watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 09:16 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9590 Lượt

ngược, rùng mình mấy cái. Anh già à, đừng có nhìn tôi thế có được không? Tôi có “bạn trai” rồi nhé!

Riêng anh tôi thì vô cùng thư thái, vui vẻ, vừa làm nhiệm vụ khơi mào gợi chuyện để mọi người nói, vừa quan tâm săn sóc “bạn gái” là tôi đây, cực kì chuyên nghiệp, ra dáng đàn ông trưởng thành.

Cho đến khi bữa ăn kết thúc, mọi người ai về nhà nấy. Trong lúc anh tôi đi lấy xe, anh già cháu ông bà Thạch nhích dần đến gần tôi. Tôi rất muốn chạy nhưng vẫn phải diễn kịch tươi cười niềm nở.

- Thảo Ngân._Anh ta gọi tên tôi rất thân thiết.

Tôi lại tiếp tục rùng mình, quay sang nhìn anh ta tỏ ý có chuyện gì cứ nói. Anh Kiệt ơi là anh Kiệt ơi, ra đây nhanh lên, em nổi hết da gà lên rồi này.

- Ngân cho anh số điện thoại…_Số điện thoại? Lúc tôi gọi cho anh ta là dùng máy của anh trai, chẳng lẽ anh ta biết được, giờ muốn xin số thật của tôi?_Của Kiệt nhé!

Đập đầu vào đậu phụ! Anh già này điên rồi, chắc chắn điên rồi! Xin số của “bạn trai” đối tượng xem mắt để làm gì? ĐỂ LÀM GỈ HẢ? Nếu như chị Hân ở đây, nhất định chị ấy sẽ phán ngay anh già này có vấn đề về giới tính, sau đó đá anh ta một cước, đi về.

- Ông anh đã kể về gia đình em trước khi anh đến đây. Anh biết hai người là anh em.

- Anh, anh…_Tôi trợn mắt nói không nên lời. Biết rồi, biết rồi sao còn ngồi im? Biết rồi bây giờ xin số anh tôi để làm gì?

- Có thể giúp anh không?_Anh ta tiến thêm một bước, nắm tay tôi thâm tình nhờ vả.

Tôi giật mạnh tay, nửa chạy nửa lặc cò về phía anh trai mới dắt xe ra đến nơi, leo nhanh lên, giục anh ấy nổ máy. Tôi thề sau này sẽ không bao giờ đi xem mắt nữa, mặc kệ bố mẹ hay người quen ép buộc, dụ dỗ, có cho tôi thêm tiền tôi cũng không đi đâu! Lần nào cũng gặp phải người khác thường. Lần thì họa sĩ cuồng trường phái trừu tượng, mở miệng ra là hội họa thế này, hội họa thế kia. Lần thì doanh nhân gì đó, lúc nào trong đầu cũng số với má. Tôi có yêu tiền cũng không bằng một phần mười của người này. Giờ thì có cả người vấn đề về giới tính nữa…a.a…a….

Vốn không phải là người kì thị hay có ý xa lánh với những người thuộc giới tính thứ ba, nhưng mà đó là người ta không dính dáng gì đến gia đình tôi. Còn nếu người ta có tình cảm với bất kì ai trong nhà tôi, làm ơn tránh xa tôi ra một chút! Tôi không biết lúc nào quẫn lên mà đá người ta vài cái đâu.

- Có chuyện gì thế?

- Không có gì, không có gì!_Nghe anh trai hỏi, tôi lập tức phản xạ có điều kiện. Lại nhớ đến anh già kia, rùng mình lần thứ n, tôi ngồi phía sau ôm chặt anh trai, lẩm bẩm như niệm kinh_Anh trai à, em yêu anh lắm, em yêu bố mẹ lắm, em yêu Tiểu Hắc lắm, em yêu nhà mình lắm…

Có lẽ anh tôi đang phì cười, nhưng mà tôi mặc kệ, vẫn cứ ôm anh ấy lẩm bẩm. Anh ấy đi rất chậm rãi, còn ngân nga hát vu vơ. Giọng anh ấy vốn sinh ra không phải để cất lời ca, mỗi lần phởn, anh ấy đều dùng nó để tra tấn tôi, Tiểu Hắc còn không chịu được nói gì đến tôi. Chỉ có điều hôm nay là ngoại lệ, bỗng dưng tôi thấy giọng anh ấy ấm áp làm sao.

Cha mẹ ơi, tưởng tượng mà xem. Nếu như anh tôi bị một người đàn ông quyến rũ, đến lúc đó sẽ không thích chị Hân nữa, rồi hai người đàn ông điên khùng ấy sẽ hợp lại bắt nạt tôi, thế thì tôi còn sống thế nào được? Có khi chết còn sướng hơn!

- Chị HÂN!_Về đến nhà, tôi vội vàng mở điện thoại, ấn số chị Hân. Điện thoại vừa kết nối, tôi liền réo ầm lên.

- Làm gì mà như cháy nhà thế?_Vốn đã quen với cái kiểu thỉnh thoảng khùng khùng của tôi, chị Hân từ tốn hỏi.

- Còn hơn cháy nhà đấy chị! Anh em, không, không phải anh em. Là người ta, người ta thích anh em._Thời điểm gay cấn thế này mà tôi lại nói năng loạn xạ là quái nào?! Không được, phải bình tĩnh lại đã. Phù, phù…_Chị Hân, có người thích anh em.

- Chẳng phải mày nói anh mày rất đào hoa sao, người ta thích anh mày đâu phải chuyện lạ._Chị ấy dường như chẳng quan tâm, nói như chuyện không liên quan đến mình.

Chị ơi là chị, sao chị vẫn bình thản thế được nhỉ? Có vẻ chị ấy chưa nhận biết được mức độ nghiêm trọng của vấn đề rồi, chắc chắn là còn đang mù tịt cho xem.

- Đào hoa thì đào hoa, nhưng mà lần này khác.

- Khác thế nào?

- Lần này là đàn ông.

- ĐÀN ÔNG?_Cuối cùng thì cũng hoảng lên rồi! Giọng chị Hân bây giờ còn gấp gáp hơn cả tôi._Sao đàn ông lại thích anh mày? Mày đừng thông báo với chị anh mày gay đấy nhá!

- Dở hơi à! Anh em mem 100% đấy. Anh ấy chỉ thích chị thôi. Vấn đề là anh già kia kìa. Chắc chắn anh ta không phải hạng vừa, anh ta sẽ tìm mọi cách để tiếp cận anh em. Chúng ta làm gì bây giờ?

- Được rồi, bây giờ mày kể chi tiết cho chị từ đầu tới cuối, không sót một phân.

Oh yeah! Cá đã cắn câu, cá đã cắn câu! Con cá này to quá. Anh à, em anh có lẽ nên đổi nghề qua làm diễn viên được rồi, diễn hay thế cơ mà!

- Này con nhỏ kia, mau nói.

- Vâng, vâng, em nói đây.

Dưới sự đốc thúc của “chị dâu tương lai”, tôi đem hết sự tình, thêm “chút” mắm, “chút” muối cho sinh động, toàn bộ nói cho chị Hân không sót một li, đảm bảo chỉ thừa chứ không thiếu.
Chương 8: Số Máy Lạ

Ads Đã lâu rồi tôi đặt lưng cái đều ngủ lăn đến sáng, vậy mà từ hôm xem mắt đó, buổi tối tôi thường hay ngủ mơ. Ban đầu nội dung của các giấc mơ rất đơn giản, không có gì đáng chú ý, thế nhưng càng về sau càng bựa. Điều đó lí giải tại sao sáng sớm tôi đã bộ dạng hùng hổ co chân chạy qua phòng anh trai.

- Mày làm gì đó?_Anh Kiệt đang ôm chăn ngủ, thấy tôi cũng chỉ ti hí mắt nhìn một chút, dùng cái giọng ngái ngủ mà hỏi tôi.

- Không có gì đâu, em đang chuẩn bị đồ cho anh thôi. Anh cứ coi em như không khí đi._Tôi vừa lia tay qua đám quần áo trong tủ vừa đáp qua loa, trong đầu vẫn không ngừng hiện lên những hình ảnh trong giấc mơ đêm qua.

Lễ đường tràn ngập không khí hạnh phúc vui tươi của cặp đôi trẻ, hoa giăng từ ngoài cửa đến chân chú rể đang đứng trước mặt người chủ hôn chờ đợi. Nhạc vang lên, cô dâu chậm rãi khoác tay bố đi đến, sau đó được bố đặt tay vào bàn tay đang chìa ra đón của chú rể. Mọi người đều cười rất tươi chúc mừng cho họ, chỉ có tôi là kêu gào đòi xông lên cướp dâu, nhưng lại bị mẹ và ông bà Thạch giữ lại. Không thể làm gì ngoài việc trơ mắt nhìn anh trai bị người ta nắm tay, trao nhẫn, hôn môi, sau đó mang đi mất, tôi ngồi bệp xuống đất ôm Tiểu Hắc khóc như mưa. Còn chị Hân thì sớm đã đi mua một khối đậu phụ cỡ bự, đâm đầu vào đó lâu rồi.

Thế nên buổi sáng tỉnh dậy, tôi bị dọa thiếu chút nữa phát hoảng rơi xuống đất luôn. Cũng vì vậy mà tôi mới phải chạy qua đây, chuẩn bị quần áo cho anh trai thật tốt để tối anh ấy đi chơi với chị Hân đây.

Tôi đã làm xong nhiệm vụ, đưa tay vuốt cằm nhìn quần áo tôi chọn nằm trên giường, cười như hoa nở.

- Mới sáng mà đã uống nhầm thuốc rồi à? Hay là hôm qua mẹ cho cái gì vào thức ăn?

Mặc kệ anh tôi mỉa mai, tôi chuyển qua khoanh tay trước ngực, vẫn ngắm bộ đồ tôi chuẩn bị. Chẹp, chẹp, Thảo Ngân này cũng có con mắt nghệ thuật đấy chứ! Bộ này mà mặc lên người anh tôi nhất định sẽ làm khối cô nghiêng ngả, và chắc chắn không chừa chị Hân a.

Lại nhìn đến anh trai nhà mình, tôi thật không biết người soạn ra cái giấc mơ kinh khủng đó có vấn đề về thần kinh hay không?! Một người đàn ông bạo lực dũng mãnh như này mà có thể làm cô dâu? Ôi mẹ ơi! Bạn thử tưởng tượng cái dáng anh ấy mà mặc váy cưới đi, tối qua tôi thấy rồi đấy, giờ nghĩ lại thật đúng là thảm họa thời trang, không, là thảm họa của nhân loại mới đúng. Ít ra cũng nên để cho anh tôi làm chú rể chứ, còn cái anh già kia đóng cô dâu là được rồi.

Nếu mà tôi kể cho bố mẹ nghe, chắc chắn sẽ bị bố mẹ đập cho tơi tả vì tội nghĩ xấu về con trai yêu của nhà. Còn nếu tôi kể cho chị Hân, chị ấy sẽ đi mua ngay đậu phụ về tự tử giống như trong giấc mơ kia đấy. Chẹp, chẹp, anh tôi mà biết tôi đang nghĩ cái gì, tôi không bị banh xác có mà chuyện lạ!

Trong lúc tôi đang lạc ở xứ sở hỗn độn của trí óc, anh tôi mắt nhắm mắt mở rời giường, đi đến đá cho tôi một cái vào mông, đuổi ra khỏi phòng, sau đó đóng cửa cái rầm.

Tôi đứng trước cửa ngơ ngác mấy giây mới vặn tay nắm cửa, thò đầu vào trong. Tôi còn chưa thông báo chuyện quan trọng cho anh ấy mà, làm gì đuổi tôi đi sớm thế.

- Anh Kiệt…

- Có gì nói mau._Tôi thấy anh ấy ném mấy thứ tôi đã lôi ra để trên giường vào góc tủ, lấy ra áo sơ mi, caravat và quần âu. Sao lại đối xử với công sức tôi bỏ ra như thế chứ? Quá ác độc mà!

- Em đã hẹn chị Hân đi chơi giúp anh rồi, 6h tối nay anh đến đón chị ấy ở địa chỉ ghi trên giấy em gián đầu giường nhé._Tôi nói đến đây anh ấy liền dừng mọi hành động, quay đầu nhìn tôi như không dám tin. Nheo mắt nhìn lại anh ấy, tôi bồi thêm một câu_Lúc nãy em chuẩn bị đồ cho anh đúng với sở thích của chị ấy, nhưng mà anh ném đi rồi nên tự anh chọn lại đi, em xuống nhà ăn sáng đây.

Nói xong tôi liền rụt đầu ra, khép cửa lại. Trong phòng im ắng một chút, sau đó liền phát ra tiếng động lạ. Tôi lén lút mở hé khe cửa nhỏ, nhòm vào trong, anh tôi vậy mà đang tìm lại đúng những thứ tôi đã chuẩn bị lúc trước.

Lần này tôi đóng cửa rồi xuống nhà ngay, chỉ có điều cứ cười giống như con hâm. Ai bảo hôm nay anh tôi coi trọng tôi chứ, thật đúng là kì tích trăm năm mới có một mà!

“Gâu”

Trang: [<] 1, 11, 12, [13] ,14,15 ,51 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT