watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 09:16 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9609 Lượt

bở như thế. Hắn mà nhìn thấy mặt tôi lúc này, chắc tôi kiếm cái hố chui xuống quá.Cácbạnđangđọctruyệntạihttp: Cũng may tôi đang cúi đầu. Tốt nhất là tôi nên nghe hắn nói hết một lượt rồi lên tiếng, tránh việc tự làm bẽ mặt mình.

- Thực ra, tôi vẫn luôn yêu một cô gái. Cô ấy không xinh đẹp, chẳng dịu dàng, càng đừng nói đến chuyện nhạy bén thông minh, vậy mà, tôi lại yêu cô ấy. Không phải yêu từ cái nhìn đầu tiên, nhưng sau khi tôi nhận ra đã yêu cô ấy, thì ngày càng yêu hơn, yêu đến mức, không cô gái nào có thể thay thế. Cậu với cô ấy rất giống nhau, nên tôi muốn hỏi cậu, nếu là cô ấy, cậu có yêu một người như tôi không?

Trong lúc hắn nói, tôi lén lút ngước lên. Hắn đã yêu. Hắn nhắc đến người ta khác hẳn với khi nhắc đến người khác, giọng nói dịu dàng, ánh mắt thì ngập tràn yêu thương. Ra là như thế. Tôi hiểu rồi!

Tôi đã hiểu, vì sao hắn tốt với tôi. Tôi hiểu vì sao hắn thường có những cử chỉ thân mật với tôi. Tôi cũng hiểu, vì sao hắn chủ động đến gần tôi. Tất cả đều có nguyên do đấy chứ, chỉ là khác với những gì tôi mong đợi. Hắn như vậy, là do tôi giống người ta mà thôi.

Tôi chỉ là người thay thế đối với hắn mà thôi!

- Gà mái?

- KHÔNG! Không yêu!_Tôi vùng người thật mạnh, lảo đảo lùi ra xa, hét lớn._Tôi sẽ không yêu cậu! Đứa ngốc mới yêu cậu!

Sau đó tôi chạy thật nhanh ra khỏi phòng, chui vào trong bếp, tìm một góc thật khuất, thật tối, cuộn người thành một khối, khóc.

Là bạn hắn, đáng ra tôi nên vui mừng thay hắn, còn phải ủng hộ hắn, giúp đỡ hắn đến với hạnh phúc của mình. Nhưng không hiểu sao khi nghe hắn nói như thế, tôi lại đau lòng, giống như từng câu từng chữ ấy, là những con dao cứa vào tim tôi. Máu chầm chậm trào ra, trái ngược với nước mắt tôi lúc này, chảy ồ ạt không thể ngưng lại được nữa.

Đúng như anh tôi đã nói, làm gì có tình bạn giữa nam và nữ kéo dài như thế chứ. Chẳng qua là tôi tự huyễn hoặc bản thân mà thôi. Tôi không dám bước quá danh giới tình bạn, bởi vì tôi sợ tình huống xấu nhất xảy ra, lúc đó chúng tôi đến ngay cả bạn cũng không thể làm nữa. Tôi sợ hắn bỏ lại tôi, rời khỏi cuộc sống của tôi. Tôi sợ…

Đã có lúc tôi thử tưởng tượng viễn cảnh tôi và hắn, hai người ở chung một chỗ sau này. Thỉnh thoảng cùng nhau chí chóe, cùng nhau khùng khùng, rồi lặng lẽ ngồi bên nhau, im lặng ngắm ánh hoàng hôn, chỉ cần mãi ở bên nhau như thế…

Rồi hắn cho tôi hy vọng khi mà giữa rất nhiều người con gái khác, hắn đối với tôi tốt hơn một chút, quan tâm tôi nhiều hơn một chút, bảo vệ tôi nhiều hơn một chút, thân thiết với tôi hơn một chút…Khiến cho tôi tự cho rằng, tôi đối với hắn có chút gì đó đặc biệt hơn so với người khác, khiến cho tôi có chút hy vọng vào tương lai.

Hơn một năm hắn biến mất, tôi đã hiểu ra vài điều. Tôi nhớ hắn, chỉ cần lơ đãng không có việc gì làm sẽ nhớ đến hắn, nhớ cái nắm tay hay vòng ôm ấm áp. Tôi hay lo nghĩ vẩn vơ, lo về lí do tôi không gặp được hắn, lo liệu hắn có phải đang tránh mặt mình không, lo liệu có cô gái nào đó chiếm hắn làm của riêng hay không… Tình cảm tôi dành cho con người ấy, từ khi nào, đã chẳng còn là tình bạn đơn thuần nữa rồi.

Nhưng lúc này, hắn lại nói, hắn tốt với tôi, quan tâm tôi, bảo vệ, thân thiết với tôi, chỉ vì tôi giống một người khác, người mà hắn yêu.

Người ta vẫn nói hy vọng càng nhiều thì thất vọng càng đau, đúng là chẳng hề sai!

Tôi ngốc lắm đúng không?! Ngốc nên mới, nên mới nghĩ rằng tôi có hy vọng……

Không dám phát ra tiếng động, tay tôi bịt miệng thật chặt, cứ như vậy thật lâu, lâu đến mức tôi cũng không biết là bao lâu mới đứng dậy, lau sạch mặt mũi, xóa hết mọi dấu vết bất thường.

Không quan tâm đến chuyện yêu đương của hắn nữa! Mặc kệ là hắn thích ai, yêu ai hay lấy ai, tôi chỉ có thể chúc phúc hắn mà thôi. Tôi là bạn hắn mà, trước đây, hiện tại và sau này cũng sẽ thế. Sức khỏe của hắn lúc này mới đáng quan tâm, tôi nên chăm sóc hắn thôi.

—-o0o—-

- Bạch công tử…_Đặt bát cháo xuống bàn, tôi lay nhẹ người đang nằm trên giường, gọi khẽ._Tỉnh lại đi.

Hoàng Bách trở mình, hé mắt nhìn tôi, cười nhẹ nhưng lại không lập tức ngồi dậy mà cứ nhìn như thế, rất chăm chú, khiến cho tôi có cảm giác bất kì động tác nào của mình cũng bị hắn thu được, cả người bỗng mất tự nhiên, hốc mắt lại thấy nong nóng.

Hắn đang nhìn tôi mà nhớ đến người hắn yêu sao? Nụ cười kia, là dành cho cô ấy phải không?

- Tôi chỉ biết nấu cháo thịt thôi, cậu ăn tạm rồi uống thuốc đi. Buổi tối tôi sẽ ra ngoài mua bù cho cậu đồ ăn cậu thích._Tôi vừa nói vừa đứng lên, muốn ra ngoài càng nhanh càng tốt. Hắn không nên nhìn thấy biểu hiện yếu đuối nào của tôi.

Nhưng tôi vừa xoay người thì tay bị giữ lại. Bàn tay đang nắm cổ tay tôi, không còn lạnh cóng nữa mà lúc này cũng nóng rực như cả cơ thể người nào đó rồi, rất nóng.

Và tôi còn phát hiện ra một điều nữa, tôi đã quên bàn tay bị tôi cắn ngày hôm qua. Nó chưa được quấn lại băng gạc sau khi bị ngấm nước. Tên Bạch công tử này chỉ tháo lớp băng gạc ướt ra rồi vơ bừa mảnh vải nào đó buộc lại. Sao tôi lại không để ý đến chuyện quan trọng như thế cơ chứ?

Vội vàng đem bông băng trong ngăn kéo ra, tôi ngồi lại bên mép giường, đặt bàn tay bị thương của Bạch thối lên chân, cẩn thận gỡ mảnh vải bắn buộc bừa ra.

Những vết răng vẫn còn rõ hình thù, hằn sâu vào da thịt, vì bị ngâm nước lạnh mà càng sưng tấy, đỏ lựng lên. Có lẽ đây chính là nguyên nhân làm cho người quanh năm khỏe mạnh như hắn, giờ phút này lại phát sốt như vậy.

- Đừng khóc._Tôi đang cúi đầu chăm chú nhìn những vết răng trên bàn tay đó thì một bàn tay khác tiến đến gần, nhẹ nhàng gạt đi hai hàng lệ.

Sao tôi lại yếu đuối thế này? Cứ động chút là khóc. Trước đây tôi đâu có thế, trước đây tôi luôn vui vẻ, yêu đời, thỉnh thoảng cũng chỉ khùng khùng chút mà thôi, vì sao giờ lại thế này?

Gạt bàn tay đang quệt tới quệt lui trên mặt ra, tôi nhanh chóng băng lại vết thương cho Hoàng Bách, càng muốn rời đi sớm hơn.

Đừng đối xử dịu dàng với tôi chỉ vì tôi giống người khác. Cậu như vậy rất tàn nhẫn với tôi đấy cậu có biết không? Cậu như vậy, tôi đau lắm…

- Xong rồi. Giờ cậu ăn đi cho nóng. Tôi, tôi ra ngoài chút._Nói rồi tôi đứng lên, xoay người thật nhanh.

