu thương quý trọng nhất, em sẽ không để họ lún sâu vào thù hận, họ phải chịu đau khổ trong bao nhiêu năm qua như vậy đã đủ rồi.
– Lưu Ly! Thiên Dã nhìn cô bé thở dài.-Em đừng lấy đôi mắt màu hồng mà nhìn vào thế giới này nữa. Em nghĩ cho họ, nhưng họ sẽ không nghĩ cho em đâu. Họ sẽ giết em.
– Không đâu. Lưu Ly mỉm cười.-Họ sẽ không giết em. Dù Dương Vỹ có muốn giết em thì Hổ Phách cũng không để em bị tổn thương đâu, vì em biết yêu anh ấy yêu em rất nhiều.
– Lưu Ly…
Thiên Dã nhìn cô bé nhăn nhó, Lưu Ly thật cứng đầu.
– Thiên Dã! Lưu Ly nhìn anh buồn bã.- Đi khỏi đây có thể em sẽ được an toàn, nhưng em sẽ không hạnh phúc. Mạng sống

Trang: [<] 1, 65, 66, [67] ,68,69 ,73 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT