watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 09:16 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9616 Lượt

thể quay ngược thời gian, cũng không thể xóa đi những chuyện đã xảy ra trong quá khứ….

Tôi không cần, không cần hắn xin lỗi tôi! Điều tôi muốn nghe đâu phải thế! Hắn biết mà, hắn biết tôi cần gì rõ hơn ai hết cơ mà!

Hai tay tôi muốn thoát ra, môi bị bặm gần như ứa máu. Bàn tay Hoàng Bách nắm tay tôi vì thế mà siết chặt hơn. Những giọt chất lỏng sền sệt len qua kẽ tay, chạy dọc tay áo cả hai thành những hàng đỏ thẫm.

- Ở bên tôi, vài ngày thôi, được không?

Hắn hỏi xong, lại yên lặng thật lâu chờ đợi câu trả lời của tôi.

Tôi không biết mình đã rơi bao nhiêu nước mắt, cũng không biết đã ở trong tình trạng này bao nhiêu lâu, nhưng cuối cùng tôi cũng bình tĩnh lại, buông thõng tay để hắn tùy ý giữ lấy, đầu rũ xuống mấy giây mới ngẩng lên nhìn thẳng hắn, hít sâu một hơi chuẩn bị trả lời, cũng là để lấy tinh thần hỏi rõ mọi chuyện.

Chỉ thấy Hoàng Bách phì cười, sau đó nhanh nhẹn ra khỏi xe, vòng qua bên này mở cửa giúp tôi. Biểu hiện của hắn giống hệt như ngày chúng tôi vẫn còn là học sinh, bỗng chốc khiến tôi nhớ lại rất nhiều chuyện đã qua, những lời muốn nói bị nuốt trở lại. Hắn còn chưa nghe tôi có đồng ý hay không mà.

Bạch công tử đứng phía ngoài, từ trên cao nhìn xuống. Tôi ngước nhìn nụ cười trên môi hắn vài giây, không hiểu sao tâm trạng nhẹ đi rất nhiều.

Nếu như hắn muốn cho tôi biết thì sẽ tự nói thôi, tôi không muốn ép hắn, dù đó là chuyện gì đi nữa. Còn về vấn đề có đồng ý ở lại hay không, tôi nghĩ cũng không cần trả lời nữa rồi, cái tên này như vậy không phải đã tự mình quyết định thay tôi rồi sao.

Tôi đưa mắt xuống, nhìn vết cắn đầy máu trên tay Hoàng Bách, tim bỗng dâng lên một nỗi chua xót. Có phải tôi dùng nhiền sức quá không? Sao có thể cắn người đến mức này cơ chứ? Chắc là hắn đau lắm, nhưng hắn lại chẳng quan tâm đến. Giống như trước đây mỗi lần hắn đánh nhau về, tôi đều là người giúp hắn bôi thuốc cùng băng bó, còn hắn thì làm như không có gì để mặc tôi muốn làm gì thì làm.

Bạch thối đưa cho tôi khăn ướt, kêu tôi lau sạch mặt và tay, sau đó lôi từ trong thùng xe ra túi lớn túi nhỏ. Tôi tự hỏi: có phải những thứ này hắn đã chuẩn bị từ trước hay không?

Tôi nhìn hắn bận rộn một hồi mà không quan tâm đến vết thương, tự mình mở mấy túi hắn lôi ra tìm khăn tay. Nhưng tìm mãi mà không có, tôi đành lấy tạm một trong số mấy cái áo ba lỗ của hắn, xé ra vài mảnh.

Bạch thối thấy tôi nghịch ngợm thì dừng việc chuyển đồ lại, đứng bên cạnh tôi tò mò. Tôi cầm mấy mảnh vải tự chết trong tay, nhấc bàn tay bị thương của hắn lên, cẩn thận băng lại. Lát nữa nhất định phải mua ít thuốc sát trùng và băng gạc khác, nếu không vết thương nhiễm trùng thì không hay chút nào.

Chủ nhân của bàn tay đang được băng bó đầu tiên hơi ngẩn ra vẻ bất ngờ, sau đó khóe môi liền cong lên, im lặng nhìn chăm chú từng động tác của tôi cho đến khi vết thương được băng xong.

Tôi dơ bàn tay đã được băng của Hoàng Bách trước mặt, hài lòng gật đầu mới buông ra để hắn tiếp tục chuyển nốt mấy túi đồ vào nhà.

Tôi đứng ngoài sân ngắm nghía một vòng. Nhìn kĩ mới thấy nơi này là một làng nhỏ. Những ngôi nhà mái ngói, tường đất đã xanh rêu, phía trước đều có một mảnh sân cùng vùng đất nhỏ được rào lại bằng cành cây, bên trong có mấy luống rau mới lớn. Bởi vậy mà một chiếc xe nằm trình ình trước cửa một ngôi nhà cũ kỹ như thế, thực sự khiến cho người đi qua phải tò mò nhòm ngó. Mỗi lần như thế tôi nhìn Hoàng Bách cười nói chào hỏi những người đó, chỉ có thể miễn cưỡng gật đầu với họ mà thôi.

- Vào trong thôi._Ai đó đã chuyển hết đồ đạc vào nhà, đi ra kéo tôi đang đứng thất thần ở giữa sân đi.

Trong không khí có phần hơi bí do nhà cửa lâu ngày không có người ở, tôi thoáng ngửi thấy mùi nhang.

- Cậu lại chào ông bà một tiếng đi._Hoàng Bách kéo tôi đến bàn thờ ngay giữa phòng khách, đặt vào tay tôi 1 nén nhang đã đốt.

Tôi cầm nhang cúi đầu 3 cái, cẩn thận cắm nhang vào bát hương. Bàn thờ khá nhỏ, chỉ có một bát hương nhưng lại có đến hai bức ảnh thờ.

Khuôn mặt ông bà của Hoàng Bách rất hiền từ, tôi chỉ nhìn thoáng qua thế nhưng lại phát hiện ra một chuyện. Thì ra Bạch thối giống ông bà, làm trước đây tôi còn tưởng hắn với tôi đều được nhặt về nữa chứ.

- Ông bà, đây là người con vẫn thường kể với hai người. Hôm nay con đưa cô ấy đến chào ông bà một tiếng.

Tôi nghiêng đầu, phân tích khuôn mặt của người đang nói. Xem nào, mắt này, mũi này, miệng này…quả thực giống đến 8, 9 phần rồi. Vậy mà ông bà của hắn hiền từ như vậy, còn hắn thì gian xảo như cáo già là cớ làm sao?

Cảm nhận được ánh mắt không kiêng kị gì mà nhìn chằm chằm người khác của tôi, Bạch công tử cũng nghiêng đầu, đối mắt với tôi, chớp hai cái sau đó theo thói quen xoa tóc tôi.

- Đói chưa?

Gật đầu.

- Trong túi có bánh, cậu ăn tạm mấy cái trước đi. Tôi đi mua ít nguyên liệu về làm cơm.

Nghe câu tiếp theo, tôi lập tức túm chặt lấy cánh tay kẻ vừa nói. Hừ, lại muốn bỏ rơi tôi chứ gì, còn lâu nhá! Tôi không có ngu mà để cho người ta bỏ mình lần thứ 2 đâu.

- Muốn đi cùng sao?

Gật đầu. Còn phải hỏi, không đi lại bị cậu cho rớt ở nơi này thì sao? Trên người không có gì thế này có thể sống sót chắc.

Khoan! Sao lại không có gì? Lúc đi tôi có cầm theo hộp quà cơ mà. Đâu rồi? Rơi đâu rồi?

Khuôn mặt tôi tức khắc tối sầm, chạy nhanh ra xe. Hoàng Bách cũng chạy theo, thấy tôi lục tung mọi thứ lên, hắn hỏi mấy câu nhưng đều bị tôi phớt lờ.

Không có trên xe thì có thể ở đâu chứ? Ai mà thèm lấy cái thứ chẳng đáng một xu như thế, chắc chắn là rơi mất rồi. Làm sao đây? Làm sao mà tìm lại đây? Nó không giá trị, nhưng là rất quan trọng với tôi. Bạch thối sẽ không làm cái khác đền cho tôi đâu, hắn sẽ không đâu…

- Đừng tìm nữa, tôi cất rồi.

Gì? Cất cái gì? Hắn biết tôi đang tìm cái gì sao? Không tìm giúp tôi đi còn đứng đó mà nói nhảm nữa. Tôi không thèm để ý hắn, chuyển xuống ghế sau tiếp tục tìm kiếm.

- Hộp quà tôi tặng cậu, tôi cất rồi._Thấy tôi trừng mắt không tìn, Hoàng Bách nhắc lại lần nữa rõ ràng hơn.

Dùng búa đập tôi đi! Đập mạnh vào.