Bước chân vội vã ra ngoài, đứng trước cửa nhà mà tôi chẳng biết nên đi đâu. Nơi này tôi đâu có quen ai ngoài Bạch thối, cũng chẳng thông thạo đường lối, biết đi đâu đây?

“Trời đất bao la cũng không có chỗ cho ta dung thân” là thế này sao?

Bầu trời vẫn một màu trắng xám như trước, gió vẫn lạnh, quang cảnh vẫn tiêu điều, buồn bã. Tôi ngồi lại trên bậc thềm dưới hiên nhà, bất giác nhớ đến bài hát “Viên đá nhỏ” mà Hải Băng đã hát.

Cô gái ấy yêu người bạn của mình, nhưng không nói ra, giúp đỡ người ta đến với người khác, còn bản thân thì chấp nhận ôm lấy vết thương lòng mà rời đi. Lúc xem MV của ca khúc này, tôi đã nghĩ cô gái ấy thật ngốc, nếu yêu thì cứ nói ra, dù kết quả thế nào thì bản thân cũng vì đã từng cố gắng mà không tiếc nuối.

Tôi lúc này thì sao? Tôi có làm được như lời bản thân đã từng nói hay không? Hay tôi, cũng sẽ giống như cô gái trong bài hát kia, tự nguyện chôn vùi tình cảm của bản thân để người mình yêu hạnh phúc?

Yêu? Tôi yêu Hoàng Bách sao? Thực sự đã yêu hắn ư?

Không thể nào!

Tôi cùng lắm cũng chỉ thích hắn, hoặc là hơn một chút mà thôi. Sẽ không đến mức yêu hắn đi. Tôi làm sao có thể yêu hắn trong khi đã biết rõ hắn yêu người khác rồi cơ chứ.

“Xoạt…” Tiếng động phát lên bên tai cùng với áo khoác được phủ lên vai làm tôi giật mình nhìn lên, lúc này mới phát hiện bên cạnh có thêm một người.

- Cậu ra đây làm gì?_Tôi tức giận, trừng mắt chất vấn.

Đã là bệnh nhân mà cái tên này chẳng chịu nghe lời gì cả, không nằm trên giường mà chạy ra đây hứng gió nữa. Hắn không sợ bệnh càng thêm nặng nhưng tôi sợ bản thân sẽ mệt chết vì phải chăm sóc hắn nha. Chỉ tính nguyên khoản chạy đi chạy lại thay khăn lạnh trên chán hắn vừa qua, chân tôi đã sắp chệch khớp đến nơi rồi đây.

Thế mà người nào đó lại xem lời chất vấn của tôi như lời hỏi thăm, phủi chúi bụi trên bậc thềm cạnh tôi, tự nhiên ngồi xuống, nhe răng tít mắt lại cười.

- Ăn cháo, uống thuốc chưa?_Tôi hừ mũi một cái, xem như bỏ qua cái vấn đề kia, kéo áo khoác kín lại.

- Không ngon._Hắn trả lời câu hỏi của tôi như thế.

Một cơn gió lạnh lẽo thổi qua, hai tay đang kéo áo khoác của tôi bỗng chốc cứng đờ, cơ mặt giật giật không nhúc nhích nổi. Có thể đừng đả kích tâm hồn bé nhỏ của tôi một cách trắng trợn như thế được không? Tôi biết rằng còn kém đồ ăn hắn nấu rất nhiều, nhưng ít nhất tôi cũng đã bỏ công sức ra nấu cho hắn, hắn không nói một tiếng cảm ơn thì thôi, cũng đừng nói thẳng ra thế chứ.

- Nhưng tôi đã ăn hết._Ngay lúc tôi chuẩn bị bạo phát đập cho hắn một trận, hắn lại tiếp tục nhe răng, vươn tay qua giúp tôi kép kín áo khoác bọc quanh người._Còn muốn dẫn cậu đến vài chỗ nữa, nhưng chắc phải đợi thêm rồi.

Tôi chăm chú nhìn động tác săn sóc của hắn, hốc mắt lại thấy nong nóng, liền vội vàng xoay người qua hướng khác, muốn tìm chủ đề nào đó để xua bớt không khí kì lạ này.

Lọt vào tầm mắt

Trang: [<] 1, 27, 28, [29] ,30,31 ,51 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT