watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 09:16 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9599 Lượt

Tiểu Hắc ngồi bên cạnh tôi, xủa một tiếng, tôi liền xé bánh mỳ đưa đến trước miệng nó, sau đó tự mình cắn một miếng to hơn của nó. Hôm nay tôi không có tiết buổi sáng, tính ngủ nướng mà vì cái giấc mơ quái dị kia nên giờ không thể ngủ lại nữa. Mẹ tôi

buổi sáng rất lười nấu ăn, mà tôi cũng giống mẹ nên mệnh ai nấy lo, ngoài tôi ra thì còn lại ai cũng đến mấy quán gần công ty ăn, vậy nên tôi đành đi ra cửa nhà ngồi với Tiểu Hắc vậy.

- Ngân!_Đang ăn rất ngon lành, nhóc Quân đi qua, thấy tôi ngồi đó thì ghé lại, hỏi giống như chuyện có liên quan đến nó._Hôm trước Ngân đi xem mắt à?

- Ừ, sao thế?_Bình thường nó đâu phải đứa tò mò mấy chuyện này.

- Không có gì, là Quân hỏi vậy thôi._Nhóc Quân vừa nói vừa gãi đầu vẻ ngượng ngùng khó nói. Ôi cái thằng nhóc này, dạo gần đây toàn có những hành động dở hơi là quái nào._Thế, thế Ngân có thích người ta không?

Tôi nghe nó hỏi mà thiếu chút nữa phun bánh mỳ trong miệng ra ngoài. Tôi, thích anh già kia á? Nghĩ thôi mà cũng rùng mình rồi.

- Thôi cho chị xin đi! Chị ghét nhất là đàn ông đấy. Mày mà không phải em chị thì chị cách xa mày lâu rồi._Tôi vừa phất tay với nó vừa nhai, đi ra mở cổng.

- Ngân, Quân không phải trẻ con nữa, có thể coi Quân là người trưởng thành không?_Nó thấy tôi đi ra càng lúng túng hơn, nhưng vẫn rất gan dạ.

- Trưởng thành?_Tôi nhìn nó từ đầu đến chân, lại ngược lại từ chân lên đầu. Quần bò tối màu, áo sơ mi trắng đồng phục, giày và xe đạp thể thao, trên lưng còn có balô, nó giống người lớn chỗ nào vậy? Nuốt bánh mỳ xuống, tôi cắn tiếp một miếng, sau đó khoác vai nó ra dáng đàn chị thấu hiểu._Ý mày là mày đã xem AV? Lại học tập anh Kiệt hả? Có cần thêm không chị bảo anh ấy cho mượn thêm mấy cái?

- Ngân, ý Quân không phải thế!_Nó đỏ bừng mặt lớn tiếng giải thích, bộ dạng rất giống cô vợ nhỏ bị bắt nạt nhé!_Ý Quân là…

- Thôi không cần giải thích!_Tôi nhìn nó như vậy vậy liền vỗ vai nó mấy cái xem như động viên. Đứa nhỏ này nay đáng yêu quá đi!_Chị đây suy nghĩ rất thoáng mà. Mày lớn rồi, đàn ông lớn rồi nên như vậy. Chuyện bình thường, bình thường. Mà sắp muộn giờ rồi đấy đi học đi, lúc khác nói chuyện, ha!_Nói xong tôi lại đập vai nó cái nữa.

Hai má thằng nhóc Quân càng ngày càng đỏ. Đợi cho nó đạp xe rời đi tôi mới bỏ nốt đuôi bánh mì vào miệng xoay người đóng cổng đi vào trong. Đúng là chàng trai mới lớn, động chút đã ngượng ngùng rồi, chẳng bù cho đàn ông nhà tôi a.

Tôi vừa đi vừa đập đập hai tay vào nhau phủi vụn bánh mì, Tiểu Hắc thấy vậy ngửa cổ lên “Gâu, gâu…” một tràng. Nay nó sao thế nhỉ? Vừa rồi vẫn bình thường mà, ai bắt nạt nó chăng? Không phải tôi nha!

- Gâu, gâu…

- Mày đau ở đâu à? Hay là bị ốm?_Tôi cúi xuống, xoa xoa đầu nó, còn không quên soi mắt mũi tai miệng của nó, nhưng không hề thấy biểu hiện bất thường gì. Lạ nhỉ?!

- Em gái, ý nó là mày ăn hết phần của nó rồi._Anh tôi đã thay xong đồ đi làm, từ trên cầu thang đi xuống, tốt bụng làm trung gian giải thích cho tôi hiểu.

Tiểu Hắc nghe vậy lập tức quay đầu chạy đến bên chân anh ấy, vừa xủa vừa vẫy đuôi tỏ ý

xác nhận lời anh ấy nói là đúng.

Hơ, tôi đứng tại chỗ trừng chủ tớ nhà đồ “lấy oán báo ơn”. Rõ ràng bánh mỳ đó là của tôi, Tiểu Hắc nó ăn ké mà còn đòi hỏi nữa là sao? Thật đúng là đứa nhỏ hư mà! Xì…

Đột nhiên tôi thấy nụ cười đẹp nhất trên đời xuất hiện trước mắt, bao nhiêu bất mãn trong lòng liền bay mất, tôi nhanh tay giật lấy tờ 200k đang tỏa ánh hào quang. Bác ơi Bác ơi, cháu yêu Bác chết mất thôi!

- Thưởng cho mày đấy. Lần sau cứ thế phát huy!

Tôi nhìn theo anh trai đang ra khỏi nhà, nhe răng cười sung sướng, sau đó dơ tay vẫy vẫy, nói với theo.

- Tối anh về đúng giờ nhé! Chị Hân nhất định sẽ hài lòng.

Ây da, đúng là có công có thưởng mà! Ôi lại thêm một ngày hạnh phúc của đời tôi! Tôi có nên mua con gà cảm tạ ông trời không nhỉ? Hay là lúc gặp chị Hân đãi chị ấy bữa kem?

“A..a.a…” Làm tôi hết hồn!

- Mẹ, sao mẹ lại đứng sau lưng con?_Đã thế mẹ tôi còn không phát ra tiếng động nữa chứ. Đêm tối mà mẹ tôi thả tóc ra với mặc thêm cái áo trắng vào thì đúng là không làm gì trẻ con cũng khóc thét lên cho xem.

- “Chị Hân” là ai?_Ánh mắt mẹ tôi sáng long lanh như đang nhìn thấy vàng, dần dần ghé đến gần tôi.

Vì thế tôi nghiêng người tránh mẹ, lùi về phía sau. Ông trời ơi, mau nói với con đây là mơ đi. Mẹ con chưa biết gì, chưa thấy gì, chưa nghe gì hết!

- Mau nói cho mẹ nghe! Nếu không tối nay mẹ cho mày ra đường ngủ.

Oa, oa…có ai cứu tôi không? Anh Kiệt đã dặn là không được nói trước khi thành công, bây giờ tôi nói thì chết với anh ấy, mà không nói thì không xong với mẹ tôi. Sao mẹ tôi lại nghe được chứ?

- Mẹ à, mẹ không phải đi làm sao? Nếu mẹ còn trần trừ sẽ muộn đấy!

- Đừng có đánh trống lảng! Mẹ sinh mày ra mày còn muốn lừa mẹ sao, không có cửa đâu. Mau khai ra toàn bộ sự thật cho mẹ._Mẹ tôi chống tay lên hông, dương mắt nhìn tôi vẻ như “đi guốc trong bụng” tôi.

- Con sao dám lừa mẹ chứ._Tôi nhe răng cười cười, trong đầu cấp tốc tính toán xem phải nói thế nào để chừa cho mình con đường sống._Chị ấy là đàn chị cùng trường với con thôi mà.

- Thế sao lại liên quan đến thằng Kiệt? Có phải chúng nó…

- Bà xã, muốn ăn bún cá thì mau lên nào. _Mẹ tôi còn đang nói dở, cứu tinh là bố tôi đã kịp thời xuất hiện.

Thật đúng là yêu bố tôi nhất! Những lúc nguy hiểm đều sẽ ra mặt cứu nguy cho con gái.

- Bái bai bố mẹ.

Cuộc ép cung của mẹ tôi tạm thời hoãn lại, nhưng mẹ vẫn không quên dùng hành động kèm theo ánh mắt mà nói với tôi rằng: “Đợi mẹ về nhất định phải cho mẹ biết.” sau đó mới cùng bố đi làm.

Tôi ôm đầu đau khổ nhìn bố mẹ rời đi, sau đó nhìn đến Tiểu Hắc dưới chân, ủ rũ nói với nó.

- Tiểu Hắc à, tao sắp bị hành quyết rồi. Đến lúc đó nhớ đốt nhang và tiền vàng cho tao nhiều một chút.

Chỉ thấy Tiểu Hắc “Gâu, gâu…” vẫy đuôi mấy cái rồi lắc mông đi đến trước TV, bật hoạt hình lên xem. Tôi đây không thể vô tư như nó, đóng cổng, khóa cửa cẩn thận, chui vào phòng ôm máy tính nghịch ranh, tiện thể nghĩ cách đối phó với mẹ đại nhân.

Tôi không thể để lộ việc mẹ đã phát hiện cho anh trai biết được, mà chuyện này cũng không biết tìm ai giúp đỡ, thật là quá đau khổ mà!

Lượn qua vài trang mạng, chẳng có gì đáng dừng lại, tôi mở vài bản nhạc lên, chơi Dota. Từ cái đợt đi theo anh trai học hỏi đến giờ, đúng là tôi có tiến bộ đáng kể, thế nhưng so với những cao thủ nơi này, tôi cùng lắm chỉ có thể xếp hạng gà mờ mà thôi. Vì thế mà tôi thường xuyên bị các cao thủ ấy nhè đầu gào thét. Nhưng da mặt tôi đây có thể coi là thuộc loại dày hóa đá rồi, hơn nữa chỉ là trò chơi online, người ta đâu có biết danh tính thật sự của tôi là ai, nên mặc kệ họ nói cái gì, tôi đây vẫn hiên ngang lượn lờ trong game.

Chơi một lát cũng thấy chán, tôi lăn ra giường, ngửa mặt nhìn trần nhà đến mức xuất thần. Đang say xưa bước vào thế giới hoang tưởng, di động trên bàn rung lên ầm ầm, tôi mới tỉnh lại, với tay lấy nó đưa lên tai mà không nhìn tên người gọi đến.

“Alô…”

Bên kia không thấy lên tiếng, chỉ nghe có những tiếng ồn ào không rõ ràng đan xen vào nhau hỗn độn. Tôi dơ di động đến trước mặt nhìn lại, là số lạ, không có lưu tên trong máy.

“Xin hỏi ai đó? Nếu không lên tiếng tôi tắt máy đấy.”

Bên kia vẫn giống như trước, không thèm đem lời nói của tôi lọt vào tai.

Tôi nhìn lại dãy số trên màn hình, ghi nhớ, sau này mà gọi cho tôi nữa thì đừng hòng tôi bắt máy. Đáng ghét như tên Bạch thối vậy, mấy ngày rồi cũng không có gọi điện cho tôi. Dù tôi có sợ hắn gọi đến hỏi về vụ nháy máy hôm nọ thế nào đi nữa nhưng hắn lại không đả động gì, tôi còn chán ghét hơn.

Vài phút sau số lạ kia lại gọi đến, tôi nổi bực bội, không nghe. Lặp đi lặp lại khoảng chục lần, tôi chẳng thèm nhìn số nữa, cứ vậy áp lên tai, cao giọng nói.

- Có chuyện gì nói mau!

- Con kia, mày uống nhầm thuốc hả?! Dám ăn nói với bản cô nương như thế, muốn bị chém đầu phải không?

Giọng Bảo Yến truyền đến, lửa trong lòng tôi nhanh chóng hạ xuống, trở nên hòa nhã, nịnh nọt, mềm mỏng hơn với nó.

- Sorry, sorry… tại có người troll em, không nhìn tên nên không biết là chị, đừng có chém em nha chị Yến xinh đẹp!

- Ờ, nghe vậy còn tạm chấp nhận được._Tôi đoán chắc ở bên kia nó đang cười lớ phớ, cái mặt vênh lên trời, có lẽ còn thêm cả gật gật nhẹ nữa._Thế đi chơi không?

Hì, Yến cô nương có một cái tật rất hay là hay ghi thù nhưng mà với người thân thiết thì mau quên, cái vụ tôi phá đám nó hôm bữa nó đã quên không còn dấu vết rồi, vậy nên tôi cũng không cần sợ chết dưới tay nó đâu, rủ đi chơi là đi thôi.

- Đi chứ! Nhưng mà đi đâu? Làm gì?

- Đi ăn, miễn phí, địa điểm thì chưa biết._Yến cô nương dùng giọng điệu địa chủ có tiền nói rành mạch, rõ ràng.

- Ngon!_Tôi nghe đến ăn là ánh mắt lập tức phát sáng luôn, vội vội vàng vàng đứng lên đi đến tủ đồ, nói nhanh vào di động._Mày đến đón hay tao tự đi?

- Lát tao qua đón, nhanh nhanh nhá.

- Ok, ok. Tắt máy đây.

Vậy nên khoảng 15 phút sau, Yến cô nương chở tôi bằng Attila của nó, đi đến địa điểm được ăn miễn phí kia.

Nguồn gốc của sự tình là như

Trang: [<] 1, 12, 13, [14] ,15,16 ,51 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT