|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
của nó so với tôi gấp cả vài trăm lần chứ chẳng chơi. Trên cây treo rất nhiều dải lụa đỏ, hồng xen kẽ với tán lá xanh, vừa nhìn đã khiến người ta tò mò, giống hệt như “Cây tình yêu và tài lộc” ở Đà Lạt mà tôi đã từng được Bảo Yến cho xem ảnh khi nó đi chơi ở đó.
Thấy tôi nhìn chằm chằm gốc cây ấy, Bạch thối nắm tay tôi đến gần nó hơn, rồi kéo tôi ngồi xuống ghế đá bên cạnh, bắt đầu kể mấy chuyện liên quan đến nó.
Cái cây này được đặt tên là “Cây ước nguyện” nhưng thực chất nó chỉ là một cây đa già mà thôi, và việc người ta treo những dải lụa lên cây đã kéo dài từ rất lâu rồi. Người dân trong làng mỗi dịp Tết Nguyên Đán hay Tết Thanh Minh là lại đến chùa này thắp hương bái Phật, sau đó cầu tài lộc, nhân duyên bằng cách ghi những điều ước của mình lên dải lụa rồi treo lên cây.
Người dân truyền tai nhau rằng, thời xa xưa nơi này chỉ là một vùng đất đá xơ xác, không có người ở, ngoài cỏ dại không hề có bất kì loài thực vật nào tồn tại, khỏi nói đến việc các loài động vật sinh sống. Một vị tiên vô tình đi ngang qua, cảm thấy vùng đất này rất thiếu sinh khí, liền đem nước tiên đổ xuống vị trí gốc cây này, kế đó cái cây mọc lên, xung quanh nó sự sống đa dạng phong phú bắt đầu nảy nở sinh sôi, tạo ra một nơi tươi tốt, trù phú. Sau này khi người ta đến khai hóa, xây dựng nhà cửa đường xá ở đây, bởi vì quan trên thấy vị trí cái cây địa thế đẹp, muốn xây phủ ở đó, nên sai người chặt bỏ nó đi.
Nhưng kì lạ là tất cả rìu dùng để đốn cây khi chạp vào thân cây đều giống như chém vào đá, lóe lên những tia lửa sáng rực, rồi gãy cán, lưỡi rìu thì bị mẻ một miếng lớn. Cái cây không những không chặt được, mà ngày hôm sau toàn bộ vùng bị mưa lớn bao phủ, kéo dài đến hơn mười ngày, cả nhà quan trên đột ngột mắc bệnh lạ. Dân chúng vừa lo lắng mùa màng ngập úng thất thu, vừa sợ hãi bị thần linh trừng phạt giống như nhà quan trên, vì vậy đã kéo nhau đến gốc cây ấy, lập đàn tạ tội, qua nửa giờ thì mưa tạnh hẳn, mặt trời lên cao, mà bệnh của nhà quan trên cũng khỏi không cần thuốc chữa. Quan trên trải qua sự việc như vậy, nghiễm nhiêm cùng dân chúng hiểu rằng đó là cây thần không thể tùy tiện đụng tới, liền huy động dân chúng xây lên một ngôi chùa cạnh cây thần để thờ cúng, còn bản thân quan trên về sau trở thành một vị quan thanh liêm chính trực, luôn lo lắng cho dân con được hạnh phúc ấm no.
Vào đời quan sau đó, con gái của ông quan này đem lòng yêu một anh chàng nhà nghèo, nhưng do cách biệt về địa vị, giai cấp mà không đến được với nhau nên quyết định quy y cửa Phật. Trụ trì của ngôi chùa lúc đó không đồng ý do cô gái này vẫn còn vương vấn bụi trần, cô gái vừa khóc vừa đi ra gốc cây thần, treo dây tự vẫn. Lúc cô gái nhắm mắt buông xuôi, khăn tay màu hồng phấn của cô gái theo gió mắc trên tán cây. Trên khăn tay có ghi những lời mà cô gái viết cho người mình thương yêu, định đưa cho chàng trai trước khi anh ta lên kinh dự thi nhưng bị người nhà phát hiện nên không thể tới tay chàng trai.
Không biết vì lí do gì, khi người ta phát hiện ra cô gái thì người cô gái vẫn ấm, nhưng không có nhịp tim và không thở. Người nhà sợ hãi, hoang mang, không dám chôn cất mà đem cô gái về khuê phòng của cô.
Nửa tháng sau, chàng trai dốc sức học hành chăm chỉ đã thi đỗ trạng nguyên, “Áo gấm vinh quy” trở về, đến nhà cô gái để cầu hôn. Khi chàng trai vừa bước chân qua cửa lớn, cô gái bỗng chốc có lại nhịp tim và hơi thở, tỉnh lại chạy ra đón người yêu…tiếp đến thì, chính là họ sống hạnh phúc bên nhau đến già chứ sao. Và đó là những gì nó cô gái đã viết trên khăn tay của mình, thế nên người ta cho rằng đó nhờ cây thần hai người họ mới được như ước nguyện. Từ đó ai có tâm nguyện gì đều viết lên lụa hồng hay đỏ, những màu sắc biểu tượng cho may mắn, rồi treo lên cây thần. Không biết có phải do linh nghiệm hay không, những tâm nguyện của mọi người nếu như không xuất phát từ ác tâm đều trở thành hiện thực, vậy nên người này truyền tai người kia, đời trước truyền cho đời sau về “Cây ước nguyện” như vậy.
Cái này phải gọi là truyền thuyết mới đúng nha, cái gì mà chuyện liên quan, làm tôi chăm chú lắng nghe đến mức xuất thần luôn, ánh mắt thủy chung không rời khỏi cái miệng đang khép khép mở mở phát ra âm thanh êm tai kia.
Cho đến khi Hoàng Bách dừng lại, nghiêng đầu nhìn mình, tôi mới giật mình, vội vàng đưa mắt sang chỗ khác đánh trống lảng, hai tai lại nong nóng. Phải chăng tôi đã bắt đầu nhận định con người này như một người đàn ông thực thụ, vậy nên mới động một chút là đỏ mặt, đỏ tai? Nhưng mà, tôi..tôi…
- Muốn ước một điều gì đó không?_Lần này hắn không nhân cơ hội trêu trọc tôi, chỉ khẽ nhếch môi nhưng nhìn không có ý gì là cười nhạo cả.
Ước ư? Giống như người ta sau đó treo mấy dải lụa kia lên cây sao?
Còn không để tôi suy nghĩ xong, Bạch thối đã kéo tôi đứng giậy, đi qua mảnh sân rộng, vào nơi thờ cúng bên trong. Đến gần một chút liền ngửi thấy mùi nhang đặc trưng, tâm trí lập tức thanh sảng đi rất nhiều.
Sư thầy trong chùa đã lớn tuổi, nhìn thấy chúng tôi đi vào liền nở nụ cười hòa nhã chào hỏi. Tôi cũng làm theo Bạch công tử, chắp hai tay trước ngực, hơi cúi người trước sư thầy. Đi bên sư thầy còn có một chú tiểu tuổi chừng bảy, tám, trên đầu để chỏm tóc hình quả đào, hai mắt to tròn nhìn đáng yêu vô cùng.
Cậu bé vừa nhìn thấy Hoàng Bách lập tức vui vẻ, chạy đến bên người hắn kêu một tiếng “Anh”.
Hoàng Bách ôm vai cậu bé vỗ nhẹ một cái, đưa cho nó cái túi mang theo. Tôi còn tưởng cái tên này tính làm chuyện dở hơi gì đó mới mang theo cái túi to như vậy đi dạo, hóa ra là tặng cho cậu bé này.
Cậu bé càng vui vẻ hơn, hai mắt tít lại, cong cong như hai vầng trăng non, ôm túi quà thật chặt, miệng ríu rít cảm ơn. Tôi nhìn nó cùng người đứng bên cạnh, bất giác cảm thấy hổ thẹn.
Không nói tôi cũng biết Bạch thối và những người ở đây quen nhau không phải ngày một ngày hai. Vậy mà tôi làm bạn hắn gần chục năm rồi, lúc này mới biết hắn có nhiều chuyện mà tôi không biết đến thế.
Trong đầu tôi bỗng xuất hiện câu hỏi: “Liệu tôi hiểu con người này được bao nhiêu?”. 1/5 hay 1/10? Dù có nhiều đến đâu cũng không thể bằng hắn hiểu tôi được! Tôi như vậy, có xứng đáng với tiếng “Bạn” hay không?
- Nghĩ gì thế?
Tiếng nói nhỏ bên tai làm tôi choàng tỉnh, đưa mắt nhìn quanh mới phát hiện mọi người đã đi đâu từ lúc nào, chỉ còn lại tôi và Bạch thối.
Hắn kéo tôi đi đến bàn gỗ nằm ngoài hiên, một lát sau chú tiểu nhỏ lại chạy đến, mang theo mấy dải lụa đỏ hồng cùng với mực tàu và bút lông.
Bạch công tử xoa đầu cậu bé cảm ơn rồi nói nó về phòng chuẩn bị bài tập để lát hắn kiểm tra. Đợi đến khi cậu bé đi rồi hắn mới vừa đổ nước vào nghiêng mài mực, vừa chậm rãi kể chuyện.
Lần đầu tiên hắn đến nơi này là năm hắn mười tuổi, đi theo bà ngoại và mẹ. Lúc ấy chú tiểu nhỏ kia còn chưa có ở đây, trong chùa ngoài sư thầy hồi nãy còn có một sư thầy trẻ hơn chuyện phụ trách quét tước, dọn dẹp, nấu nướng. Hiện tại sư thầy đó đang đi vào làng mua ít đồ nên tôi mới không có cơ hội gặp. Sau này mỗi lần mẹ về thăm ông bà, hắn đều đi cùng, lần nào mẹ hắn cũng cùng bà đến đây nên hắn đi nhiều thành thói quen, kể cả khi ông bà đã mất, mẹ không đi cùng, hắn rảnh rỗi cũng sẽ đến đây. Chú tiểu nhỏ là con của một người phụ nữ trong làng. Người này vì chưa có chồng mà mang thai nên bị cả làng kỳ thị, khinh miệt, sau khi sinh con liền mang đến cửa chùa để lại rồi tự vẫn. Từ đó hai sư thầy trở thành người nuôi dưỡng đứa bé, còn Bạch thối thỉnh thoảng đến đây sẽ chơi với đứa bé và dạy nó học.
Kể đến đây thì mọi thứ đã được chuẩn bị xong, Hoàng Bách nhét vào tay tôi một chiếc bút bông, tự mình cầm một cái khác, kêu tôi bắt đầu viết điều ước lên dải lụa. Hắn còn dặn tôi khi viết phải thật thành tâm mới hiệu nghiệm.
Tôi vốn muốn xem xem hắn viết gì, nhưng hắn dường như biết ý định của tôi, liền mang đồ nghề ra chỗ khác, che che đậy đậy không cho tôi nhìn.
Xí, tưởng tôi muốn nhìn lắm ấy, tôi cũng không cho cậu nhìn. Tôi vừa nghĩ thế vừa cầm bút lông lên, ngẩn người một lúc mới đặt bút bắt đầu viết. Thì ra viết bằng bút lông cũng không khó lắm!
Muốn biết tôi viết gì sao? Còn lâu mới nói!
Bạch thối viết xong xí xớn chạy đến thò đầu trước dải lụa của tôi, cũng may vừa lúc tôi kịp gấp nó lại. Hắn liền xụ mặt nói tôi keo kiệt.
Mọi người nói xem, là ai keo kiệt trước hả? Hắn đúng là nói mà không biết ngượng!
Mặc dù vẻ mặt rất hậm hực, nhưng ai đó vẫn chỉ cho tôi tiếp theo phải làm gì. Chúng tôi đi đến “Cây ớc nguyện” kia, níu một cành khá thấp xuống, buộc mảnh vải của mình vào, sau đó chắp tay, nhắm mắt, thành tâm cầu nguyện.
- Cậu ước gì thế?
Tôi mở mắt ra, ngước nhìn dải lụa hồng của mình đang treo trên cây, kiên trì im lặng. Hắn muốn biết ư? Mơ đi nhé! Tôi mà cho hắn biết thì khác gì tự phản bội lại bản thân.Cácbạnđangđọctruyệntạihttp: Huống hồ hồi nãy hắn còn che không cho tôi xem. Mà mấy cái tôi viết, sao có thể nói ra được chứ, sẽ bị người bên cạnh cười chết đấy!
Lần này Bạch thối không nì nèo như mọi lần, cũng đưa mắt nhìn lên mấy dải lụa trên cây, giọng nói lẫn gương mặt
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




