|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
một ly nước lọc trước, sau đó ăn một thìa bột đun sôi, buổi tối trước khi đi ngủ lại ăn một thìa nhỏ như thế.
Chỉ điều chỉnh đơn giản như thế nhưng hiệu quả thấy rất rõ, sắc mặt cô thật sự tốt hơn trước nhiều.
Thư Hoán cảm thấy thời gian cô buồn ngủ và mệt mỏi đã giảm đi rất nhiều, ban ngày tuy thiếu cảm hứng làm việc nhưng đầu óc rất tỉnh táo.
Lúc rảnh rỗi cô nhìn mình trong gương, nhận ra trên mặt mình bắt đầu có chút sắc máu, không cần hồng hào quá nhưng chí ít cũng có chút sắc hồng lộ ra ngoài da.
Nhưng cô cũng không nói rõ được là hai vệt hồng trên má rốt cuộc là do hồi phục sức khỏe hay chỉ đơn giản là kết quả của việc mê trai. =__=
Có thể gặp mặt Từ Vĩ Kính ngày đêm như thế, cả ngày cô ở trong trạng thái tâm hồn phiêu lãng, đúng là đẹp đến mức nổi cả bong bóng rồi.
Để làm đẹp lòng từ Vĩ Kính, cô tự giác tuân thủ mọi quy tắc anh đặt ra, mỗi sang ngoan ngoãn chạy bộ. Ban đầu bị quản gia Vương bỏ rơi rất xa, đến giờ đã có thể thoải mái theo kịp ông.
Đương nhiên… cố gắng rất nhiều mới có thể đạt đến tiêu chuẩn của người già… Hình như cũng chẳng có gì đáng vui. =__=
Sáng hôm ấy, Từ Vĩ Kính từ trên lầu đi xuống, chuẩn bị ra ngoài chạy bộ thì thấy Thư Hoán đã đứng ở cửa.
Thư Hoán vừa nhìn thấy anh, gò má đã đỏ lên, nói lớn: "Hôm nay em muốn chạy bộ với anh."
Từ Vĩ Kính nhìn cô có vẻ kỳ dị, sau đó khẽ nhíu mày, quan sát từ trên xuống dưới rồi lắc đầu, nói: "Cô vẫn chưa được".
"Em được mà."
Từ Vĩ Kính lại nhìn cô: "Cô chạy không nổi, tôi cũngkhông dừng lại đợi".
"Được."
"Cũng không có xe đến đón cô, cô chỉ có thể tự đi bộ mà về."
"Em biết rồi."
Từ Vĩ Kính không giống cô và quản gia Vương, chỉ chạy hai vòng cho có trong khu biệt thự, mà chạy vòng đường núi.
Tốc độ không nhanh lắm nhưng đoạn đường rất dài, để tiếp cận anh nên Thư Hoán mới chịu khó như thế, còn về chuyện có thể kiên trì đến cùng hay không thì chính cô cũng chẳng rõ.
Thấy Từ Vĩ Kính nhẹ nhàng bình thản chạy phía trước, tư thế cực chuẩn mê ly, cô rất muốn có thể được chạy sánh vai anh, nhưng thấy thực lực quá cách biệt nên đành thôi, để tránh tiêu hao sức lực ngay từ ban đầu, cuối cùng bò về cũng không nổi. Cô chỉ dám lấy mục tiêu theo sau anh trong vòng mười mét, hy vọng bản thân có thể cố gắng hết sức không rơi lại quá xa.
Mới chạy đến khúc rẽ để về, chỉ có thể xem là nửa đoạn đường mà Thư Hoán đã mệt đến rã rời, chân muốn sụm xuống. Mà quãng đường về cũng dài như lúc đi, cô phải gồng mình tiếp tục chạy theo.
Bóng Từ Vĩ Kính chạy phía trước không xa vẫn rất có khả năng kích thích cô. Hiệu quả này cũng hệt như treo một củ cà rốt trước mũi một con lừa vậy.
Cho dù bắt cô tham gia thi Olympic, nếu trước mặt có một Từ Vĩ Kính thì chưa biết chừng cô có thể vượt qua giới hạn của bản thân, bứt phá thành quán quân cũng nên.
Đến khi chạy xong, lúc nghỉ ngơi, Từ Vĩ Kính chỉ hơi thở gấp, hô hấp vẫn bình thường, còn Thư Hoán thì hệt như ống bễ, gập lưng chống tay lên đầu gối thở phì phò như trâu.
Từ Vĩ Kính lại liếc nhìn cô, ánh mắt lần này như có ý khen gợi.
"Cô tiến bộ nhanh quá."
"Cảm… phù… cảm ơn… phù…"
"Sức cô cũng khá, tuy vóc dáng không cao, nhưng chân đủ dài, thể lực cũng có thể theo kịp, chỉ có điều về tiết tấu thật sự cô vẫn chưa nắm bắt tốt."
Hình… hình như được khen?!
"Còn đi về nhà được không?"
Thư Hoán vật lộn để ngẩng đầu lên: "Được ạ!".
