|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
phía sau là ai, nhưng nếu như tôi làm lơ, tiếp tục vào nhà, thì đứa nhỏ ấy khẳng định sẽ áy náy đến chết. Vì vậy tôi dừng lại, ôm túi bim bim xoay người đứng đối diện với nó.
Nhóc Quân đứng cách tôi vài bước chân, đầu hơi cúi xuống, ngập ngừng mãi rồi cũng lên tiếng.
- Xin lỗi…Hồi nãy Quân sai rồi. Quân không nên nặng lời với Ngân như vậy, đều là lỗi của Quân. Sau này chúng ta, vẫn như trước đây, được không?
Quen biết tên nhóc này cũng chục năm rồi, tôi biết nó cái gĩ cũng tốt, duy chỉ có điều hơi nhút nhát một chút, nhất là chuyện tình cảm. Vừa rồi nó nói với tôi như vậy, tôi cũng hiểu nó đã dùng tất cả dũng cảm trước giờ gộp lại mới có thể nói, tôi biết nó không phải nói đùa, nhưng đó có chăng cũng là sự bồng bột, hấp tấp của tuổi trẻ mà thôi. Đợi nó lớn hơn một chút, tiếp xúc với con gái nhiều hơn một chút, chắc chắn nó sẽ tìm được người nó thực sự yêu thương.
Còn quan hệ giữa chúng tôi, tôi vẫn luôn coi nó là em, nay tôi cũng không phải cô bé cố chấp trước kia nữa rồi, cho qua được thì cho qua, tôi với nó về sau, như trước là tốt rồi!
- Ừ._Gật nhẹ đầu, tôi hơi cong khóe miệng cười với thằng bé.
Lúc này trên mặt thằng bé mới bớt căng thẳng một chút, lông mày trên mặt giãn ra, cũng cong cong khóe miệng mỉm cười thở phào, hai mắt tít lại như hai đường thẳng.
- Vậy…
Thấy thằng bé lại ngập ngừng, tôi lên tiếng cướp lời.
- Vào nhà đi! Chị buồn ngủ rồi.
Thằng bé này sắp thi đại học rồi, không nên lo chuyện của tôi quá nhiều. Tôi biết nó lại muốn rủ tôi đi chơi, nhưng tôi không muốn nó lơ là chuyện học hành vì mình, bởi như thế tôi sẽ rất áy náy, tôi không muốn nợ ai thêm nữa.
Mở cổng đi vào nhà, giọng nói phía sau không lớn lắm, nhóc Quân nói: “Ngủ ngon!”. Tôi không quay đầu, cũng không lên tiếng đáp lại, chỉ dơ tay phất phất vài cái, đi thẳng vào trong.
Tiểu Hắc vốn đã đứng trước cửa từ lâu, thấy tôi bước vào lập tức tí ta tí tởn chạy vòng vòng đi theo chân tôi.
Bố mẹ tôi đang ngồi trước TV, nhìn thấy tôi liền vẫy tay, kéo tôi đến xem cùng.
Mẹ tôi nói hồi nãy tôi với nhóc Quân rời đi không lâu, mọi người thấy chán nên tàn tiệc luôn. Bảo Yến về cùng anh già Gia Tuấn, còn anh trai tôi đưa chị Hân về. Mẹ tôi lại nói: “Hai cặp đôi này gian tình bay lung tung cả lên, hại mẹ hồi tưởng đến thời thanh xuân mà đau lòng chết đi được. Bố mày chẳng biết lãng mạn chút nào.”
Mẹ à, cái gì mà gian tình chứ? Người ta rõ ràng là tình cảm công khai cho quần chúng xem mà.
Bố tôi đang ngồi ở phía đối diện, cầm miếng táo há miệng lớn, nghe thấy vậy liền đổi thành cắn miếng nhỏ, giả bộ không nghe thấy, chăm chú xem TV.
TV lúc này đang chiếu phim “Hoàng Phi Hồng”. Mặc dù bố tôi xem bộ phim này đã là lần thứ sáu rồi, nhưng bố vẫn thấy rất hào hứng. Cứ mỗi lần mấy nhân vật trong phim cầm kiếm hay xuất chiêu, tay bố lại co nắm một cái, vẻ mặt khí thế hừng hực cứ như đang đứng cùng cái vị đại hiệp kia. Ai bảo bố tôi hâm mộ cái ông Lý Liên Kiệt ấy chứ, chẳng thế mà anh tôi mới có tên như vậy.
Tôi thấy mẹ liếc bố một cái, bĩu môi hừ lạnh, còn bố lại cắn một miếng táo nhỏ, vẫn giả bộ chăm chú xem phim của mình.
Nhường hết bimbim trong túi lại cho Tiểu Hắc, tôi phủi phủi tay rồi ngồi xích lại, chui vào lòng mẹ, cười toe toét vòng tay ôm người mẹ, cái mũi hít hít hương thơm trên người mẹ, làm nũng một chút.
- Mẹ, hôm nay cho bố ra rìa, mẹ ngủ với con nha…
Chữ “Nha…” còn được cố tình kéo dài thật dài để tăng hiệu quả lấy lòng. Cùng lúc đó, Tiểu Hắc được ăn bimbim vui vẻ phụ họa “Gâu…” một tiếng tán thành. Không uổng công hàng ngày tôi cho nó ăn ngon!
Bố tôi nghe vậy quay phắt sang trừng mắt với tôi tỏ ý phản đối, bỏ qua cả đoạn “Hoàng đại hiệp” xuất tuyệt chiêu “Vô ảnh cước”. Tôi nhe răng, xảo trá cười he he, lè lưỡi với bố. Tối nay con sẽ độc chiếm người phụ nữ này, cho bố một người cô đơn ôm gối nhớ nhung, ha..ha…
Mẹ tôi đương nhiên không thành vấn đề, cao hứng nhón quả nho trên đĩa bỏ vào miệng cắn thật mạnh, sau đó phun hạt ra oai phong như nữ vương, hào sảng đồng ý.
Vậy là buổi tối tôi được ôm mẹ đi ngủ. Tôi nằm thấp hơn mẹ một chút, rúc đầu vào người mẹ, hai tay vòng qua mấy ngấn mỡ mềm mềm, cười rúc rích. Người mẹ tôi ấm lắm, phần mỡ ở bụng hơi lớn một chút, ôm rất thích, làm tôi chẳng muốn bỏ tay ra chút nào.
Mẹ tôi thấy thế liền đánh đét vào tay tôi một cái, lườm nguýt.
- Mày còn di đi di lại thêm mấy lần nữa ngày mai đám mỡ ấy lại tụt xuống đầu gối bây giờ.
Tôi ngước lên, nhe răng cười hì hì.
- Mẹ yên tâm, bố vẫn yêu mẹ là được rồi. Mẹ không thấy vừa nãy bố lườm con thiếu chút rách cả mắt hay sao.
- Chỉ được cái lẻo mép._Mẹ lại lườm tôi cái nữa, những ngón tay vuốt nhẹ tóc tôi.
TV nói đêm nay nhiệt độ xuống dưới 10 độ C, vậy mà tôi chẳng thấy lạnh chút nào. Nằm trong lòng mẹ thực sự ấm đến mức chân tay nhũn hết cả ra, nhưng mà trí tò mò của tôi lại bắt đầu trỗi dậy rồi.
Ngày tôi học năm hai cấp II, một lần mấy đứa bạn cùng lớp đem bố mẹ ra khoe. Đứa thì khoe bố làm chức này chức kia, đứa thì khoe mẹ xinh đẹp, đảm đang, có đứa thì khoe chuyện tình của bố mẹ nó đẹp như phim Hàn Quốc, vừa lãng mạn vừa lung linh, rồi thì trước khi bố mẹ nó lấy nhau có bao nhiêu người theo đuổi. Tôi nghe vậy cũng bắt đầu ngứa ngáy, không biết chuyện tình của bố mẹ mình như thế nào, vì thế tan học liền chạy về nhà hỏi bố.
Không hiểu do tôi hỏi đột ngột hay vì lí do gì khác, sắc mặt bố tôi bỗng chốc sa sầm, không những không trả lời câu hỏi của tôi mà còn cấm tôi đi hỏi mẹ. Ngày hôm sau tôi kể lại cho Bạch thối nghe, hắn xoa cầm rất lâu, cuối cùng dơ tay xù tung tóc tôi lên, bảo tôi không cần để ý nhiều, có đầy đủ bố mẹ là tốt rồi. Quả thực hồi ấy tôi rất tin tưởng hắn, gật gật đầu đồng ý, về sau vấn đề này chưa từng được đề cập lại bao giờ. Nay mẹ ở ngay cạnh thế này, tôi có hỏi bố cũng đâu có biết, phải để tôi thỏa mãn trí tò mò chứ!
- Mẹ, trước khi lấy bố mẹ có từng yêu ai không?
Câu hỏi của tôi có lẽ làm mẹ bất ngờ, nhưng không lâu sau mẹ cũng trả lời tôi.
- Có chứ.
- Chú ấy, như thế nào hả mẹ?_Tôi vừa hỏi vừa quan sát sắc mặt của mẹ, thấy mẹ không có nhiều biến đổi mới can đảm hỏi tiếp.
- Rất tốt, rất phong độ.
- Vậy sao mẹ với chú ấy không đến với nhau?
- Đời người có rất nhiều chuyện không thể lường trước được._Mẹ dừng lại một chút nhìn tôi, những ngón tay trên đầu tôi luồn vào trong tóc, nhẹ nhàng massage, miệng hơi mỉm cười rồi mới nói tiếp._Năm đó, mẹ và chú ấy yêu nhau rất sâu đậm, rồi chú ấy phải nhập ngũ ra chiến trường. Chú ấy nói mẹ hãy yên tâm chờ ngày chú ấy trở về sẽ cưới mẹ, nhưng rồi mẹ chờ thật lâu cũng không có tin tức gì. Một ngày kia, giấy báo tử của chú ấy được chuyển về nhà. Lúc đó mẹ rất buồn, nhưng ngoài buồn ra mẹ còn có thể làm gì? Chú ấy dù sao cũng đã hy sinh vì Tổ quốc, nếu như mẹ sống không tốt, chẳng phải sẽ rất có lỗi với chú ấy hay sao.
Hóa ra mẹ tôi không chỉ là hổ giấy, bên trong mẹ cũng rất mạnh mẽ nữa. Thử hỏi nếu như tôi ở trong hoàn cảnh của mẹ, khi mà người tôi yêu không còn nữa, liệu tôi có đủ dũng cảm để đứng lên bước tiếp hay không? Có lẽ, tôi không cứng rắn như mẹ, cũng không dũng cảm đứng lên như mẹ…
- Không lâu sau mẹ gặp bố mày. Bố mày không được đẹp mã như người ta, không biết nói lời ngon ngọt, cũng không biết bày tỏ tình cảm lãng mạn gì cả. Nhưng bố mày rất thật tâm. Ngày đầu mẹ chỉ coi bố mày như một người anh bình thường, mặc dù mẹ biết bố mày có tình cảm với mình, nhưng nỗi đau của mối tình dang dở trước đó không cho phép mẹ tiến thêm một bước. Biết vậy nhưng bố mày vẫn đối xử rất tốt với mẹ, dần dà tình cảm cũng nảy nở.
Chăm chú thế này tôi mới phát hiện ra, bình thường mẹ tôi bà chằn là thế, nhưng lúc này giọng nói lại dịu dàng cực kì, mỗi lần nhắc đến bố đều sẽ tỏa ra ấm áp lạ thường. Tình yêu của người lớn tuổi rất khác với đám trẻ bọn tôi. Họ không gọi nhau bằng những danh xưng ngọt ngào, cũng chẳng mấy khi có vài hành động thân thiết,…thế nhưng để ý một chút, bạn sẽ thấy tình cảm họ dành cho nhau còn sâu sắc, bền chặt hơn rất nhiều so với những cặp đôi trẻ ngày ngày thề non, hẹn biển bây giờ.
- Thật ra nhìn kĩ bố mày cũng đẹp trai lắm chứ, tuy hơi khô khan một chút nhưng bên trong rất ấm áp, làm cho người khác có cảm giác an toàn. Mày không biết chứ hồi ấy bố mày cũng nhiều cô theo lắm, mẹ mà nhận lời bố mày muộn hơn chút nữa chắc giờ chẳng có hai anh em mày đâu.
Tôi cười lấm lét, cọ cọ vào người mẹ, bàn tay trên bụng mẹ nghịch ngợm mấy ngấn mỡ. Nếu trở về cái thời con nít thích dĩ diện kia một lần nữa, đảm bảo tôi sẽ cho đám bạn ghen tị đến chết mới thôi.
Mẹ lại đánh đét vào tay tôi một cái, trầm giọng càm ràm: “Còn nghịch nữa, mau ngủ đi.”
Tôi vội vàng rụt tay, sau đó lại vòng tay ôm bụng mẹ không chút sợ chết. Đương nhiên bởi vì tôi biết mẹ tôi sẽ không hung dữ với tôi nữa.
- Nếu như chú ấy còn sống, giữa bố và chú ấy mẹ sẽ chọn ai?
Ngày mai đem câu trả lời của mẹ nói lại cho bố,Cácbạnđangđọctruyệntạihttp: có khi nào tôi sẽ được
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