Hắn biết tôi tìm cái gì rồi còn không nói sớm, để tôi tìm nãy giờ đến mức sắp khóc đến nơi mới nói là sao? Không thấy mắt tôi giống trứng gà úp vào lắm rồi à?!

Tôi xòe tay ra, ý kêu hắn trả lại. Thế nhưng hắn lại coi lời tôi nói chẳng ra gì, còn nắm luôn bàn tay đang xòe ra, bước đi.

- Nếu muốn đi cùng tôi thì vào trong thay đồ đi._Hoàng Bách vừa nói vừa lôi tôi vào nhà, đẩy vào một gian phòng nhỏ rồi đóng cửa lại.

Tôi tức tối đứng nhìn cánh cửa khép lại ngay trước mũi mình, thở mạnh một hơi nhưng cuối cùng vẫn nghe lời Bạch thối.

Căn phòng rộng tầm hơn 10m2, chỉ có một chiếc giường cùng một tủ gỗ nhỏ kiểu cũ hai cánh, một bên cánh có gắn gương.

Tôi tiến đến túi đồ đặt trên giường, mở ra. Bên trong đều là quần áo của nữ, còn có cả đồ “cá nhân”. Tôi kiềm chế ý muốn đâm đầu vào tường tự vẫn, xấu hổ đỏ mặt nhanh chóng lấy một bộ quần áo thay lên người rồi đi ra.

Mẹ nó, những thứ này đều rất vừa với tôi. Chẳng lẽ bình thường cái tên mắc dịch kia hỏi mẹ tôi số đo của tôi để làm việc này sao? Oa..oa…xấu hổ quá đi…

- Vừa không?_Áo khoác của ai đó chìa ra trước mặt tôi, cùng với đó chủ nhân của nó rất tự nhiên mà hỏi tôi vấn đề “tế nhị”.

Tôi đón lấy áo khoác, chùm lên người, không dám ngước lên mà gật nhẹ đầu. Mặt tôi nóng quá! Nếu như cái tên này còn lảm nhảm vấn đề này nữa nhất định tôi sẽ một cước đá chết hắn cho xem! Hừ…

Hoàng Bách không để ý đến sự bất thường của tôi, bỏ lại câu “Đi thôi.” rồi bước trước. Tôi lẽo đẽo chạy sau hắn, phát hiện ra hắn cũng đã thay một bộ đồ khác. Bóng lưng hắn thật là lớn. Hắn bây giờ, so với trước đây, hình như có điểm khác biệt. Hóa ra hắn đã trở thành một người đàn ông từ lúc nào rồi, không còn là chàng thiếu niên hay trêu trọc và đùa nghịch cùng tôi nữa. Rồi đây hắn sẽ có cuộc sống của riêng hắn, có vợ, có con, một gia đình mà hắn muốn chăm sóc bảo vệ, tôi sẽ không còn được hắn quan tâm như trước nữa…Nghĩ như vậy làm lòng tôi trĩu nặng, tôi thực sự không muốn thế chút nào! Nếu như thời gian có thể quay ngược thì tốt biết mấy, để chúng tôi mãi là những cô cậu học sinh vô ưu vô lo, thoải mái không vướng bận những toan tính của cuộc sống…sẽ mãi ở bên nhau…

Tốc độ của Bạch công tử bỗng chậm lại, hắn quay đầu nhìn tôi. Lúc này tôi mới giật mình thoát khỏi dòng suy nghĩ, bước nhanh chân đuổi kịp hắn, hai người sóng vai nhau đi trên con đường đất nhỏ.

Những ngôi làng chưa bị quá trình phát triển của xã hội ảnh hưởng tới vẫn giữ được rất nhiều nét mộc mạc. Con đường này hai bên đều xanh cỏ, đi một đoạn lại có vài cái ao. Bạch thối nói rằng mấy cái ao đó người ta dùng để trồng sen, nhưng giờ đang là mùa đông nên không nhìn thấy, phải chờ đến khi thời tiết ấm áp lá và hoa sen mới mọc lên. Tôi tưởng tượng cả một đoạn đường dài hai bên thật nhiều hoa sen hồng, lại còn cả hương sen thoang thoảng thanh mát nữa, thật là thích quá!

Chúng tôi đi khoảng 20’ thì đến chợ. Những người bán hàng đều là phụ nữ, mà người đi chợ cũng gần như vậy,

Trang: [<] 1, 20, 21, [22] ,23,24 ,51 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT