watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 09:16 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9591 Lượt

thế này: Cái tên khỉ hôm trước sau khi chứng kiến màn ngọt ngào tôi dành cho Yến cô nương, lúc đưa nó đi ăn thì thái độ lập tức thay đổi, giống như chán ghét, thờ ơ với nó. Thế là nó bực mình, ăn thật nhiều, sau đó tự trả tiền, dắt xe một mạch về trường. Hôm sau tên khỉ đó có lẽ biết được bản thân hiểu lầm, đến xin lỗi Bảo Yến, nhưng nó không chấp nhận, bơ hắn như không khí. Liên tục đến ngày hôm nay, Yến cô nương cũng gật đầu nhưng mà nó lại là đứa thù người ngoài rất lâu, rất dai, nên kéo tôi đi cùng để trả đũa a.

Bữa trưa tôi ăn rất ngon miệng, thức ăn vừa phong phú lại đủ hương vị. Chỉ tội cho cái tên khỉ kia phải trả tiền mà thôi. Ôi anh bạn khỉ, khổ thân bạn quá! Có trách cũng trách cậu trọc nhầm người thôi, không có liên quan đến tôi nha. Tôi đã rất nhân từ mà ăn ít đi rồi, cậu ta không phải ở lại rửa bát còn phải cảm ơn tôi đấy! Nhưng mà tôi đây là người làm việc tốt không cần báo đáp, miễn cho cậu ta khoản đó cũng không thành vấn đề.

Ăn xong thì Bảo Yến đưa tôi đến trường luôn, đỡ phải đụng mặt mẹ đại nhân. Yên tâm rằng mẹ tôi sẽ chẳng hỏi anh Kiệt đâu, vì mỗi lần mẹ tôi đột nhiên hỏi, anh ấy sẽ lập tức biến thành trầm cảm, không thèm ăn cơm, cũng không buồn nói chuyện. Mẹ tôi sót con trai lắm, vậy nên tôi đây có thể sống thêm mấy tiếng đồng hồ rồi.

Thế nhưng lúc về lại chẳng suôn sẻ gì, bởi vì cái người bố tôi từng bắt tôi đi xem mắt, tên Thanh hay Thành gì đó lại đến trường tìm tôi. Tôi không thể về nhà, trở thành vô gia cư ngắn hạn, đành kêu Bảo Yến đưa tôi đến chỗ chị Ngọc. Đợi quá lâu mới thấy anh ta bỏ đi, trời cũng sang tối.

Bữa nay chị Ngọc tính thanh lí nốt chỗ hàng còn lại, lí do đương nhiên là do chị ấy đã trúng tuyển rồi. Coi như quà chúc mừng chị ấy, nay tôi làm không công này. Nhưng mà do không có Tiểu Hắc, nên tốc độ bán có chậm đôi chút, xong việc đã tầm 9, 10 giờ tối rồi. Tuy nhiên chị Ngọc rất có tinh thần tự giác, trước khi về đã lên lịch khao “anh em” vào ngày mai, vậy nên tôi đây rất sung sướng dơ tay xin một chân, sau đó guốc bộ về nhà.

Trời hôm nay đã bắt đầu sang đông, cũng lạnh ra phết, buổi tối còn có dấu hiệu mưa phùn. Tôi kéo mũ của áo khoác lên đầu, hai tay sỏ vào túi, vừa đi vừa lẩm nhẩm hát cho đỡ rét. Chị Hân đã giúp tôi xin việc mới ở chỗ anh họ của chị ấy, sang tuần sẽ bắt đầu làm, từ giờ đến đó còn 2 ngày, tôi biết làm gì cho hết thời gian rảnh bây giờ?

Qua một con hẻm nhỏ, tôi thấy loáng thoáng có bóng người đang nằm bất động. Mặc dù có sợ nhưng bản tính tò mò đánh chết cũng không chừa, tôi nhóm chân thật nhẹ đi đến gần.

Thì ra đó không hẳn là hẻm tối, chỉ là một đoạn xây lùi vào giữa hai tòa nhà, sâu chừng hai mét. Trong này khá tối và ẩm ướt. Từ ánh sáng nhập nhòe của đèn đường hắt vào tôi nhận ra một khuôn mặt quen thuộc. Bảo sao tôi vừa liếc qua đã dừng lại!

Khó khăn lắm tôi mới kéo được người bên trong ra ngoài, để người đó dựa vào chân tường, tôi chống tay vào đầu gối thở hồng hộc. Con người này, vẫn rắc rối và luôn khiến người khác lo lắng như ngày nào.