Nhìn Từ Vĩ Kính từ góc này, bóng dáng anh càng cao lớn hơn, đẹp rạng ngời như thiên thần, Thư Hoán thở hồng hộc và nghĩ, sức mạnh tình yêu thật vĩ đại!
Sau đó, buổi sáng Thư Hoán có thể hưởng thụ thời gian ở riêng với Từ Vĩ Kính lúc chạy bộ. Cô ráng hết sức già của mình, miễn cưỡng sánh vai với Từ Vĩ Kính, lúc cố gắng hơn thì còn có thể mở miệng trò chuyện cùng anh.
Tuy lúc nào cũng thở hổn hển chia một câu thành ba câu mới nói hết, nhưng Từ Vĩ Kính cũng rất nhẫn nại nghe, đồng thời đáp lại, điều đó khiến cô cảm thấy rất đáng đồng tiền bát gạo rồi.
Ngoài việc tiến hóa thành tuyển thủ chạy bộ trong một thời gian ngắn ra, Thư Hoán cũng bắt đầu tập lại môn bơi đã bị cô bỏ hoang suốt mấy năm.
Sức để bơi thì cô có, chỉ có điều nền tảng của cô cũng chỉ dừng lại tiêu chuẩn thời tiểu học – bơi chó.
Đương nhiên cô không thể tưởng tượng nổi cảnh gặp Từ Vĩ Kính trong hồ bơi với kiểu bơi chó của mình, chỉ có thể len lén luyện tập, muốn học những kiểu bơi đẹp đẽ khác.
Tối hôm đó Thư Hoán nhân lúc đêm khuya vắng người, bơi một mình trong hồ rất lâu, mệt muốn chết nhưng vẫn không học được mấy.
Đang bì bõm thì bỗng nghe thấy có tiếng người nhảy xuống nước.
Chưa kịp đợi Thư Hoán thò đầu lên khỏi mặt nước xem người nào cũng có hứng bơi lúc đêm khuya như cô, thì đối phương đã bơi đến cạnh, sau đó thò tay ra túm chặt lấy cô.
Thư Hoán hoảng hốt: "Á?".
Gạt bừa nước trên mặt, nhìn kỹ mặt người ấy, hóa ra là Từ Vĩ Kính. Anh vẫn mặc đồ ở nhà nhưng vì nhảy xuống nước nên đã ướt đẫm, tuy nhìn không thê thảm lắm nhưng tuyệt đối không còn phong độ như trước.
"Sao thế ạ?"
Từ Vĩ Kính nhìn cô, đột nhiên tỏ vẻ dở khóc dở cười, một lúc sau mới nói: "Tôi tưởng cô chết đuối rồi. Muộn như vậy cô còn ở đây làm gì?".
… Choáng!
Tư thế bơi của cô khó coi thế sao?
Thư Hoán tự khai: "Thực ra, em đang tập bơi mà… T__T".
Vẻ mặt Từ Vĩ Kính có phần phức tạp, như muốn cười nhưng lại phải kìm nén, cuối cùng ho một tiếng: "Tại sao ban ngày không bơi mà phải đợi đến lúc này?".
Thư Hoán ủ rũ đáp: "Em bơi không giỏi lắm, nên muốn luyện tập một chút".
Từ Vĩ Kính nhìn cô: "Cô đang tập bơi kiểu gì đấy?".
"Bơi bướm… chắc vậy." Nghe nói rất đẹp, sẽ giống nàng tiên cá.
Tuy vậy hiệu quả cô tạo ra lại là hình ảnh quỷ chết đuối.
Từ Vĩ Kính lại ho một tiếng, sau đó mới nói: "Cái này… tôi có thể dạy cô".
"Cô phải lấy phần eo làm trọng tâm, ra sức hơn ở đây." Từ Vĩ Kính đỡ eo cô, tay đặt lên phần bụng, tay kia giữ đôi chân trần trơn trượt của cô, "Sau đó vận động phần chân…".
Lòng bàn tay anh to lớn và mạnh mẽ, còn vóc dáng cô nhỏ bé, cảm giác như chỉ một tay đã có thể nắm chặt lấy eo cô.
Buổi tối vắng vẻ cô mới can đảm mặc bộ bikini mà khi đi nghỉ ở bãi biển và phơi nắng mới dám mặc, vải đã ít nên che chắn chẳng được bao nhiêu. Còn Từ Vĩ Kính tuy toàn thân ướt đẫm nhưng anh vẫn ăn mặc bình thường, ngoài phần cổ ra thì chẳng có chỗ nào lộ liễu cả.
Sự khác biệt đó khiến cô cảm thấy như ở thế yếu hơn anh, đến nỗi cả lỗ tai cũng đỏ bừng.
Lúc thị phạm, ngón tay Từ Vĩ Kính vô thức chạm vào phần ngực căng tròn của cô, lập tức rụt ngay lại: "Rất xin lỗi".
Thư Hoán mặt đỏ tưng bừng: "Không… không sao".
Đúng là không sao.
Cô xưa nay rất e dè chuyện tiếp xúc với những người khác
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




