|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
giới, tránh được thì tránh, đó là sự tự trọng rất bảo thủ. Còn trước mặt người mình thích, tâm hồn nhút nhát của cô lại trở nên to gan lạ lùng, thậm chí là "buông thả". Ý thức được điều đó khiến chính cô cũng thấy xấu hổ.
Từ Vĩ Kính vẫn rất trầm tĩnh và chuyên nghiệp, bàn tay vững vàng mạnh mẽ dễ dàng đỡ lấy cô trong nước: "Động tác vai cũng phải phối hợp, như thế này, hai tay cô đẩy nước xuống đùi, sau đó…".
Chỉ vì cảm giác làn da có hơi ấm của lòng bàn tay anh mà toàn thân cô run rẩy, Thư Hoán bất giác nắm chặt lấy tay anh, mặt đỏ bừng.
Nếu thế giới này chỉ còn lại cô, Từ Vĩ Kính và cả hồ nước này thì gì cô cũng dám làm.
Tim Thư Hoán đập thình thịch, nhìn vào mắt anh, Từ Vĩ Kính cũng lặng lẽ nhìn cô. Khoảnh khắc ấy như có ma nhập, đường nét môi anh rất đẹp, phảng phất hương trà, đầy ắp hương vị khiến người ta mê đắm.
Một con chim đêm bay qua, rúc lên một tiếng khiến Thư Hoán giật bắn người.
Lúc hoàn hồn lại thì Từ Vĩ Kính đã nhìn đi nơi khác, nói một cách lịch sự đến gần như xa cách: "Làm lại động tác đi".
Thư Hoán chưa kịp giấu đi khuôn mặt đỏ bừng tim đập loạn nhịp của mình thì nghe Từ Vĩ Kính đột ngột nói: "Vĩ Trạch có dạy cô bơi chưa?".
"Chưa…"
"Thực ra kỹ thuật của nó cũng rất giỏi."
"Vâng…"
Thư Hoán cũng biết ý anh, "bạn gái" của em trai, anh bất cẩn chạm đến nơi riêng tư của cô cũng xem như quá đáng, còn bất kỳ thái độ mờ ám nào của cô đối với anh cũng là lăng nhăng trơ trẽn.
Trong lòng Thư Hoán đang gào khóc kêu oan nhưng lại không nói nên lời.
Lúc lên bờ, Thư Hoán cầm khăn bông để bên hồ, choàng bừa qua người. Từ Vĩ Kính lại cởi áo ra, vắt cho khô nước.
"Thật làm phiền anh quá."
Từ Vĩ Kính lại mặc tạm chiếc áo đã được vắt khô vào: "Việc phải làm thôi".
Hai người đứng bên hồ, Thư Hoán nhìn anh, anh lại không nhìn cô. Một lúc sau, Thư Hoán nói: "Vậy… chúc anh ngủ ngon!". Từ Vĩ Kính cũng hơi gật đầu: "Chúc ngủ ngon".
Thư Hoán gục đầu ủ rũ nhìn theo bóng dáng lạnh nhạt của anh, cảm giác chính cô phải nói chuyện cho rõ với Từ Vĩ Trạch. Bây giờ cô đang ở trong tình huống rất khó xử, Từ Vĩ Kính không thích cô cũng không sao nhưng bị anh xem là cô nàng lăng nhăng thì thảm quá, dù sao cô vẫn còn trong trắng mà.
Ngày mà nghĩ ngợi thì đem chẳng an giấc, Thư Hoán cả đêm lăn lộn, mơ mơ màng màng, đến nỗi trời sáng lúc nào cũng chẳng rõ nữa.
Trong lúc mơ màng bỗng cảm thấy có người thò tay vao trong chăn, sau đó kéo cô dậy.
Thư Hoán đang dật dờ trong cơn mộng mị, làu bàu kêu lên theo bản năng: "Từ Vĩ…".
Chữ cuối cùng chưa thoát ra, cô bỗng nhận ra không đúng, làm gì có chuyện mộng đẹp thành sự thực cơ chứ.
Thư Hoán kìm lại được, vừa mở mắt ra đã thấy một gương mặt đang nở nụ cười, vô cùng phong lưu và đầy chất lãng tử.
"Từ Vĩ Trạch? Anh về rồi sao?"
Từ Vĩ Trạch thuận thế bế cô lên, cười tươi rồi bế bổng cô quay vài vòng trong phòng.
Có đến hai, ba tháng không gặp nhau, vừa ngủ dậy đã thấy anh bằng xương bằng thịt trước mặt, Thư Hoán vẫn rất vui sướng, chỉ là…
"Này, mới ngủ dậy đừng xoay vòng vòng như thế, em chóng mặt quá, em sắp nôn rồi, ọe…"
Từ Vĩ Trạch cười rồi ngừng lại, đặt cô lên sofa.
"Hình như em trở nên xinh đẹp rồi đấy."
"Thế… thế sao?"
"Có nhớ anh không nào?"
Thư Hoán vẫn đang đau đầu hoa mắt, chỉ cảm thấy lảo đảo, Từ Vĩ Trạch xoay mòng mòng trước mắt: "Này… cái kiểu sến của Ý đó, anh đừng có mang về nước chứ".
Trần nhà dần dần không còn chao đảo nữa, Thư Hoán mới sực tỉnh, vội vàng giữ chặt cổ áo váy ngủ: "Này! Sao anh lại xông bừa vào phòng ngủ con gái hả?! Em vẫn còn mặc áo ngủ mà!".
Từ Vĩ Trạch cười, véo mũi cô: "Em cũng được xem là con gái à?".
"…"
"Yên tâm, chỉ dựa vào áo ngủ này của em thì hoàn toàn không có chỉ số nguy hiểm đâu."
"…=_="
Áo váy ngủ của cô đều do mẹ mua cho. Khi con gái qua tuổi bị kiểm soát về ăn mặc đi lại thì người làm mẹ như bà rất cô đơn, cũng may vẫn còn áo ngủ có thể mua được, năm nào cũng bắt cô nhận thêm vài bộ, đều cùng một kiểu như nhau, hoa văn như nhau.
Chiếc váy trên người cô đang mặc là kiểu cơ bản mà mẹ cô thích nhất, trên đó có in hình những con gấu, độ dài từ cổ đến bắp chân, giống như một bao tải, mặc trên người hệt như một củ khoai tây.
Kiểu váy ngủ này đúng là rất dễ mặc, cotton thấm mồ hôi lại mềm mại, ngoài việc để mẹ vui lòng ra thì mặc rất thoải mái, Thư Hoán cũng hy sinh cả gout thẩm mỹ của chính mình.
Có điều định nhờ nó để tăng sức quyến rũ thì chỉ phản tác dụng, sức thu hút đàn ông cơ bản là bằng không.
Loại mà Từ Vĩ Trạch thích rõ ràng là loại áo ngủ gợi cảm, nhẹ, mỏng, nhỏ, ngắn, mặc cũng như không, đó là bản tính của đàn ông, chẳng có gì đáng nói. Chỉ không biết sở thích của Từ Vĩ Kính là…
Nhớ đến Từ Vĩ Kính, Thư Hoán lại thấy mây đen âm u bao phủ trên đầu.
Tuy thấy sắc quên bạn là không nên, nhưng đối với loại người thấy sắc quên bạn điển hình như Từ Vĩ Trạch thì cô có thể không cần thấy tội lỗi, thế là cô mở miệng nói: "Từ Vĩ Trạch à…".
"Hử?"
"Em không muốn giả làm bạn gái anh nữa, anh tìm người khác thay thế đi."
Từ Vĩ Trạch như giật mình khiếp đảm, nhìn cô: "Tại sao? Có chuyện gì xảy ra? Ai làm em khó xử à?".
"Không có, không có…" Không ngờ anh phản ứng mạnh như vậy, Thư Hoán vội chối bay chối biến, "Mọi người đều rất tốt, chỉ là em…".
Haizzz, làm sao cô nói ra được, nếu Từ Vĩ Trạch biết cô dám nhòm ngó anh trai mình, nhất định sẽ bị anh cười đến dở sống dở chết.
"Vậy thì tại sao?", vẻmặt anh có vẻ rất nghiêm túc, "Ở nhà anh không quen hả?".
"Cũng không phải thế. Em chỉ cảm thấy… lừa gạt anh trai anh như vậy là không tốt", lý do này nói ra có vẻ đường hoàng, "Anh trai anh là người nghiêm túc, thật sự đã xem em như em dâu rồi, nếu biết chúng ta đang lừa dối, chắc chắn anh ấy sẽ…".
Từ Vĩ Trạch cười nói: "Cái này à, không cần em lo, đến lúc đó giao cho anh là được.".
Thư Hoán vẫn dằn vặt: "… Nhưng mà, lừa dối tình cảm người nhà anh như vậy, thật không sao chứ? Em cảm thấy cứ khai thật thì tốt hơn".
Từ Vĩ Trạch nhướng mày: "Tin anh đi. Anh có thể lo được, nhất định sẽ không để cho anh trai anh giận em đâu".
Haizzz, không phải cứ đến lúc đó nhận trách nhiệm thay cô cho xong chuyện là được, Thư Hoán u sầu, nhưng không thể nói thật được, cô đành im lặng, bất giác gò má đỏ bừng bừng.
"Đừng buồn nữa", Từ Vĩ Trạch nhéo má cô, phút chốc đã khiến cô đau đến nổi cáu, "Anh mang quà về cho em đây, đến xem đi".
Thư Hoán mặc chiếc áo ngủ rộng thùng thình, bị anh kéo xềnh xệch đến phòng anh. Hành lý đã được mang lên, Từ Vĩ Trạch bắt cô ngồi xuống sofa đơn trước, sau đó mở một va ly ra.
Trong chiếc hộp được lấy
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