Chương 9: Bạch Thối

Ads – Này, Bạch công tử! Mở mắt ra!_Tôi ngồi xuống đối diện với Hoàng Bách, tim đập có chút hỗn loạn, vừa lo vừa sợ, vỗ vỗ mặt hắn mấy cái. Trên người hắn rất nhiều vết thương, có chỗ vẫn đang chảy máu. Tên đần độn này đánh nhau với ai mà ra nông nỗi này cơ chứ?

Hắn từ nhỏ đến lớn nước da luôn luôn trắng như trứng gà bóc, có đem phơi nắng cả tuần thì chỉ cần giữ gìn vài ngày liền trở lại trạng thái ban đầu. Vâng! Đây chính là Bạch công tử tôi vẫn thường nhắc đến. Tên đầy đủ của hắn là Nguyễn Hoàng Bách, bạn thân duy nhất của tôi từ cấp II đến hết cấp III. Nhà hắn cách nhà tôi một con phố. Bố hắn làm chức gì đó to lắm, tôi không quan tâm nhiều nên ngần ấy năm vẫn không biết, còn mẹ hắn kinh doanh hoa. Trước đây ngày nghỉ tôi vẫn hay qua giúp bác ấy cắt cành, tỉa lá, đem hoa ra trưng ngoài mặt tiền, còn giờ thì bận học với làm thêm nên thỉnh thoảng tôi với ghé chơi thôi. Hồi ấy tôi với tên Hoàng Bách này ngày nào chẳng dính lấy nhau.

Hoàng Bách chậm chạp tỉnh lại, đôi mắt lờ đờ nhìn tôi, mãi một lúc sau mới nhếch môi cười.

- Gà mái đấy à? Ở đây chi vậy?

Gà mái cái đầu hắn! Trong khi mọi người đều gọi tôi bằng những cái tên đáng yêu hay chí ít cũng lịch sự, thì cái tên này mở miệng ra là gà mái này nọ. Từ lúc bắt đầu chơi với nhau đến giờ mà hắn vẫn không sửa được. Nếu như không thấy hắn đang bị thương, tôi đã đá cho hắn mấy phát rồi!

- Cậu còn hỏi. Làm sao lại thành thế này?

Tôi càng lo lắng bao nhiêu thì cái tên này càng không quan tâm đến bản thân bấy nhiêu. Hắn cười cười không trả lời, xoa tóc tôi mấy cái rồi vịn vào tường đứng lên.

- Này, cậu nghĩ với bộ dạng này của cậu có thể tự đi được hả?_Tôi nhìn Hoàng Bách bám víu vào tường, bước đi lảo đảo không vững liền chạy đến đỡ lấy hắn. Tên điên này, trên người hắn còn chỗ nào không bị thương sao, vậy mà còn muốn đi đâu chứ?

Cánh môi hắn thâm tím, cả người có chút run rẩy. Tôi cởi áo khoác choàng lên người hắn rồi vòng một tay hắn qua vai, để hắn hơi tựa vào người. Tim tôi càng lúc càng đập loạn hơn, chẳng lẽ tôi mắc chứng về tim mạch rồi?

Hắn cúi đầu gần cái áo, nhắm mắt giống như đang thưởng thức gì đó mấy phút rồi mới quay qua nhìn tôi.

- Thế gà mái muốn dìu tôi à?_Hắn hỏi mà khóe môi dương lên ý cười, cánh tay trên vai tôi siết chặt lại để cho áo khoác có thể chùm lên cả người tôi.

- Hỏi nhiều, im miệng!_Tôi trừng hắn, thấy rồi còn hỏi cái khỉ ấy._Tôi đưa cậu đến bệnh viện.

- Không cần._Hoàng Bách vẫn cứ cười như thế, thuận thế dựa vào tôi gần hơn, cơ thể như dồn cả trọng lượng lên người tôi._Hôm trước có phải cậu nhớ tôi mới gọi cho tôi không? Nhưng sao sau đó lại khóa máy?

Mẹ nó, biết ngay hắn sẽ nói thế mà! Mấy ngày rồi không gọi điện cho tôi, thế mà vừa gặp đã nhắc đến. Tôi muốn độn thổ quá đi thôi!

“Á…”

Người bên cạnh kêu một tiếng rồi trừng mắt nhìn tôi. Tôi làm như vô tội, mắt nhìn thẳng phía trước, bước đi. Thì tôi vừa véo hắn đấy, hắn làm gì được tôi nào?! Ai bảo hắn nhớ dai làm chi, còn nhắc lại nữa.

Đúng là hắn không thể làm gì được tôi, vậy nên trở thành kẻ câm mặc tôi kéo đi. Chúng tôi đi bộ gần 10 phút, rốt cuộc cũng đến cửa nhà hắn. Thế nhưng khi tôi chuẩn bị nhấn chuông thì hắn đột nhiên ngăn lại.

- Đây là nhà cậu.

- Tôi chưa mù.

- Vậy sao không vào?

- Bị đuổi rồi!

Nhìn nụ cười chua chát hiện trên mặt Hoàng Bách, tôi lại liên tưởng đến ông anh mình. Hắn và anh tôi đúng là cùng một kiểu người, lúc nào cũng dùng nụ cười che dấu như thế. Điều đó khiến một đứa không có đầu óc siêu nhân như tôi đây nhiều khi rất muốn giết chết kẻ đang nói chuyện với mình.

Tôi im lặng cho đến khi một trận gió lạnh thổi qua. Chuyện của hắn có lẽ lúc này không nên hỏi, trước tiên phải đưa hắn về chỗ ở hiện tại của hắn đã.

- Thế giờ ở chỗ nào?

- Cậu không cần lo cho tôi đâu! Về nhà đi không anh cậu lại gọi ầm lên giờ._Hắn nhìn tôi cười thoải mái, nhẹ nhàng nhấc cánh tay trên người tôi xuống.

Tôi thực sự rất muốn đá chết tên này ngay lập tức! Hắn nói như vậy khác nào không coi tôi là bạn cơ chứ! Đừng có lấy anh tôi ra mà hù tôi, lúc này tôi chẳng sợ đâu.

- Tôi hỏi cậu ở chỗ nào thì cậu trả lời đi, ai khiến cậu quan tấm đến tôi hả?_Tôi tức giận, cầm cánh tay hắn khoác trở lại trên vai.

Động tác của tôi có chút nóng nảy, khiến cho hắn phải nhăn mày vì đau, thế nhưng hắn vẫn dùng nụ cười đáp trả tôi, mà ánh mắt của hắn lại có gì đó khiến cho tôi hoảng loạn. Hắn chưa bao giờ nhìn tôi như thế, nhất là ở khoảng cách gần như thế này. Tôi mơ hồ có thể cảm nhận thấy mùi máu tanh trên người hắn, hòa quyện vào hương bạc hà quen thuộc.

- Gà mái…

- Gì…gì…_Không hiểu sao tôi cà lăm nữa. Vừa rồi máu nóng đến mức có thể phun cả ra ngoài, ấy vậy mà thoáng cái chúng đã biến đâu mất rồi.

Hoàng Bách ghé sát lại thêm chút nữa, sau đó nhe răng cười.

- Không có gì!

Mẹ nó! Chơi tôi đấy à?! Không có gì mà làm ra vẻ nghiêm túc như thế. Tôi, tôi, tôi…..

- Tình nguyện dìu tôi thêm đoạn nữa chứ?

Tôi liếc hắn lúc này đã đưa mặt đi hướng khác, muốn nổi giận nhưng lại không thể. Ánh đèn đường hắt lên mặt hắn, nửa khuôn mặt của hắn khuất trong bóng tối, vừa bí ẩn, đau thương lại toát lên sự quyến rũ khó lường. Chết cha, sao tôi lại dùng từ “Quyến rũ” để nói về hắn nhỉ? Tôi điên rồi, điên thật rồi!

Để không nghĩ lung tung nữ, tôi chăm chú nhìn mặt đất, không lên tiếng nhấc chân đi.

- Tới nhà nghỉ nào gần đây thôi.

Nghe Hoàng Bách nhắc đến hai chữ “Nhà nghỉ”, tôi theo phản xạ có điều kiện quay ngoắt sang trừng hắn, bước chân cũng dừng lại. Bình sinh tôi rất nhạy cảm với mấy từ như thế này.

- Không phải muốn cậu cùng tôi đâu! Tôi ở lại đó qua đêm, sáng mai sẽ đi. Cậu mơ mộng quá rồi gà mái!

“Á…” Mơ mộng à?! Lại còn có ý nghĩ tôi cùng hắn nữa chứ. Véo hắn vậy là nhẹ rồi đấy!

- Buông!_Một lần nữa tôi trừng mắt nhìn hắn. Còn dám nắm tay tôi.

- Đừng véo nữa! Tôi đang bị thương._Bạch công tử nói câu này nhìn rất có thành ý. Hắn cũng

Trang: [<] 1, 13, 14, [15] ,16,17 ,51 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT