watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 09:16 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9608 Lượt

bỗng trở nên nghiêm túc.

- Gà mái…

Tôi bị điệu bộ nghiêm túc của hắn truyền sang, nghiêng đầu nhìn hắn chăm chú chuẩn bị lắng nghe. Tôi có cảm giác như, chưa lúc nào hắn nghiêm túc như lúc này cả, phải chăng là chuyện gì đó rất quan trọng?

- Gà mái, từ lâu rồi, rất lâu về trước, tôi đã…

Đúng lúc này thì sư thầy tôi chưa gặp mặt trở về, lên tiếng gọi cắt ngang câu nói của Bạch công tử. Vì thế Bạch thối giống như bỏ lỡ thứ gì đó làm hắn rất tiếc nuối, thở ra một hơi dài, sau đó nhanh chóng trưng ra gương mặt tươi cười chào sư thầy.

Nhìn sư thầy này cũng rất hiền từ, dễ gần, so với vị sư thầy lớn tuổi kia không khác là mấy. Ông sách theo một túi khá lớn rau củ, mời chúng tôi ở lại ăn cơm trưa nhưng Hoàng Bách nói là có việc cần làm nên từ trối, chỉ giúp chú tiểu nhỏ xem chút bài tập rồi chào mọi người, kéo tôi về.

Chú tiểu nhỏ chạy theo lưu luyến không muốn rời làm tôi thật sự rất muốn ở lại, thế nhưng Bạch thối đã muốn đi, tôi còn có thể làm gì. Trước khi ra khỏi cổng chùa, tôi tháo khăn trên cổ quàng lên cổ chú tiểu nhỏ coi như làm quà rồi mới đi. Cậu bé ban đầu ngẩn người nhìn tôi, tận khi tôi đi cách cổng chùa mấy chục mét mới nghe thấy tiếng nó lanh lảnh cảm ơn phía sau, giọng nói vừa mang theo vui mừng vừa mang theo cảm kích, yêu mến, tay cầm phong bì tiền mà Bạch thối gửi cho chùa vẫy vẫy không ngừng.

Đi đến nửa đường, tôi mới nhớ ra điều mình thắc mắc mấy tiếng rồi. Không lẽ Bạch công tử dẫn tôi đến đó chỉ để thăm các sư thầy và chú tiểu nhỏ, thăm rồi là hết sao? Không còn chuyện gì nữa à?

Đúng rồi! Chẳng phải lúc đó hắn đang nói gì đó với tôi sao, chắc chắn hắn có điều gì đó muốn cho tôi biết rồi!

Do dự mãi, cuối cùng tôi cũng đưa ra quyết định, chẳng qua là khi nhìn lên người vốn đi bên cạnh đã bước trước tôi mấy mét rồi. Tôi tăng tốc, bước nhanh đến gần người ta, hít thở vài lần mới rè dặt vươn tay kéo góc áo của người ta lại.

Hoàng Bách dừng lại, quay đầu nhìn tôi. Không hiểu sao tim tôi lại chọn đúng lúc này tái phát chứng loạn nhịp, mà mắt cũng không dám nhìn thẳng hắn, hoảng loạn đảo khắp xung quanh. Sao thế này? Sao lại thế này? Đã bao giờ tôi đứng trước mặt hắn mà lại có biểu hiện không nên có này đâu. Ôi cái chân tôi, cái tay tôi, cả người tôi bắt đầu run rồi.

Bạch thối đặt tay lên hai vai tôi, cúi người xuống gần, hai mắt híp lại.

- Cậu muốn nói gì sao?

“Tôi…” Miệng tôi cuối cùng cũng mở ra, khẩu hình miệng đã chuẩn bị để đánh tiếng, nhưng âm thanh còn chưa thoát ra ngoài, bên hông bị vật gì đó rất cứng huých vào khiến tôi mất thăng bằng, chân loạng choạng sang ngang mấy bước. Đột nhiên dưới chân không còn cảm giác, giống như bay khỏi mặt đất, tôi vội vàng đưa tay túm lấy người ở gần, rồi theo quán tính…
Chương 14: Tôi Tin Cậu

Ads “Ùm, ùm…” Hai tiếng vật nặng rơi xuống nước nối nhau vang lên. Làn nước lạnh cóng, lạnh gấp mấy lần không khí trên kia, ngấm vào quần áo, bám vào da thịt, truyền đến một trận lạnh lẽo, run rẩy. Tôi vốn không biết bơi, lại bị bất ngờ, lúc này thở cũng không thể thở, hét cũng không thể hét, chỉ có thể vung tay vùng vẫy kịch liệt làm nước xung quanh bắn lên tung tóe, phát ra những âm thanh bì bõm chật vật.

Đầu óc tôi bắt đầu quay mòng, chân tay cứng ngắc khó cử động, nước cũng uống cả mấy ngụm vào bụng rồi. Tôi không nhìn rõ gì cả, cũng không thấy vật gì đó có thể bám víu, cảm giác sợ hãi ập đến từ mọi phía. Tôi sẽ chết sao? Chết bằng cách này?

“B..ách…” Tôi cố gắng ngoi lên lần nữa, dùng toàn bộ sức lực còn lại trong người gọi tên hắn, sau đó dần chìm xuống. Thật không ngờ, giận dỗi lâu như thế, không thèm mở miệng nói chuyện với hắn, vậy mà câu đầu tiên lại gọi tên hắn. Người ta nói người mà lúc nguy hiểm hay đau khổ ta nghĩ đến đầu tiên là người ta tin tưởng nhất, tôi nghĩ là…không sai. Tôi đúng là rất tin tưởng hắn! Nhưng mà, hắn sẽ nghe thấy tôi gọi chứ? Sẽ cứu tôi chứ? Hắn cũng không biết bơi như tôi, nếu như mà tôi được cứu rồi, còn hắn…hắn mà chết thì tôi phải làm sao?

Ngay lúc ý thức của tôi dần biến mất, một cánh tay vươn đến, vòng qua eo kéo cả người tôi ngoi lên mặt nước.

Mí mắt không muốn cử động, chân tay cũng mất cảm giác, tôi được đặt nằm trên đất, có thể cảm thấy một bàn tay trên bụng mình đang ấn xuống, sau đó mũi bị kẹp lại, thứ gì đó ấm áp rơi xuống, thổi một luồng hơi vào phổi tôi. Lặp lại vài lần như vậy, nước trong bụng tôi cuộn lên, muốn tràn ra ngoài.

“Khụ..khụ…” Ho rất lâu tôi mới có thể dừng lại, cả người run lẩy bẩy phần vì lạnh, phần vì sợ, ánh mắt hoảng hốt, đáng thương tìm kiếp hình ảnh người tôi muốn thấy nhất lúc này. Nếu như không phải là hắn, tôi nghĩ mình nhất định sẽ điên mất! Bởi vì nếu không phải hắn, thì chắc chắn lúc này hắn đang gặp nguy hiểm.

Tôi vội vàng ôm lấy Hoàng Bách, ôm rất chặt, rất chặt. Không cần biết hắn vì sao đột nhiên biết bơi, chỉ cần hắn vẫn an toàn là tốt rồi!

- Không sao rồi, gà mái. Có tôi ở đây, tôi sẽ bảo vệ cậu.

Hoàng Bách vòng tay ôm tôi vào lòng, so với tôi còn chặt hơn vài phần, chỉ hận không thể đem cả người tôi khảm vào lồng ngực mình. Cả người hắn cũng ướt sũng, lạnh ngắt. Thế nhưng tôi lại thấy rất ấm, vòng tay hắn là thứ ấm áp nhất trên đời, kể cả lúc này. Mà câu nói kia, chẳng khác nào thuốc kích thích, khiến tuyến lệ của tôi rất đúng lúc hoạt động hết công suất, bật khóc nức nở.

Tiếng nghẹn ngào xen lẫn tiếng khóc, giọng nói giống như lạc mất, nghe không rõ câu chữ. Tôi sợ lắm, cậu có biết không, vừa rồi tôi rất sợ. Tôi sợ mình sẽ chết, sẽ không thể nhìn thấy cậu nữa, sợ cậu sẽ không nhớ đến tôi, sẽ quên tôi, sẽ không còn nhớ từng có một người được cậu gọi là “Gà mái” đã từng xuất hiện trong cuộc đời cậu nữa. Tôi cũng sợ lắm việc cậu bỏ tôi lại một mình. Cậu nhất định không được làm thế! Ngàn vạn lần không thể làm thế, kể cả bây giờ hay sau này đều phải như vậy, không được bỏ tôi.

Tôi lọt lỏm trong lòng Hoàng Bách, cả người co lại, cuộn thành một khối, đầu rúc vào bên người hắn, run lẩy bẩy mất kiểm soát. Hắn thấy vậy, càng ôm tôi chặt hơn, một tay giữ chặt người tôi, tay kia không ngừng vuốt dọc sống lưng hòng giúp tôi thấy ấm hơn dù chỉ một chút.

- Em xin lỗi, xin lỗi! Em không cố ý đâu..hu..hu…tại chỗ đó có viên đá, em, em…

- Không cần nói nữa! Tránh ra._Hoàng Bách bỗng giận dữ, ôm tôi đứng lên, trừng mắt liếc qua cô gái đang khóc lóc đáng thương bên cạnh. Hình như là cô bé đuổi theo chúng tôi ở chợ hôm qua.

Cô bé sợ hãi giật lùi nửa bước, đầu lắc thật mạnh, nước mắt lã trã rơi xuống, miệng vẫn không ngừng lặp lại mấy câu lúc nãy. Cô bé thút thít nhìn theo Hoàng Bách rời đi, bên cạnh còn có chiếc xe đạp khá mới bị vất chỏng trơ không ai để ý đến.

Đứng trước cửa nhà, Hoàng Bách mất kiên nhẫn thò tay vào túi rồi lại rút ra, mày cau lại, chưa tới hai giây sau hai cánh cửa đã bị đạp tung một cách thô bạo, một cánh đập mạnh vào trong bật lại phía ngoài, cánh còn lại trực tiếng rơi khỏi bản lề dưới, khó khăn dựa vào bản lề trên để không bị long xuống đất. Hắn ôm tôi đi nhanh vào bếp, lại đạp cánh cửa nhỏ trong đó ra, đi đến trước vòi sen, mở van.

Dòng nước ấm áp từ trên đầu len lỏi xuống đến ngón, chân xua dần đi cảm giác lạnh lẽo. Tôi vẫn ôm chặt Hoàng Bách không chịu buông, rấm rứt sụt sịt cánh mũi nhưng hắn lại không ôm tôi nữa, còn đẩy tôi cách xa một chút. Tôi chưa kịp phản kháng, tay hắn đã nhanh chóng cởi bỏ quần áo trên người tôi.

Quần áo ngấm nước nặng trịch rơi xuống đất, nằm ngổn ngang dưới chân cả hai, còn tôi thì cứng đờ như pho tượng, chẳng thể tiêu hóa nổi những gì đang xảy ra. Hắn, hắn muốn làm gì? Tính nhân lúc người khác gặp nạn mà xông vào hôi của hả?

- Tắm trước đi, tôi chuẩn bị quần áo cho cậu.

Nói rồi hắn bỏ lại tôi dưới vòi sen, khép cửa lại rồi biến mất.

Nước nóng rơi trên người tôi, bốc hơi trắng xóa. Tôi ngơ ngẩn đưa mắt từ trên cánh cửa ấy đến trước gương, chỉ thấy một cô gái toàn thân ướt sũng, một vài sợ tóc vương trên trán, ánh mắt vô hồn, hai má ửng hồng ẩn hiện trong làn khói mờ ảo. Không còn thấy sợ nữa, thay vào đó tôi lại giống như trước khi rơi xuống nước, vừa xấu hổ, vừa khinh bỉ bản thân. Trên người vẫn còn một lớp quần áo a, vậy mà mới rồi còn nghĩ xấu cho Bạch thối, ôi sao tôi lại xấu xa đến mức này? Mẹ ơi con xin lỗi, phí công mẹ nhặt con từ công viên về nuôi dạy rồi.

“Cộc..cộc…” Tiếng gõ cửa vang lên làm tôi giật mình, thôi không ngẩn người suy nghĩ lung tung nữa.

- Quần áo của cậu.

“Thình thịch, thình thịch…” Chứng loạn nhịp lại tái phát rồi. Hồi hộp quá! Mẹ ơi có phải con bị mắc bệnh gì rồi hay không? Trước giờ tôi rất bình thường mà, tại sao chỉ mới từ sáng nay thôi, tôi thấy như toàn bộ con người mình đều thay đổi vậy?

- Mau hé cửa ra để tôi đưa vào.

Giọng ai đó như thôi miên, tôi rất ngoan ngoãn nghe lời kéo cánh cửa mở ra một chút, đủ để ai đó thò tay vào.

Cho đến khi quần áo xuất hiện trước mặt, đầy đủ không thiếu thứ gì bao gồm cả “đồ cá nhân”, tôi nhìn mấy thứ đồ khiến người ta thẹn thùng xấu hổ đó, ngẩn ra thêm mấy giây mới có thể tỉnh táo lại, vội

Trang: [<] 1, 24, 25, [26] ,27,28 ,51 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT