|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
Hạo, bạn trai tôi. Anh ấy là người đã cứu tôi khi tôi bị tai nạn và đã đưa tôi sang Mĩ chữa trị. Khi tỉnh lại trong bệnh viện, tôi không nhớ gì về bản thân mình hay những người xung quanh, người mà tôi gặp đầu tiên chính là anh ấy.
***
2 năm trước…
Cửa phòng bệnh bật mở, Quốc Hạo bước vào:
–Linh Thư! Cô tỉnh rồi à?
–Anh…là ai? – nó nhìn Quốc Hạo bằng ánh mắt lạ lẫm
–Tôi là Quốc Hạo! Cô không nhớ tôi sao? – Quốc Hạo ngạc nhiên hỏi nó.
–Tôi không biết! Anh vừa gọi tôi là Linh Thư? Anh biết tôi là ai đúng không? Anh mau nói cho tôi biết đi, tôi là ai? – Nó như người sắp chết đuối vớ được phao, vội hỏi Quốc Hạo.
–Cô là Linh Thư, không lẽ cô không nhớ gì sao?
–Tôi không biết! Tôi không biết! Tôi không nhớ gì cả! – Nó bật khóc, tay ôm đầu, miệng không ngừng lặp lại.
–Được rồi! Cô đừng kích động, để tôi đi gọi bác sĩ! -Quốc Hạo trấn an nó rồi đi gọi Bác sĩ.
Vị bác sĩ bước ra khi đã khám và tiêm thuốc an thần cho nó. Bác sĩ nói rằng nó hồi phục tốt nhưng sau ca phẫu thuật nó đã bị mất trí nhớ, tạm thời không được để nó bị kích động.
***
–Quốc Hạo! Anh đến đón em à? – Tôi hỏi anh ấy khi kết thúc buổi làm thêm ở cửa hàng thức ăn nhanh, đây là công việc làm thêm của tôi, mặc dù Quốc Hạo nói tôi không cần đi làm nhưng tôi muốn tự mình làm việc. Và bây giờ anh ấy đang đứng trước cửa hàng đợi tôi.
–Ừ! Anh muốn đưa em đến một nơi!
–Đi đâu vậy? -tôi tò mò hỏi
–Đi rồi sẽ biết! – Quốc Hạo vừa mở cửa xe cho tôi vừa nói.
–Sao lúc nào anh cũng thích bí mật hết vậy? – tôi nhăn mặt khó chịu.
–Như vậy không phải sẽ thú vị hơn sao? -Quốc Hạo nhìn tôi cười tinh nghịch.
Quốc Hạo đưa tôi đến một sân khấu ca nhạc lớn, tôi ngạc nhiên nhìn Quốc Hạo:
–Anh đưa em đến đây làm gì vậy?
–Không phải em rất hâm mộ Shayne Ward sao? Tối nay có buổi biểu diễn của anh ta, anh đưa em đến xem.
–Thật sao? Cảm ơn anh ! – Tôi vui mừng nhảy lên ôm chầm lấy Quốc Hạo, cứ mỗi lần vui mừng là tôi lại có những hành động quá khích, thật xấu hổ mà. Vội vàng buông Quốc Hạo ra rồi đi vào trong. Thật quá đáng! Tôi thì xấu hổ muốn chết mà anh ta lại cứ cười cười. Bực quá đạp cho anh ta một cái vào chânlàm anh ta nhăn nhó như khỉ ăn ớt. Đáng đời, dám chọc quê tôi sao?
Từng bài hát của Shayne Ward mà tôi hâm mộ đều được hát. Càng nghe càng hay, bây giờ là bài
“If ours love was a fairy tale
I would charge in and recue you
On a yath baby we would sale
To an island what say I do
If we have baby they would look like you
It so beautiful for the fact came true
You don’t even know how very special you are…”
Một cảm giác kì lạ lại dâng lên trong lòng, hình ảnh một người con trai mặc đồ vest đứng trên sân khấu lại hiện lên. Mỗi lần nghe bài hát này hình ảnh đó lại xuất hiện, nhưng khi tôi cố nhớ thì lại không thể nào nhớ được. Chết tiệt! Đầu tôi lại đau nữa rồi, cứ mỗi lần tôi cố nhớ việc gì đó thì lại rất đau đầu. Bác sĩ nói đó là biểu hiện của chứng mất trí nhớ, không có gì đáng ngại. Nhiều lúc tôi thật sự muốn tìm lại kí ức của mình nhưng không thể, tôi không có bất cứ thông tin gì về mình ngoại trừ những gì Quốc Hạo nói cho tôi biết, ngoài ra không còn gì cả. Tất cả chỉ là một màu trắng…
***
Việt Nam…
–Thiên Phong! Cậu đến rồi à? Có tin tức gì về con bé không?
Mẹ nó vừa mở cửa cho hắn vừa hỏi thăm tin tức của nó. Hắn thở dài lắc đầu, đã 2 năm rồi, không ngày nào là hắn không ngừng tìm kiếm tin tức của nó, nhưng đều vô vọng. Mọi người đều nghĩ nó đã chết, nhưng hắn không tin, linh tính của hắn mách bảo rằng nó vẫn còn sống, và hắn vẫn chờ đợi.
–Đã lâu như vậy rồi, con bé đã đi đâu chứ? Tôi làm sao có thể đối diện với ba nó đây!
–Bác gái! Cháu xin lỗi, tất cả là tại cháu đã không bảo vệ được cô ấy!
–Cậu không cần nói vậy. Tôi biết cậu còn đau khổ hơn tôi nhiều. Nếu muốn trách thì tôi đã trách cậu từ lâu rồi.
–Bác gái, Mạnh Long đâu rồi ạ?
–Nó đang ở trên phòng con bé!
–Vậy cháu xin phép lên đó một chút ạ!
–Cậu đi đi!
Hắn bước lên phòng nó. Mạnh Long đang ở đó, lật từng trang giấy có nét chữ của nó.
–Chị à, em xin lỗi! Em đã không thực hiện được lời hứa, em đã không bảo vệ được chị!
–Là tôi không bảo vệ được cô ấy!
–Cậu đến khi nào vậy?
Mạnh Long nhìn ra ngoài, hắn bước vào phòng. Mỗi lần bước vào căn phòng này hắn đều cảm thấy sẽ gặp được nó. Khi nó mất tích hắn mới nhận ra rằng nó quan trọng với hắn như thế nào.
–Lúc nãy! Vừa nói chuyện với mẹ cậu xong.
–Mẹ tôi
lại hỏi về chị ấy đúng không? Xin lỗi, chị ấy mất tích, ngày nào cậu cũng đến đây nói chuyện với mẹ tôi.
–Không có gì! Là việc tôi nên làm thôi!
Hắn và Mạnh Long cứ ngồi như vậy, không nói gì. Một lúc sau hắn nhìn đồng hồ rồi lên tiếng:
–Thôi trễ rồi, tôi phải về công ty đây.
–Chào!
Chào mẹ nó rồi lên xe về công ty. Nhắm mắt lại, hình ảnh của nó lại hiện lên. Sự mất tích của nó làm mọi người xung quanh shock nặng suốt một thời gian dài. Hắn vẫn không quên ngày mà mọi người hay tin nó mất tích. Mẹ nó nghe tin liền ngất xỉu, mặc dù nó không phải là con ruột của bà nhưng trong lòng bà vẫn luôn thương yêu nó, Mạnh Long dù rất bàng hoàng nhưng vẫn đủ bình tĩnh để đỡ bà, sau đó là gọi điện huy động người tìm kiếm; Nhật Quân từ Nhật lập tức đáp máy bay về nước, tìm đến hắn việc đầu tiên mà Quân làm là giáng cho hắn một cú đấm vào mặt:
–Cậu nói là Thư mất tích sao? Rốt cuộc là cậu đã làm gì vậy? Tôi đã chờ đợi Thư suốt bao nhiêu năm qua, nhưng rồi cậu xuất hiện, tôi đã tin tưởng mà giao Thư cho cậu nhưng cậu đã làm được gì cho cô ấy? Bây giờ cậu lại nói với tôi là Thư mất tích, cậu thật không đáng ở bên cạnh cô ấy! – Quân nắm lấy cổ áo hắn, nói hết tất cả những gì chất chứa bấy lâu nay.
Hắn không nói gì. Quân nói đúng, hắn đã không làm được gì cho nó, hắn thật đáng trách, ngay cả đến người con gái mình yêu cũng không bảo vệ được.
Sau đó là việc bà nội nhỏ của nó đổ bệnh khi biết tin, bạn bè của nó ở quê nhất là Kiều Anh thì ngày nào cũng gọi điện cho Quân để hỏi thăm tin tức của nó. Nhưng cuộc đời là vậy, hi vọng càng nhiều thì thất vọng càng nhiều, bằng chứng là 2 năm nay việc tìm kiếm nó ngày càng vô vọng.Chap 24: Những điều kì lạ trong cuộc sống
-Chúc mừng em đã vượt qua kì thi cuối năm với kết quả xuất sắc! -Quốc Hạo tay cầm bó hoa Violet đứng trước mặt tôi.
–Anh biết rồi à? Sao việc gì anh cũng biết hết vậy?
–Anh là bạn trai em mà, có việc gì của em anh lại không biết chứ!
–Đến vậy cơ à? – “Vậy còn quá khứ của em, anh cũng biết đúng không?”- tôi nghĩ thầm.
–Tất nhiên rồi! Chúng ta đi ăn mừng đi!
–Vậy đi siêu thị mua đồ rồi về nấu một bữa nhé?
–Ok!
Đến siêu thị, không biết Quốc Hạo nấu cho ai ăn mà mua cả một đống đồ, còn tôi chỉ đi theo nhìn. Đến
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




