watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 09:16 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9606 Lượt

biết hắn không xấu xa, tôi vẫn luôn tin tưởng hắn mà.

Hắn lại quay qua nhìn tôi, ánh mắt hắn lúc này, rất dịu dàng, lại mang theo vài phần nhớ nhung, một chút đau đớn.

- Tôi lại đi uống rượu, có lẽ rượu bị cho thuốc. Khi tôi tỉnh lại, liền nhìn thấy cậu.

Hắn đang nói đến cái lần tôi lôi hắn từ cái xó xỉnh tối om kia ra rồi mang đến nhà nghỉ sao? Chắc chắn là tên công tử bột kia hãm hại rồi! Tên đó, tên đó, được lắm. Nếu như để tôi gặp hắn ta, nhất định tôi sẽ thay Bạch thối trả thù, nếu không tôi thề không mang họ Lí. Sao hắn ta lại có thể đánh người ta thương tích đầy người như thế? Nhớ lại những vết thương trên người Bạch thối tối đó, lại khiến tôi xót xa tận đáy lòng.

- Hoàng Bách…_Tôi nhổm người lên, dùng bàn tay không bị hắn nắm đưa đến gần mặt hắn, cẩn thận chạm nhẹ.

Từng tế bào trên người hắn như trấn động, run run dưới lòng bàn tay tôi, cũng buông lỏng bàn tay kia của tôi ra. Không hiểu sao lúc này tôi lại lớn mật như vậy, dùng cả hai bàn tay áp hẳn lên mặt hắn, nhẹ nhàng kéo mặt hắn đối diện với mình, thật khó khăn mới không để tiếng nói nghẹn lại.

- Cậu không hư hỏng. Cậu là người tốt nhất trên đời mà tôi biết. Dù cậu có làm gì thì tôi vẫn tin tưởng cậu. Tôi tin cậu sẽ không làm mẹ cậu thất vọng, cũng sẽ không làm tôi thất vọng.

- Gà mái…_Hắn thoáng ngây người, tiếng nói bật thốt lên theo phản xạ.

Chắc là hắn kinh ngạc lắm! Bởi vì đây là lần đầu tiền tôi chủ động như vậy mà. Trước đây người làm ra mấy cái hành động kiểu như này đều là hắn cả, còn tôi chỉ bị động thành thói quen mà thôi.

Nước mắt tôi lẳng lặng theo hai má chảy xuống, chạm đến cằm, rơi xuống, ánh lên ánh sáng trong suốt lung linh. Tên độc ác này dám bỏ tôi. Không những vào tối ấy, sau đó nữa, lúc thấy tôi nhìn hắn từ cửa sổ hắn liền quay người một mực rời khỏi cuộc sống của tôi.

- Thế nhưng cậu thật là tàn nhẫn, cũng thật đáng ghét!_Đúng vậy! Hắn rất đáng ghét! Tôi muốn cắn cho hắn một cái, để hắn chết quách đi cho rồi._Tại sao cậu không đến tìm tôi? Tôi là bạn cậu cơ mà, sao không đến tìm tôi như trước đây? Cậu lại còn trốn tôi nữa, trốn rồi không trốn luôn đi còn quay lại làm gì, hả? Đồ đáng ghét nhà cậu, cậu là tên đần độn không tim không phổi, đáng bị ném xuống mười tám tầng địa ngục…

Nói đến đây, tôi vừa đau lòng vừa tức giận, rời tay khỏi mặt hắn, đánh mạnh vào vai hắn cho đến khi tay bị giữ lại mới ngừng lại thở phì phò.

Hừ, còn dám ngăn cản tôi? Hắn chán sống rồi hả? Nếu như không để tôi chút giận lên người hắn bằng tay, tôi sẽ dùng miệng cắn đấy. Đồ độc ác, hắn là tên xấu xa, xấu xa, xấu xa…

Bạch thối bị tôi trừng mắt nhìn, không những không sợ, ngược lại còn tỏ ra vui vẻ, khóe môi nhếch cao. Thế nhưng nụ cười này so với bình thường, không đùa cợt, không trào phúng, không giả tạo. Nó, giống như là thỏa mãn, hạnh phúc. Tôi nhìn nhầm sao? Hắn sao lại có biểu tình này? Chẳng lẽ bị đánh hắn rất sung sướng.

Một tay hắn giữ hai tay tôi, đặt trước ngực, tay kia cẩn thận nâng mặt tôi lên, đầu hơi cúi xuống, đôi môi chạm lên khóe mắt vẫn còn đọng nước của tôi, nhẹ nhàng nuốt đi những giọt nước mặn chát.

Hắn, hắn…hắn đang làm gì vậy?

Chương 15: Người Thay Thế

Ads Thời điểm cánh môi ấy chạm đến, toàn bộ hệ thống điều hành của tôi dường như ngưng làm việc, chỉ biết đến cảm giác mà người nào đó mang lại.

Một chút lành lạnh tê dại từ bàn tay, còn lại đều rất nóng. Không biết là ai đó run truyền sang hay chính tôi đang phát run, nhưng tôi dám chắc, tôi đang rất hồi hộp.

Vì sao lại hồi hộp? Thực sự rất kì lạ!

Có thể nói cho tôi biết, vì sao cái tên này lại như thế không? Có phải hắn bị ngâm nước hỏng đầu rồi hay không, sao hắn lại hôn tôi? À, ừ, thực ra không hẳn là hôn, chỉ là môi chạm da mà thôi. Tôi có thể thông cảm việc hắn như thế một phần là muốn tìm sự an ủi từ thứ gì đó, NHƯNG MÀ, hắn cũng không nên làm ra cử chỉ thân mật thế chứ. Tôi, tôi…tôi còn chưa có gần gũi ai thế này đâu. Tôi vẫn còn là một cô gái rất trong sáng đấy!

Bằng chứng là tôi vừa kinh ngạc, vừa ngượng ngùng đến độ luống cuống đờ đẫn không biết phải làm gì, cứ y như thiểu năng thiếu i-ốt đây này. Khuôn mặt ai đó rất gần, hơi thở nóng hổi lướt trên da mặt tôi, mang theo hương bạc hà quen thuộc mê hoặc. Tôi thậm chí còn thấy được cả lông mi ai đó đang khẽ rung, mặc dù đôi mắt ấy đang khép nhưng sao tôi lại cảm thấy nó như đang quyến rũ người khác thế này.

Quyến rũ? Quyến rũ ư…tôi lại dùng từ này để miêu tả về hắn rồi. A..a.a….sao tôi lại ngày càng phát cuồng cái tên này vậy? Có phải trong cơm hắn bỏ bùa mê, nên giờ tôi mới thành thế này không? Ôi làm ơn đi, tôi đã hứa là sẽ không nghĩ lung tung nữa rồi, nhưng mà trong hoàn cảnh này sao có thể trách tôi được đây. Là hắn quyến rũ tôi nhé! Tôi, tôi chỉ là bị động thôi. Tôi là người bị hại nhé!

Cánh môi mềm mại, ấm nóng kia trượt xuống thấp, lướt qua nơi nào, nơi đó liền run rẩy kích động. Nhưng mà hắn lại dừng ở bên khóe môi tôi.

Hắn, hắn muốn…NO…tôi giữ gìn nụ hôn đầu cho chồng tôi mà, sao hắn có thể…

- Gà mái…_Lúc này có tiếng gọi như thôi miên bên tai.

Tôi gần như đã bị cuốn theo sự dụ dỗ của ai đó, cũng may còn sót lại chút ý chí. Chồng ơi, em nhất định giữ gìn nụ hôn đầu dâng anh mà, nhất định.

Vì thế tôi dồn hết sức lực còn lại trong người đẩy mạnh Bạch thối ra. Hắn bất ngờ mở lớn mắt nhìn tôi, cơ thể mất thăng bằng đập vào bức tường phía sau.

Nhìn cái gì mà nhìn! Rõ ràng người nên nhìn là tôi nha.

- Gà mái…_Hoàng Bách rũ mày xuống, ánh mắt buồn rầu, mất mát, như vừa bị người khác thương tổn hướng thẳng tôi._Tôi…

- Cậu im miệng! Tôi không cần nghe._Thôi đi, lại muốn chế giễu tôi chứ gì? Muốn cười nhạo tôi đã bị cậu hấp dẫn thì nói thẳng đi, còn bày đặt làm ra cái mặt khiến người khác cảm thấy tội lỗi kia nữa.

Thấy tôi lấy tay bị tai, nhảy ra xa vài bước, trừng mắt nhìn mình, Hoàng Bách càng nhíu mày sâu hơn, sang phút tiếp theo mới nói.

- Tôi chỉ muốn nói, hình như, tôi cảm rồi.

Sau đó hắn nhắm mắt lại, ngả người tựa vào bức tường phía sau như hết hơi.

Hắn, cảm thật sao?

Đúng rồi, người hắn rất nóng, mà trên trán hắn lúc này cũng phủ một tầng mồi hôi mỏng. Tôi sao có thể vô tâm thế chứ, lại còn nghĩ xấu cho hắn. Tôi, tôi…

- Này, đừng có ngủ! Mau nhìn tôi, nhìn tôi!_Giờ không phải lúc suy nghĩ lung tung nữa, quan trọng là hắn. Tôi sẽ không để hắn một mình lúc này.

Hoàng Bách bị tôi lay mạnh, uể oải mở mắt ra, nhưng khóe môi lại hơi nhếch lên.

- Cậu đang quan tâm tôi?

- Đương nhiên, tôi không quan tâm cậu thì ai quan tâm. Cậu còn nói lảm nhảm cái gì, mau nằm ngay ngắn xuống cho tôi._Cái tên này, bị bệnh mà còn lắm lời như vậy. Nếu như bình thường tôi chẳng đá chết hắn rồi, đâu cần phải khổ sở vật cái thân hình hắn nằm xuống giường thế này.

Thế nhưng anh bạn này lại chẳng phối hợp gì cả, ngay lúc lưng hắn đặt xuống giường, nhân lúc tôi chưa kịp rời đi, hắn liền dang tay kéo tôi nằm sấp trên người hắn, nhìn thế nào cũng thấy mập mờ. Hắn bị ngâm nước hỏng não rồi ư? Tại sao cứ liên tục biến thành dê thế này? Hay là, hắn lâu ngày không có phụ nữ, nên “đói bụng ăn quàng”, không có thịt thì ăn rau cũng được? Nhưng mà tôi không phải rau nha, hắn cũng đâu phải không có phụ nữ. Cái em gái chạy theo chúng tôi ở chợ chẳng phải cũng là giới nữ hay sao, gọi một tiếng là được rồi, vơ luôn tôi làm cái gì hả?

- Này này, đừng tưởng giờ cậu là bệnh nhân mà tôi không làm gì được cậu nhé. Có tin tôi…Á…

Oa..oa…tên này, tên này rõ ràng là ỷ thế ức hiếp người mà! Hắn cậy giờ là bệnh nhân mà làm bậy với tôi này. Thấy tôi ngoi lên đẩy hắn ra, hắn liền bắt tay tôi giữ lại, cánh tay còn lại vòng qua người tôi, kéo xuống thấp, áp tai tôi vào ngực trái của hắn. Cái tư thế này, rõ ràng còn khiến người ta dễ nghĩ bậy hơn cả vừa rồi nữa. Tôi, tôi…

- Gà mái, nếu như cậu yêu, cậu sẽ yêu người như thế nào?_Không để tôi tiếp tục rục rịch nữa, Bạch thối liền kiếm cớ chuyển chủ đề.

Tiếng tim hắn đập mạnh mẽ truyền đến bên tai, lý trí nói tôi nên làm gì đó nhưng cơ thể tôi lại không nghe theo, bất động chìm vào suy nghĩ.

Đã là con gái, ai chẳng mơ ước sẽ tìm được Mr.Right của đời mình chứ. Đó đương nhiên sẽ là một anh chàng ưu tú về mọi mặt, không những đẹp trai, học giỏi, mà còn giàu có, giỏi giang, tính tình hòa nhã, dịu dàng, chiều chuộng người mình yêu hết mực, mặc dù họ biết, trên đời này sẽ không có thứ gì hoàn hảo cả. Tôi sợ yêu, sợ tổn thương, nhưng không phải chưa bao giờ nghĩ đến. Nhưng mà tôi không cần hoàn hảo thế đâu, đẹp trai và yêu tôi là đủ rồi, bởi vì tôi rất yêu cái đẹp nha. Như Jesse ấy…hi..hi…

Thấy tôi ngẩn người, Bạch thối tựa cằm trên đầu tôi, huých nhẹ một cái khiến tôi giật mình. Nha, tôi đang tưởng tượng đến khuôn mặt đáng yêu của Jesse mà, huých cái gì chứ.

Tôi còn chưa kịp bất mãn, hắn lại cướp lời.

- Nếu như tôi yêu cậu…

- Gì?_Hắn là đang tỏ tình với tôi sao? Hắn, hắn yêu tôi ư?

- Tôi nói là nếu như. Cậu đừng hiểu lầm.

Ngất! Xấu hổ chết mất, biết rõ con người hắn rồi mà tôi còn có thể ăn dưa

Trang: [<] 1, 26, 27, [28] ,29,30 ,51 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT