watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:29 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9586 Lượt

ra là một đôi giày hở mũi màu vàng nhạt, kiểu dáng đơn giản, chỉ đính một viên đá màu đỏ thẫm trước mũi giày, lấp lánh rất đẹp.

Thư Hoán đang định đưa tay cầm lấy thì Từ Vĩ Trạch đã quỳ trước mặt cô, đặt chân cô lên đầu gối anh, một tay giữ lòng bàn chân, cẩn thận đi giày cho cô.

"Thế nào?"

Kích cỡ vừa vặn, đi vào cảm giác rất hợp, là phụ nữ đều không có súc kháng cự với những đôi giày xinh đẹp, Thư Hoán chưa kịp khen ngợi thì Từ Vĩ Trạch đã nói: "Thử đôi này nữa xem sao".

Lần này là đôi giày đế bằng màu vàng cát, mềm mại vô cùng, vừa mang vào chân đã biết nếu đi nhiều cũng sẽ không đau. Trên đôi giày đính đầy những hạt đá nho nhỏ nhưng không khoa trương, hợm hĩnh, chỉ toát lên vẻ đáng yêu mà thôi.

Thay đến bảy, tám đôi giày khiến cô hoa cả mắt. Những đôi giày thủ công của Ý rất thoải mái, dễ chịu, lại xinh đẹp đáng yêu, không thể miêu tả bằng lời và càng không thể kháng cự. Ngay cả bản thân cô cũng thấy khi đôi chân mang hết những đôi giày này vào lại càng trở nên đẹp hơn bao giờ hết.

Chỉ là đôi chân trần bị bàn tay to lớn mạnh mẽ của Từ Vĩ Trạch giữ lấy, gót chân đạp vào lòng bàn tay ấm áp của anh, bỗng có cảm giác thật lạ lùng.

"Từ Vĩ Trạch…"

"Hử?"

Anh ngẩng lên mỉm cười nhìn cô. Một chân cô đặt trên đầu gối anh, một chân nằm trong bàn tay anh, cảm giác như cả người đều nằm trong lòng anh, trong bàn tay anh vậy.

Tên này vừa trở về từ một quốc gia nồng nhiệt, đúng là đang phát tán hormone lung tung, ngay cả với cô mà cũng phóng điện bừa bãi, thật lãng phí.

"Lát nữa chọn đôi mình thích nhất, tối nay mang vào đi xem phim với anh."

"Ồ…"

"Đúng rồi", Từ Vĩ Trạch buông cô ra, lại đến mở một va ly khác, "Còn nữa…".

"Còn nữa á?", Thư Hoán như mừng rỡ vì được chiều chuộng, "Tại sao anh hào phóng với em thế?".

"Đó là báo đáp hậu hĩnh cho bạn gái anh mà. Không thể để em cực khổ được. Anh không bồi thường cho em thì làm sao em chịu làm bạn gái anh nữa?"

Cũng đúng.

Thứ anh vừa lấy ra là kính mát Gucci, dây chuyền Bulgari, mấy món đồ bản địa xinh xinh đáng yêu, những miếng gỗ vuông vuông khắc hình chiếc lá tinh xảo, bình thủy tinh có đựng hoa tươi mãi mãi, móc chìa khóa được tạo từ những viên đá đặc biệt và xinh đẹp. Từ Vĩ Trạch đúng là biết lấy lòng phụ nữ.

Túi quà cuối cùng được anh lấy ra khiến khóe môi Thư Hoán giật giật, lùi lại một bước: "Áo lót?".

"Đúng thế." Từ Vĩ Trạch tỏ ra khá phòng khoáng, như đang quảng cáo vậy, "Đều là Cosabella, thiết kế của Miami, đồ thủ công của Ý, mặc vào có thể khiến em tăng size…".

Thư Hoán giữ chặt lấy ngực: "Này! Anh lo cả chuyện bên trong em mặc gì nữa hả, đồ biến thái!".

"Đừng hẹp hòi thế, làm phụ nữ phải theo đuổi cái đẹp cả trong lẫn ngoài chứ!"

Thư Hoán yếu ớt nói: "Ngay cả bạn trai cũng không có, đẹp bên trong cho ai nhìn!".

Từ Vĩ Trạch nhướng mày, cười nói: "Anh không ngại kiểm tra giúp em đâu. Nào, để anh xem thử, cho dù em mặc vào như dán hai miếng urgo, anh cũng có thể kiên nhẫn".

">皿< Tránh ra, đồ biến thái!"

Xử lý sạch sẽ những món quà Từ Vĩ Trạch mang về, ngoài những thứ ban nãy, còn có quần áo, mũ nón, túi xách, còn nhiều hơn cả hành lý anh mang đi. Thư Hoán hoa cả mắt, lại thấy ngượng ngùng, cố khuyên bản thân không thể dao động, không được dễ dàng bị mua chuộc.

"Từ Vĩ Trạch à…"

"Hử? Sao lại nhăn nhó khổ sở thế?"

"Những thứ này em không thể nhận."

Từ Vĩ Trạch đang khom lưng dọn dẹp hành lý, ngẩng lên nhìn cô: "Cái gì?".

"Em vẫn cảm thấy không nên tiếp tục giả vờ nữa thì hơn, lừa anh trai anh, em cảm thấy có lỗi với anh ấy, nhận quà của anh, em lại thấy có lỗi với anh… Tóm lại cho dù anh không tìm ra người mới, anh trai anh thương anh như thế, anh nói thật thì chắc anh ấy cũng không ép anh đi xem mặt nữa đâu."

Từ Vĩ Trạch nhìn cô vẻ không tin nổi, rồi bỗng đứng dậy đi ra ngoài. Thư Hoán hoang mang, chạy đuổi theo sau, thấy anh đi vào phòng ngủ của mình, đến bên bàn giấy, nhấc ngay chiếc laptop yêu quý của cô lên, cười lạnh: "Em dám không phối hợp với anh nữa, anh sẽ đập nó, ném nó ra ngoài cửa sổ".

"A a a a a… đừng mà!" Thư Hoán lập tức chồm đến ôm chân anh, "Nương tay đi đại nhân ơi, anh nói gì em cũng nghe hết!".

"Hừ hừ hừ."

"Hu hu hu hu…"
Vì cái laptop nhỏ xinh màu bạc bị người ta đem ra làm vật uy hiếp, Thư Hoán đành ngậm ngùi tiếp tục làm trâu làm ngựa cho Từ Vĩ Trạch, bị anh ép ăn mặc chỉnh tề, lôi xuống lầu như chim ưng tóm gà con vậy.

Từ Vĩ Kính đang ở trong phòng khách thấy họ thì gật đầu, vẻ mặt cũng dịu dàng hiếm có: "Đến ăn sáng đi".

Từ Vĩ Trạch kéo ghế ngồi xuống, ấn Thư Hoán ngồi kế bên, đón lấy ly sữa đậu: "Đúng rồi, anh, anh không báo cho Gấu Hoán biết hôm nay em về nước sớm à?".

Thư Hoán cúi đầu ăn bánh bao, nghe Từ Vĩ Kính đáp: "Tối qua vốn định nói với cô ấy", ngừng một chút anh mới nói, "Nhưng tự nhiên quên mất".

Đương nhiên Thư Hoán biết đoạn anh dừng lại là đang nhớ cái gì, đột nhiên xấu hổ muốn chết.

Cô thật sự không phải loại dâm phụ ăn em trai trong bát lại còn dòm ngó anh trai trong nồi mà! T_T Thực sự là hiểu lầm to rồi!

May mà Từ Vĩ Kính không nói gì thêm, không khí bữa ăn sáng khá là ấm áp. Từ Vĩ Trạch ăn qua loa thật nhanh rồi về phòng ngủ do lệch múi giờ, trong phòng chỉ còn lại Thư Hoán và Từ Vĩ Kính.

Thư Hoán dè dặt ngước lên nhìn người đàn ông ngồi đối diện, vừa đúng lúc Từ Vĩ Kính cũng nhìn cô. Bất thần bốn mắt nhìn nhau, Thư Hoán như bị điện giật, nhất thời lúng túng, Từ Vĩ Kính lại nói: "Ăn cái này".

Anh chỉ vào món cá phi lê chiên trong đĩa.

Thư Hoán bất ngờ vui sướng, nhìn anh gắp cá đặt vào trong bát cho cô.

"Cô vẫn gầy quá."

Thư Hoán vội nhét miếng cá vào miệng. Do đại thiếu gia Từ Vĩ Kính yêu cầu nên ngày mai cô có thể ăn cho béo phì rồi.

Cúi đầu ăn một lúc sau, lại nghe Từ Vĩ Kính hỏi: "Sáng mai cô có chạy bộ không?".

Thư Hoán vội nói: "Có ạ".

Từ Vĩ Kính gật đầu: "Vậy tôi đợi cô".

Thư Hoán như đang bay bổng, váng vất, những cuộc trò chuyện bình thường như thế này đương nhiên không mang bất kỳ ý nghĩa nào bên trong, nhưng ít nhất cũng có nghĩa là Từ Vĩ Kính không hề khinh bỉ cô, muốn cùng cô chung sống êm ấm.

Chỉ thế thôi đã khiến tâm trạng cả buổi sáng của cô rất vui tươi, hạnh phúc.

Ăn sáng xong, Từ Vĩ Kính một mình vào phòng kế bên phòng khách làm việc, sau khi làm được một lúc anh đổi sang cách khác để thư giãn đầu óc, như thường lệ là lấy bàn cờ ra, tự mình chơi cờ.

Ngước lên nhìn thấy Thư Hoán, Từ Vĩ Kính dừng tay hỏi: "Cô có biết chơi cờ không?".

Thư Hoán vội giơ tay: "Em biết!"

Lúc nhỏ cũng từng tham gia những câu lạc bộ không chuyên, bây giờ là "trạch nữ" chỉ có thể lên

Trang: [<] 1, 12, 13, [14] ,15,16 ,70 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT