watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 09:16 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9597 Lượt

khăn lên bàn, tôi bắt đầu công việc khử trùng và băng bó vết thương trên người Hoàng Bách. Đầu tiên là cánh tay đang chảy máu kia, sau đó đến đầu, chân…cuối cùng là bôi thuốc vào những chỗ bầm tím. Từ đầu đến cuối hắn giống như ăn phải thuốc câm, yên lặng ngồi nhìn.

- Xong rồi! Trùm chăn vào nếu cậu không muốn lạnh chết._Tôi nhìn lại thành quả của mình, tuy không đẹp mắt cho lắm nhưng với người không chuyên như tôi thì thế là được rồi.

Cả người Bạch công tử bị quấn băng trắng xóa, nhìn giống như xác ướp vậy. Hắn rất nghe lời với chăn quấn quanh người, nhưng lại để một tay thò ra ngoài, chạm vào má tôi.

- Gà mái…

Ngón tay hắn vừa chạm đến, tôi lập tức nhảy ra xa hai bước, trợn mắt nhìn hắn phòng vệ. Gần đây hắn thiếu phụ nữ hay sao mà hôm nay lại dở trò rồi?! Bạn bè thân quen thì thân quen, nhưng dù gì tôi cũng là con gái chưa từng yêu đương, hắn không nghĩ cho tôi cũng phải nghĩ cho hắn chứ. Nhỡ đâu tôi nổi thú tính thì sao?

- Làm gì phản ứng dữ vậy? Trước đây tôi có biến cậu thành gấu bông cùng lắm cậu cũng chỉ đá tôi thôi mà. Chẳng lẽ cậu trở lại làm con gái rồi?

Nghe đến đây tôi tức giận đùng đùng, cái gì cũng quên sạch, nhảy bổ đến đá vào chân Hoàng Bách một cái. Dám nói tôi trước giờ không phải con gái hả?! Cho chừa cái tội khi dễ tôi này! Có hắn không giống đàn ông ấy.

Thế nhưng thấy cái nhăn mày của hắn, tôi lại lập tức hối hận. Đá trúng vết thương của hắn rồi.

- Không sao chứ?

- Nhờ phúc của cậu mà tôi sắp tàn phế rồi._Hắn giả vờ giận dỗi, bĩu môi lườm nguýt tôi.

- Này! Ai giúp cậu băng bó hả?_Tôi còn chưa xem vết thương của hắn thế nào, nghe hắn nói liền mặc kệ hắn. Cái đồ Bạch thối!_Tốn hết 158k của tôi đấy. Trả đây!

- Đây! Trả luôn tiền công băng bó nhé!_Tôi mới nói vậy mà tên Hoàng Bách kia tưởng thật, lấy từ trong ví bên cạnh ra 2 tờ mệnh giá 100 ngàn đặt vào tay tôi.

Tức chết tôi mà! Mẹ nó, hắn coi tôi là cái gì chứ? Tôi giúp hắn vì mấy đồng tiền à? Hay với hắn tôi không còn là bạn để hắn có thể nhờ cậy nữa?

- Gà mái, tôi chỉ đùa thôi mà. Này, gà mái….

Tôi lại đùng đùng khoác túi lên đạp cửa xông ra, áo khoác cũng không thèm lấy, mặc kệ tên dở hơi kia ở phía sau gọi với theo. Lúc đi ra cửa nhân viên phục vụ đang bê đồ ăn lên bị bộ dạng của tôi dọa cho khiếp sợ, vội vàng nép sang bên nhường đường, tôi cũng chẳng để ý, cứ như vậy đi một mạch. Hừ, tôi thề là sau này mà gặp lại hắn, nhất định tôi sẽ, tôi sẽ, sẽ…

Tên đáng ghét! Khó khăn lắm mới gặp nhau được một lần, hắn lại khiến tôi trở thành thế này đây. Đúng là đáng ghét! Đáng ghét! Đáng ghét mà!

Chương 10: Tôi Không Tin

Ads Trong lúc tức giận tốc độ đi của tôi có nhanh hơn so với bình thường, vì thế mà có người cũng không biết, đâm cả vào người ta.

Tôi tính xin lỗi người ta một câu, thế nhưng khi ngẩng đầu lên, tôi chết sững. ĐI, CHẾT, ĐÂY!

- Anh Kiệt…

Trời đất, quỷ thần, bố mẹ ơi! Tôi đã quên mất một việc cực kỳ quan trọng rồi. Bởi vì bình thường tôi luôn để điện thoại ở chết độ rung, mà vừa rồi tôi lại không để ý, giờ thì nhìn xem: anh tôi đã khủng bố điện thoại của tôi đến mức nào đây, có 52 cuộc gọi nhỡ thì trong đó 47 cuộc là anh ấy gọi rồi. Nhiều lúc tôi cũng phục tính nhẫn nại của ông anh mình thật!

- Mày đi đâu mà lang thang ở đây? Lại không nghe điện?_Ánh mắt anh tôi cực kì nguy hiểm, giọng nói thì trầm thấp lạnh lẽo.

- Đại ca, em sai rồi!_Tôi hơi gập người về trước, chắp hai tay lại, dơ lên đầu, vẻ mặt thành tâm hối lỗi._Trên đường về em tìm thấy Bạch công tử, cậu ấy bị thương nên em giúp băng bó chút thôi.

- Đi về!_Không đợi tôi giải thích thêm, anh Kiệt đã hạ lệnh, ném áo khoác lên đầu tôi rồi xoay người bước đi.

Tôi kéo áo xuống, mặc vào, thu người thật gọn, cúi đầu lặng lẽ theo sau. Gió rét lúc này bắt đầu gào thét dữ dội. Tôi nhìn bóng lưng anh trai trước mặt, trong lòng rấy lên dự cảm chẳng lành. Làm sao hôm nay anh tôi lại dở chứng động kinh rồi vậy? Không phải đi chơi với chị Hân bị chị ấy đả kích gì rồi chứ?

Đừng nha, đừng nha! Chị Hân không đến nỗi xấu xa mà hại chị em chịu liên lụy thế đâu.

Đợi cho tôi tắm gội xong xuôi, trở lại phòng khách, bố mẹ, anh trai, ngay đến Tiểu Hắc cũng đông đủ cả rồi. Tôi chỉ về muộn thôi mà, cũng đâu phải lần đầu, sao lại nghiêm trọng đến mức này? Hay là chuyện chị Hân? Làm ơn đừng dọa tôi chết có được không vậy?

- Bố, mẹ, anh, mọi người có chuyện gì sao?

- Ngồi xuống! Anh có chuyện nghiêm túc cần nói với mày.

Tôi nghe những lời này, cả người bỗng dưng lạnh toát, cứng nhắc đi đến ngồi đối diện với mọi người qua cái bàn.

Bố mẹ tôi im lặng ái ngạy nhìn tôi, làm cho lông tơ trên người tôi đua nhau dựng ngược. Đến lượt anh trai cũng thế, mãi vài phút sau anh ấy mới thẳng lưng lên, lạnh giọng lên tiếng.

- Anh muốn mày sau này không bao giờ gặp lại Hoàng Bách nữa.

- Tại sao? Cậu ấy là bạn em mà!_Anh tôi hôm nay vô lí quá vậy! Trước giờ Bạch công tử cũng rất được lòng người nhà tôi, vì cái gì đột nhiên không cho tôi gặp hắn?_Anh à, không phải anh gặp phải đả kích quá nặng nên hỏng đầu rồi chứ?

- Anh nghiêm túc đấy! Thằng Bách bây giờ với trước đây không còn là một. Mày tốt nhất tránh nó càng xa càng tốt._Ngược lại với thái độ nửa cợt nửa nhả của tôi, còn lại ai cũng rất thận trọng e ngại, khác hẳn với bình thường.

Này là có chuyện gì đây?

- Nghe lời anh mày chút đi! Hồi chiều mẹ có nghe từ mấy cô trong hội phụ nữ nói chuyện, thằng Bách nó giao du với xã hội đen, sáng này còn bị cảnh sát bắt, họ nói nó tham gia buôn bán vũ khí, nhưng sau đó không biết vì sao người ta lại thả nó. Bố nó biết được liền từ mặt con trai, đuổi khỏi nhà, còn không cho hai mẹ con nó gặp nhau…_Mẹ tôi nói mà hào hứng như đang tường thuật lại một trận bóng đá.

Sắc mặt tôi càng lúc càng tái đi, trở nên nhợt nhạt trắng bệch, tiếng động xung quanh ù ù chữ lọt chữ bay. Mọi người đang nói cái gì vậy? Vì sao tôi nghe không hiểu gì hết?

- Bà xã! Chú ý một chút.

- Những lời mẹ nói đều là sự thật. Anh cũng không biết sớm hơn so với mày là bao, nhưng cho dù trước đây mày với nó thân thiết thế nào, thì sau này anh cũng không cho phép mày gặp nó. Nếu như để anh biết, ngoài đi học ra mày sẽ không được đi đâu nữa nếu không có sự đồng ý của bố mẹ và anh.

- Không phải, không phải…_Tôi tự thì thầm, lẩm bẩm với chính mình. Chuyện này nhất định có hiểu lầm. Chuyện xảy ra hồi sáng mà sao tôi không biết? Vừa rồi

rồi tôi còn gặp hắn cơ mà, nếu đúng vậy sao hắn vẫn tỏ ra như không thế được?

- Con gái, bố mẹ trước giờ cũng rất quý thằng bé. Nhưng giờ nó như thế, bố mẹ không yên tâm để con ở gần nó. Con phải hiểu rằng tất cả đều là vì mọi người yêu thương con, muốn tốt cho con mà thôi.

- Con không muốn nghe! Không muốn nghe đâu! Mọi người lừa con! Con không tin!_Tôi lấy tay bịt chặt tai lại, bố nói cái gì cũng không cần biết, một mạch chạy thẳng về phòng, khóa trái cửa chui vào một góc, mặc kệ mọi người ở ngoài đập cửa gọi thế nào.

Tôi không tin! Không tin! Hắn sẽ không đi vào con đường đó! Hoàng Bách không phải như thế! Bạch công tử không phải người như vậy! Tôi luôn gọi hắn là tên xấu xa, biến thái, nhưng tôi biết hắn không phải người xấu, hắn sẽ không tham gia vào việc phi pháp ấy đâu.

Bạch thối đã từng nói “Con người làm bất cứ chuyện gì đều có nguyên nhân của họ. Trước khi hiểu được nguyên nhân ấy, đừng nên phán xét người khác bất cứ điều gì.”. Tôi tin hắn cũng có nguyên nhân của mình!

Tôi còn nhớ, lúc đó trời đang nắng tháng 6, giữa trưa tan học, con ngựa sắt của tôi bỗng dưng dở chứng, mà ở gần trường tôi thì không có quán sửa xe. Bạn bè tôi đều muốn về nhà thật nhanh để tránh nắng, tốt bụng cũng chỉ an ủi tôi mấy câu, cho tôi mượn ô che nắng. Nhưng hắn đã dừng lại, đưa tôi xe của hắn rồi bảo tôi về trước, xe để đấy hắn sửa rồi mang qua nhà cho.

Tôi đến ngày, bụng đau dữ dội, hắn tình nguyện bỏ tiết đưa tôi về dù là chưa có sự đồng ý của giáo viên.

Tôi ngủ dậy muộn, quên không ăn sáng, hắn biết được mua bánh mỳ và sữa đậu nành cho tôi.

Tôi nghỉ ốm không đi học, hắn mang vở các bạn cho tôi mượn, bản thân hắn lại lười chảy thây ra.

Hắn có truyện hoặc phim hay đều sẽ cho tôi mượn xem.Cácbạnđangđọctruyệntạihttp:

Nếu như hôm nào phải ở nhà một mình, tôi gọi một tiếng hắn liền qua ngay, còn không quên mang theo đồ ăn, nước uống.

Tiểu Hắc và hắn cũng rất thân thiết, bởi vì hắn hay mang đồ ngon qua cho nó.

Còn có, rất nhiều…

Trước đây tôi và hắn…

Những kí ức vừa xa vừa gần đó…

Chắc chắn hắn không phải người xấu!

Nhưng dù tôi có tin tưởng Hoàng Bách như thế nào, thì chuyện này cũng quá sức chịu của tôi. Tôi phải làm gì? Đầu óc tôi giống như đang đình công. Mọi thứ xoay vần thành một mớ bòng bong rối tinh rối mù khiến tôi không biết bắt đầu từ đâu để gỡ chúng ra.

Cuốn lưu bút rách nham nhở, những mảnh giấy đầy chữ rơi xung quanh chỗ tôi ngồi, bức ảnh trong tay bị tôi nắm đến nhăn nhúm một góc. Đó là bức ảnh tôi với hắn chụp cùng nhau lúc tốt nghiệp THPT mà tôi vẫn kẹp trong lưu bút và thường lấy ra xem sau mỗi lần nói chuyện với hắn qua

Trang: [<] 1, 15, 16, [17] ,18,19 ,51 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT