watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:29 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9576 Lượt

nhỡ ông lão mệt đứt hơi thì sao?

Mấy phút sau…

Thư Hoán chống tay vào đầu gối thở dốc, quản gia Vương ở tít phía trước, còn quay lại cổ vũ: "Thư tiểu thư, kiên trì một chút nữa, cố lên!".

T__T Cô… có còn chút tự tôn nào không?

Cuối cùng dở sống dở chết gắng gượng đến phút cuối, thật tình Thư Hoán muốn dùng cả tay lẫn chân để bò về nhà.

Cái tên gia trưởng phong kiến vô nhân tính Từ Vĩ Kính kia đã ra lệnh, cô không chạy đến cùng thì người chạy chung với cô sẽ bị trừ tiền thưởng tháng đó. Thư Hoán không muốn liên lụy đến ông già nên đành gồng mình, cho dù có bò cũng phải bò cho hết.

Vừa được nghỉ là Thư Hoán lập tức bổ nhào đến gốc cây bên cạnh, thở hồng hộc, ôm lấy nó nhất quyết không động đậy nữa.

Quản gia vẫn cười tươi rói: "Thanh niên thế này là không được rồi!".

"… T__T"

"Ngay cả tôi cũng không theo kịp, làm sao chạy với đại thiếu gia được?"

Thư Hoán lại bừng tỉnh: "Từ Vĩ Kính cũng chạy bộ ạ?".

"Đúng thế, thể lực của đại thiếu gia bảo đảm cô không theo kịp, nên cậu ấy mới nhờ tôi chạy cùng cô. Cậu ấy đã chạy xong và về rồi. Nhưng thời tiết này đa phần là cậu ấy sẽ đi bơi…"

Câu còn lại Thư Hoán đã nghe không rõ nữa, cô bị cảnh tượng Từ Vĩ Kính trong hồ bơi làm cho tim đập cuồng loạn, hoang tưởng chắp cánh bay lên không trung, xung quanh hoa đào rơi lả tả.

Lúc về nhà vừa hay gặp Từ Vĩ Kính đang đi xuống, chắc là vừa tắm rửa xong, anh mặc một bộ quần áo trong nhà, tóc hãy còn ướt, vài sợi rủ trước trán khiến đôi mắt lạnh lùng càng thêm thâm trầm.

Thấy Thư Hoán, anh gật đầu: "Chào".

"Chào…"

Thư Hoán đã mệt đến mức mồm miệng khô đắng, thấy anh như thế thì mặt như muốn bốc khói, vội rót một nửa ly nước chanh, gắp mấy viên đá vuông vuông từ thùng đá bỏ vào.

Từ Vĩ Kính nhìn cô: "Mới chạy xong đừng uống đá, uống nước ấm thôi".

"…" Có cần quản cả việc này không?

Nhưng lời anh nói, Thư Hoán không dám cãi lại, vẫn ngoan ngoãn đặt ly xuống, lại rót một ly khác.

"Hôm nay tôi làm việc ở nhà, không cần đến công ty."

"Ơ?", Thư Hoán vẫn hơi hoang mang.

"Thế nên cô phải ngoan ngoãn…", Từ Vĩ Kính nhìn cô, "Đến giờ thì rời máy tính đi thư giãn, biết chưa?".

… T__T Không phải chứ, nghiêm khắc như vậy thật sao?

***

Từ khi tốt nghiệp trung học đến nay Thư Hoán chưa bao giờ ngoan như vậy, cứ làm được một lúc lại ra ban công, làm vài động tác thể dục đơn giản để thư giãn cơ thể, giống hệt như một người già, sau đó lặng lẽ quay về phòng.

Cô không thích chịu sự sắp xếp, nhưng khi bị Từ Vĩ Kính quản lại rất cam tâm tình nguyện.

Tuy hôm ấy cô bị cưỡng bức dậy sớm hơn mọi ngày, nhưng sáng sớm thì tinh thần khá tốt, không cảm thấy mụ mẫm ê ẩm nữa.

Ăn trưa xong, Thư Hoán đang sung sướng định chơi game một lúc thì vừa đứng dậy, Từ Vĩ Kính đã như nhìn thấu cô: "Buổi trưa phải ngủ nửa tiếng".

Thư Hoán lại khóc không thành tiếng.

"Không phải thật chứ…"

Cô có phải trẻ con trong nhà trẻ đâu.

"Nghỉ ngơi vào quãng này có lợi cho tinh thần. Lúc nên ngủ thì phải ngủ."

Thư Hoán thấy rất khó xử: "Nhưng lúc này…".

"Nếu không lần sau cô bệnh, tôi mặc kệ cô."

Thư Hoán lập tức phục tùng, yếu ớt đáp: "Ưm… nhưng em bây giờ không ngủ được".

Chẳng lẽ ngủ cũng có thể chấp hành theo kế hoạch cưỡng chế hay sao?

"Cô không thử làm sao biết? Nằm một lúc là tự khắc ngủ được."

"Nhưng…"

"Không nhưng nhị gì cả."

Thế là Thư Hoán đành ngoan ngoãn về phòng, nằm thẳng băng trên giường.

Hiếm khi cô e dè kiêng nể như thế, giấc ngủ trưa nay còn do Từ Vĩ Kính đích thân giám sát.

Thư Hoán nằm một lúc, căn bản không ngủ nổi. Từ Vĩ Kính ngồi ngay cạnh, tim đập nhanh đến không chịu nổi thì làm sao bình tĩnh mà ngủ được.

Nằm một lúc cô cảm thấy tiếng tim mình đập đến cả Từ Vĩ Kính cũng có thể nghe thấy, Thư Hoán ngượng ngùng, hé một mắt ra thận trọng nói: "Em không ngủ được…".

Từ Vĩ Kính nhìn cô: "Được rồi".

Thư Hoán nhìn anh đứng dậy bỏ đi, lúc về trên tay có thêm một quyển sách.

Đây… chắc không phải là đọc truyện trước khi ngủ cho cô nghe chứ?

Từ Vĩ Kính đúng là nghiêm túc đọc thật.

"Cá heo sông bơi nhẹ nhàng len lỏi qua rừng cây. Nó uốn mình bơi qua những cành cây, đồng thời co mình lại giữa những thân cây uốn cong. Hễ có những con cá với màu xanh như ếch lao vào trong tán lá, cá heo hồng hào như cây kẹo bông đường sẽ cắn phập lấy bằng hàm răng dài sắc nhọn của nó."

Khoan đã, cảnh tượng máu me đó là gì thế?

Đọc loại tạp chí như Địa lý quốc gia này thì có giúp gì cho giấc ngủ không?

"Đó không phải là cơn mơ khiến người ta hoa mắt như trong tiểu thuyết của G

Giọng anh vẫn không chút cảm xúc, nhưng lại có sức thôi miên ghê người, trong vô thức Thư Hoán đã bỏ qua cảnh tượng cá heo ăn thịt…

Cô như đang ở trong cánh rừng nhiệt đới Amazon, rộng lớn bao la, một mảnh xanh thẳm như biển, những đàn chim đủ màu sắc vỗ cánh bay trên đầu, những con bướm cực lớn khiến người ta hoa mắt; cát đằng, hoa lan bám theo những cành cây to lớn; những con cá nhiệt đới xinh đẹp chậm rãi bơi trong làn nước; con tatu [1"> e dè để lộ ra dáng vẻ quái dị để tự bảo vệ trong rừng…

[1"> Con tatu: Tên Tiếng Anh là "Armadilo", là một loài động vật nhỏ có vú, trên mình có một lớp sừng thường sống ở Nam Mỹ.

Xa xa có tiếng côn trùng nỉ non, nước chảy róc rách.

Thư Hoán thả lỏng toàn thân trong cảnh tượng đầy màu sắc và bí ẩn ấy, ngủ thiếp đi.

Cô chưa bao giờ có một giấc ngủ tươi mới vui vẻ như vậy vào quãng thời gian này cả.

Lúc tỉnh dậy, Thư Hoán vốn nghĩ mình đã ngủ rất lâu, nhưng mở mắt ra mới phát hiện ánh nắng bên ngoài vẫn rạng rỡ, trong tay có thứ gì đó ấm nóng đang bị cô siết chặt.

Vì cảm giác quá tuyệt nên nhất thời Thư Hoán chưa buông ra, mấy giây sau cô mới sực ý thức được thứ mình đang nắm chặt ấy là tay của Từ Vĩ Kình.

Trong tích tắc Thư Hoán đỏ luôn cả cổ, há miệng lắp bắp, không biết phải giải thích về hành vi háo sắc trần trụi của mình như thế nào. Ngược lại, Từ Vĩ Kính đã lẳng lặng rút tay về: "Ngủ ngon không?"

"Rất ngon. Ưm… cái đó, thật xin lỗi, em đã…"

"Không sao", Từ Vĩ Kính dừng lại rồi nói, "Tôi có trách nhiệm về sức khỏe của cô".

"Cảm ơn anh."

Cô cũng biết anh đối tốt với cô là vì anh tưởng cô có khả năng là "em dâu" tương lai của anh. Là anh trai của Từ Vĩ Trạch, anh phải có nghĩa vụ thân thiết với cô.

Anh cũng như những người hòa thuận với cô, chỉ là "yêu nhà, yêu luôn cả chim", nhưng cô vẫn rất vui sướng.

Thư Hoán ở nhà họ Từ một quãng thời gian, những loại bánh mì, bánh quy, chocolate, đều bị nghiêm khắc gạt đi, cũng không thể tùy tiện tiếp tục cuộc sống hỗn loạn ăn một bữa nhịn hai bữa, thích ăn gì thì ăn như trước kia được.

Một ngày ba bữa không được thiếu. Buổi sang ngoan ngoãn uống

Trang: [<] 1, 9, 10, [11] ,12,13 ,70 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT