watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:29 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9584 Lượt

mạng chơi game đánh cờ tiêu khiển, cũng tốt đấy chứ.

"Rất tốt." Từ Vĩ Kính ra hiệu cho cô ngồi xuống đối diện anh, "Họ lúc nào cũng nhường tôi. Cô là người không chịu thua, đừng khách sáo".

Đến buổi chiều, Từ Vĩ Trạch ngủ đẫy giấc rồi, ăn mặc chỉnh tề đi xuống lầu. Thư Hoán vẫn đang vùi đầu chơi cờ với Từ Vĩ Kính, bất thần bị anh ôm từ sau lưng, sau đó hôn một cái lên má cô.

Thư Hoán giật mình tay run bắn, quân cờ cũng đặt sai vị trí.

Ra cờ không thấy hối hận mới là quân tử, thấy Từ Vĩ Kính ăn quân này của cô, cô rất muốn đấm bay Từ Vĩ Trạch đi, đã nói không cần diễn quá nhập tâm thế mà.

Từ Vĩ Trạch đặt tay lên vai cô, còn mặt dày không biết sống chết gì cười nói: "Kỹ thuật chơi cờ của Gấu Hoán thế nào? Ủa, thua rồi à?".

Thư Hoán giận dữ ngẩng lên, cánh tay thúc ra sau chặn ngay cổ anh: "Còn không phải tại anh hại à!".

Từ Vĩ Kính nhìn họ, nói gọn: "Cũng được, nhưng vẫn có thể tiến bộ hơn".

Từ Vĩ Trạch ăn một cú đấm, đau khổ ôm cổ, sau đó thuận thế nắm lấy cổ tay Thư Hoán, nói bằng giọng vô cùng sến: "Được rồi, đừng giận nữa, ngoan…".

Thư Hoán rất muốn bóp cổ anh, cắt ngang màn kịch ân ái này nhưng Từ Vĩ Kính đã thu dọn bàn cờ, đứng lên: "Em muốn chơi một ván không?".

"Không cần đâu." Từ Vĩ Trạch cười, vừa tránh né cú đấm của Thư Hoán, vừa nói: "Em đã bảo người lái xe đến đây rồi, lát nữa sẽ ra ngoài".

"Vừa về đã đi, sao không nghỉ ngơi thêm?"

"Em không mệt, cũng ngủ đủ rồi." Từ Vĩ Trạch nắm tay Thư Hoán như đang dắt cún đi dạo, cười bảo: "Em đưa Hoán Hoán ra ngoài chơi".

"Cũng phải." Từ Vĩ Kính lại gật đầu, "Hai đứa mấy tháng không gặp rồi. Chơi vui vẻ nhé, nhớ cẩn thận".

Thư Hoán gào thét trong lòng: Này, Từ Vĩ Kính anh mù à? Sự dịu sàng của em trai anh hoàn toàn là diễn kịch thôi! Hai tháng nay anh ta ở Milan không biết đã phong lưu sống vội thế nào, làm gì còn nhớ em là ai chứ, bọn em căn bản chẳng có gì với nhau cả!

Đương nhiên màn độc thoại trong lòng cô chẳng ai nghe thấy, thế là cô bị Từ Vĩ Trạch kéo ra ngoài hệt như dắt cún cưng vậy.

Từ Vĩ Trạch "dẫn" cô đi một lúc lâu, tinh thần thoải mái, phơi phới đắc ý, còn Thư Hoán lại đau khổ sầu thảm.

Từ Vĩ Trạch cúi xuống nhìn cô: "Sao vậy?".

Thư Hoán vẫn mặt mày khổ sở.

"Vẫn đang nghĩ chuyện anh trai anh à?"

"…"

"Em thật sự không cần lo đâu", Từ Vĩ Trạch vỗ vỗ đầu cô, "Chúng ta là bạn đã lâu, chẳng lẽ anh còn hại em hay sao?".

Không nhắc thì thôi, hễ nhắc đến là Thư Hoán lại nổi cáu, "Anh còn dám nói à?! Có lần nào anh gây chuyện mà không do em đứng sau thay anh chùi mông đâu?".

Cô và Từ Vĩ Trạch qua lại lâu nhất, cũng là cô gái duy nhất đối với anh không có chút mờ ám nào, thế là cô trở thành người lắng nghe những tổn thương tâm hồn và tình cảm của các cô gái khác.

Những cô bạn gái cũ của Từ Vĩ Trạch nếu bị tổn thương tình cảm đều tìm đến cô kể lể khóc lóc. Người phong lưu đắc ý là anh, còn người nửa đêm nửa hôm phải xuống lầu nghe các cô gái khóc lóc đau khổ, phụ trách chùi nước mắt nước mũi, đưa các côấy về nhà, thậm chí còn phải hỏi han ân cần lẫn đãi cơm cho mấy cô nàng đó, chính là đứa xui xẻo cô đây.

Cô thật sự như mẹ của Từ Vĩ Trạch vậy, anh phụ trách ăn nó uống say, cô phụ trách lau miệng cho anh, rửa bát cho anh. Nếu không vì bận rộn quay mòng mòng do phải giúp Từ Vĩ Trạch, cô cũng không đến nỗi chẳng còn thời gian để quen bạn trai.

Từ Vĩ Trạch sờ mũi: "Thực ra những người đó em có thể không quan tâm mà, trách nhiệm không ở em thì vì sao lại phải tốn nhiều thời gian an ủi họ chứ?".

Có giống lời của người không? =_= Đàn ông đúng là sinh vật vô tình.

"Em vất vả như thế, chẳng phải do anh vô trách nhiệm hay sao? Anh đúng là kẻ thù của con gái mà!"

Từ Vĩ Trạch cười và nhìn cô: "Được rồi được rồi, lần này anh sẽ chịu trách nhiệm với em".

Hoàn toàn không đáng tin. =_=

Tức thì tức nhưng hai người vẫn ung dung đi xem phim, xem xong còn ra quán vỉa hè ăn. Đậu phụ thối, thịt dê nướng xiên, mực nướng, cả hai xiên kẹo đường hồ lô, mặt mũi hai người dính đầy tương, sau đó lấy khăn chùi loạn xạ giúp nhau.

Từ Vĩ Trạch cúi đầu đợi cô lấy khăn giúp anh lau sạch miệng, khẽ cười: "Như thế này rất giống đang hẹn hò".

Thư Hoán tỉ mỉ lau sạch vết tương mực nướng, nhìn chằm chằm: "Cuộc hẹn hò của anh nếu không là trong phòng khách sạn thì cũng là trên đường đến khách sạn, làm gì có kiểu quán ăn vỉa hè thế này?".

Từ Vĩ Trạch lại cười: "Vậy từ bây giờ anh thích quán ăn vỉa hè không được à?".

"Những trò lãng mạn này của anh đừng lãng phí cho em." Thư Hoán đã miễn dịch với anh từ lâu, ngước lên nhìn anh, "Trên mặt em còn chỗ nào bẩn không?".

"Khoan, ở đây còn một vết." Từ Vĩ Trạch tỏ ra nghiêm túc dùng ngón tay cái chùi trên má cô, sau đó là môi.

"Sạch chưa?"

"Chưa."

"…Xong chưa?"

"Chưa xong."

"…" Thư Hoán cứ bị anh chà sát môi, bất giác thấy nghi hoặc, "Rốt cuộc là bẩn đến mức nào?".

Từ Vĩ Trạch tỏ ra đau khổ: "Làm sao đây?".

"Sao vậy?"

"Hình như khô mất rồi, không chùi được."

"Á, vậy anh lấy chút nước rửa đi."

Thư Hoán định mở nắp chai nước suối trong tay ra, đổ một ít lên khăn giấy thì lại nghe Từ Vĩ Trạch nói: "Thế này, thà anh…", sau đó áp mặt lại gần.

"Này!" Môi suýt nữa chạm phải anh, Thư Hoán gõ chai nước lên mặt anh, "Anh làm trò gì thế?! Cút ra! >皿<".

Từ Vĩ Trạch cười nói: "Dùng nước bọt thì bảo vệ môi trường hơn".

Lần này Thư Hoán không tỏ ra hờ hững, cũng chẳng có ý cười cợt, cô lùi lại một bước, nghiêm túc: "Từ Vĩ Trạch em nói anh biết, ai cũng có thể đùa giỡn được, nhưng em là người có nguyên tắc, nếu anh dám lãng phí nụ hôn đầu của em, em nhất định sẽ bóp chết anh!".

"Nụ hôn đầu?", Từ Vĩ Trạch nhướng mày, "Trời đất, em bao nhiêu

tuổi rồi mà còn chưa có nụ hôn đầu? Để anh tính thử…".

Thư Hoán tức điên lên với vẻ tỉnh như ruồi của anh, mặt đỏ bừng bừng: "Anh… em không phải hạng người như anh. Tự trọng thì sai à? Em không hy vọng anh giữ mình, anh dựa vào đâu mà cười nhạo em?".

"Được rồi, được rồi, anh sai được chưa", Từ Vĩ Trạch vội xin lỗi, "Anh không có ý cười nhạo em, chỉ có điều…".

"Anh muốn nói em đến giờ phút này còn chưa có bạn trai là đáng buồn lắm phải không?"

"Cũng không phải…"

Vẻ ngập ngừng của anh khiến Thư Hoán ngoài bực bội ra còn thêm phần bướng bỉnh: "Cho dù em không có bạn trai, trở thành gái già thì em cũng sẽ không coi rẻ bản thân".

"…"

"Em để dành cho người thật lòng với em. Nếu không gặp người ấy thì thôi. Cho dù người khác cảm thấy em mất giá, em cũng sẽ tôn trọng chính mình. Nên chuyện này anh đừng đùa cợt em. Em thật sự tức giận đấy!"

Từ Vĩ Trạch đứng đó,

Trang: [<] 1, 13, 14, [15] ,16,17 ,70 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT