|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
ngột vùng mạnh khỏi tay anh trai, chạy nhanh đi.
Nếu để anh Kiệt biết nhất định anh ấy sẽ ngăn cản tôi gặp Hoàng Bách. Tôi sẽ không để chuyện đó xảy ra đâu!
Chạy ra khỏi quán hát, trên người tôi không mang the
theo gì cả ngoại trừ cái hộp trên tay. Tôi chạy rất nhanh, cũng rất gấp, đến khi tôi dừng lại thì đã chẳng biết mình đang ở đâu nữa rồi.
Chống tay lên một gốc cây ở gần, tôi vừa thở vừa đoán xem mình đang ở đâu, miệng thì không ngừng lẩm bẩm.
“Hoàng Bách, cậu ở đâu? Cậu ở đâu?”
Lúc này bỗng nhiên có cái gì đó bịt miệng tôi lại, ban đầu tôi giãy dụa kịch liệt, nhưng chưa đầy 30 giây sau đã mất hết sức lực, hai mắt díu lại, bất tỉnh.
Chương 12: “Ngọt Ngào Cuối”?
Ads Tâm trí tôi như rơi vào một khoảng không vô định, cảm giác quen thuộc lạ kỳ.
Trên bãi cỏ lau bên bờ sông nào đó, có ngọn đã cao quá đầu người, một cô gái và một chàng trai đang nằm chụm đầu vào nhau. Cô gái mở mắt nhìn trời, tay cầm mấy ngọn hoa cỏ lau hết xoay tròn lại vẫy vẫy, miệng thì hoạt động không ngừng. Chàng trai bắt hai tay làm gối đầu, hai mắt khép hờ dưỡng thần, thế nhưng không bỏ sót bất cứ lời nào cô gái nói, thỉnh thoảng còn đáp lại vài câu.
Ngày ấy hai người vẫn còn là những cô cậu học sinh phổ thông, cứ mỗi chiều đi học về là lại cùng nhau đến nơi này. Chàng trai luôn luôn ngồi một chỗ đeo headphone, miệng thì lẩm bẩm hát lên mấy câu trong bài hát yêu đương nào đó thường được cô gái cho là nhăng nhít; hoặc không thì sẽ vắt headphone lên cổ, ánh mắt nhìn về phía xa xa điệu bộ đăm chiêu. Còn cô gái thì giống như trẻ nhỏ, chạy nhảy khắp nơi, hái rất nhiều hoa cỏ lau đem cắm lên người, lên đầu chàng trai. Đợi đến khi chàng trai không thể chịu nổi sự phá đám, gây rối của cô gái nữa, sẽ đứng lên đuổi theo cô gái. Hai người đuổi nhau mấy vòng lớn. Thường thì cô gái luôn là người mệt trước, dơ tay đầu hàng, chắp tay đến đầu tùy ý chàng trai xử lý; thỉnh thoảng cô gái giống như đã ăn no ngủ kĩ, sức khỏe tốt hơn mọi ngày, sẽ chạy cho đến lúc bị bắt mới thôi.
Chàng trai ôm cô gái lăn mấy vòng trên cỏ. Cô gái bị trọc cười khanh khách giãy dụa vung vẩy, rồi không biết khoảng cách của hai người từ lúc nào đã gần như thế, gần đến mức, cả hai có thể cảm nhận được hơi thở của người kia phả lên mặt mình ấm nóng.
Chàng trai cúi gần hơn một chút, những tưởng rằng giữa hai người tiếp theo sẽ có một nụ hôn lãng mạn, ngọt ngào, thì cô gái không hề báo trước liền đá cho chàng trai một cái, nhanh chóng đẩy người ta ra rồi chạy trước, còn không quên quay đầy mắng người ta là đồ biến thái, ngay cả đồng loại cũng không tha.
Không gian lại dịch chuyển đến một thời điểm khác, có vẻ đang vào mùa đông. Trên đường lớn đông đúc xe cộ chen lấn, mà bên này vỉa hè cũng không kém phần sôi động, đặc biệt làm nổi bật lên hai con người tách biệt với thế giới xung quanh.
Cô gái trên người khoác áo da màu cafe quá cỡ của nam giới, chậm chạp cúi đầu bước sau một chàng trai. Người này chỉ mặc duy nhất áo thun tay dài không quá dày màu xanh nhạt, khuôn mặt hơi tái vì lạnh nhưng vẻ tức giận, cau có không hề vì thế mà mất đi khí thế. Tốc độ đi của hai người họ rất chậm, cứ như vậy đi thật lâu. Họ không hề nắm tay hay kề sát vai, khoảng cách nửa bước chân như vậy, yên lặng không ai lên tiếng lại tỏa ra mùi vị ấm áp dịu dàng.
Cho đến khi dừng lại trước cửa nhà cô gái, vẫn chưa có người chịu nhượng bộ làm hòa.
Cô gái cắn môi, đấu tranh thật lâu vẫn cứng đầu bỏ chạy vào nhà, nhưng khoảng nửa giờ sau lại chạy ra, đem áo khoác trả cho chàng trai, còn không quên mang cả khăn len, mũ cùng bao tay cho người ta nữa.
Kì lạ là chàng trai vẫn đứng đó, so với lúc trước giống như không hề thay đổi tư thế, hai tay để trong túi quần, môi mím lại thành một đường thẳng cương nghị, mái tóc bị gió thổi bay bay nhảy múa trên vầng trán cao rộng, để mặc cho cô gái đem mấy thứ kia treo lên người mình, dù có chút chật vật những không làm mất đi một phân khí chất nào.
Cô gái hoàn thành mọi việc, lại cắn môi thật lâu, cuối cùng mới miễn cưỡng mở miệng lí nhí nhận sai. Ấy vậy mà trong quá trình nhận lỗi, cô gái vẫn không quên giữ lại cho mình chút mặt mũi, lớn tiếng chỉ vào mặt chàng trai trách móc người ta không mang theo áo dự phòng cho mình.
Chàng trai từ đầu đến cuối chỉ nhìn mà không lên tiếng, trên mặt không còn vẻ u ám lúc trước nữa mà thay vào đó là ý cười treo bên khóe môi, thập phần cao hứng. Bỏ qua sự chỉ trích của cô gái, chàng trai nhoẻn miệng cười thật tươi, đưa tay xoa tóc cái người đang luyến thắng liên hồi trước mặt mấy cái, sau đó xoay người rời đi.
Cô gái sững người, thất thần nhìn theo bóng chàng trai đi thật xa, rất lâu sau mới bị gió lạnh đánh thức, trên môi bất giác mỉm cười.
Con người là một thực thể hết sức kỳ lạ, có những thứ cần nhớ thì lại cứ quên, trong khi có những chuyện rõ ràng rất bình thường, cũng không có ý lưu lại, thế nhưng lại nhớ không thiếu một chi tiết nào. Giống như câu chuyện của chàng trai và cô gái này, hiện tại tất cả đều tái hiện lại hoàn toàn như đang diễn ra ngay trước mắt, chân thật đến mức khiến cho lòng người ta nhói đau.
.
.
.
Đầu óc tôi lơ lửng thật lâu, cuối cùng cũng nhận thức được một chút, đôi mắt dần dần hé mở.
Lắc đầu mấy cái, lại dụi dụi mắt, cuối cùng tôi cũng tỉnh táo đôi phần.
Xung quanh hoàn toàn lạ lẫm.
Phía ngoài có rất nhiều cây cỏ, gió thổi qua khiến cành lá nghiêng ngả về một phía, xa xa có những cánh đồng đã được gặt hái chỉ trơ lại thân dạ xơ xác; bầu trời trắng xám, cả vùng rộng lớn màu sắc giống nhau, một mảnh nối liền không có kẽ hở để cho ánh mặt trời lọt xuống.
Cảnh sắc này, sao lại ảm đạm đến mức ấy? Càng nhìn lòng tôi càng trống rỗng, tim cũng vì thế mà co thắt không theo quy luật.
Tôi vốn rất thích thời tiết này, cũng rất thích bầu trời này. Mọi người vẫn thường nói tôi là đứa có mỹ quan khác người, thế nên sở thích quái dị cũng không phải chuyện lạ gì. Nhưng không ai biết rằng, tôi thích như vậy là có nguyên nhân, vì một người, người đó cũng thích.Cácbạnđangđọctruyệntạihttp:
Lúc này một bàn tay chạm đến, nhẹ nhàng lau đi chất lỏng đáng ghét vừa mới tràn khỏi khóe mắt của tôi.
Hắn, hắn….
Nói cho tôi biết tôi không phải đang nằm mơ đi! Vì sao cái người luôn trốn tránh tôi lúc này lại đang ngồi bên cạnh tôi? Khoảng cách gần như vậy, thật giống như đó không phải là ảo ảnh. Nhưng mà làm sao có thể cơ chứ? Chẳng phải con người này một mực biến mất trong thế giới của tôi rồi sao? Con người đáng ghét này, vì sao lúc này, vì sao lại, lại…
Nhiệt độ từ đầu ngón tay ấy truyền đến, lan tỏa đi mọi ngóc ngác trong cơ thể tôi. Rất ấm! Rõ ràng không phải mơ rồi!
Tôi bỗng chốc bừng tỉnh, kích động, hung hăng, bắt lấy bàn tay đang quệt tới quệt lui trên mặt mình, há miệng cắn thật mạnh, dùng toàn bộ sức lực còn lại trong người mà cắn.
Tôi cắn cậu, cắn chết cậu! Tôi đã nói là sẽ cắn chết cậu mà! Đồ độc ác, xấu xa, không có nhân tính. Tôi cắn, tôi cắn…
Hoàng Bách bị tôi cắn, thế nhưng vẻ mặt vẫn giống như trước không thay đổi, nhăn mày cũng không có, trên khóe môi còn đọng lại chút ý cười, để mặc cho tôi cắn tay hắn thật lâu, lâu đến khi trong miệng tôi đã có thể ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc xông lên.
Hắn còn cười, thấy tôi vì hắn mà trở thành thú điên như vậy hắn buồn cười lắm sao?
Gió từ điều hòa trong ôtô phả hơi ấm lên da thịt, rõ ràng ấp áp như vậy lại khiến cho tôi rùng mình thật mạnh, trong lòng lạnh ngắt.
Tức giận, uất ức, đau đớn, tủi thân. Tôi rất muốn xông lên bóp chết người trước mặt, cũng rất muốn dùng dao chặt hắn làm tám khúc, sau đó ném cho cá ăn, thế nhưng chẳng còn sức lực nữa rồi. Đến ngay cả mở miệng mắng tôi cũng không thể. Chỉ sợ rằng, một khi tôi có thêm bất kì hành động nào, thì lúc đó lí trí của tôi sẽ không thể khống chế cảm xúc nữa, rồi sẽ lại khóc ầm lên như đứa ngốc cho mà xem.
Hoàng Bách vẫn cười, không mở miệng, giữ hai tay tôi lại, gỡ xuống nắm trong lòng bàn tay bị tôi cắn, tay còn lại lại quệt tới quệt lui trên mặt tôi, lau sạch sẽ nước mắt. Hắn cứ lau một giọt, tôi lại rơi một giọt, cả hai giống như đang làm trò hề vậy.
- Xin lỗi!_Yên lặng thật lâu, giọng nói đầu tiên vang lên không phải của tôi.
Nước mắt khiến hình ảnh trước mặt nhòe đi, ánh sáng từ phía ngoài hắt lên người hắn làm tôi nhìn không rõ nét mặt hắn lúc này, nhưng tôi vẫn có thể cảm nhận được mọi thứ từ bàn tay vẫn còn đang đặt trên mặt mình.
Tay hắn hơi run, lòng bàn tay nóng rực như lửa. Trong lòng có chuyện hắn lại như thế.
Nhưng mà hắn nói “Xin lỗi!” ư? Tôi đâu phải muốn nghe câu này. Hắn có biết không, từ ngày hắn biến mất một lần nữa, mỗi ngày tôi đều hi hi ha ha vui vẻ cười đùa, gồng mình lên để cho mọi người thấy rằng tôi rất rất ổn, rồi đến khi màn đêm buông xuống, khi tất cả trở về yên lặng, một mình tôi ngồi thu mình trên giường, chỉ biết âm thầm rơi nước mắt, yếu đuối đến mức đáng thương như thế nào không? Tôi khóc nhiều lắm đấy, tốn rất nhiều muối đấy, bảo hắn đền cho tôi đi! Nói với hắn đền bù cho tôi đi! Chứ một câu xin lỗi này, có thể làm nên trò trống gì đây.
Không
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




