watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 09:16 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9593 Lượt

thưởng hay không?

- Cái gì gọi là nếu như…Thực ra giữa mẹ và chú ấy, có duyên không phận, sẽ không thành. Còn mẹ và bố mày, đây gọi là số kiếp an bài, dù đường đi có quanh co đến đâu thì cuối cùng sũng sẽ gặp nhau. Mày xem, bây giờ mẹ muốn thoát khỏi bố mày còn khó hơn lên trời ấy chứ. Con người đừng nên quá cố chấp, không nên ôm mãi một gốc cây trong khi phía trước là cả khu rừng.

- Mẹ, sao lại nói sang chủ đề khác rồi. Mẹ thật chẳng thành tâm kể chuyện chút nào. Không chơi với mẹ nữa, con buồn ngủ rồi, goodnight mama…

Nói rồi không chờ mẹ phản ứng lại, tôi liền rúc sát hơn vào người mẹ, nhắm chặt mắt. Thực ra tôi muốn ngủ cùng mẹ không phải vì tôi muốn tranh giành với bố, mà bởi vì tôi sợ sẽ mất ngủ. Không ngoài dự đoán, sau khi tôi giả ngủ không lâu mẹ tôi đã phát ra những tiếng thở đều, còn tôi thì trằn trọc rất lâu cũng không tài nào nhắm mắt được.

Những câu mẹ nói trước khi tôi đề nghị đi ngủ, tôi hiểu ý mẹ muốn nói gì, chỉ có điều tôi là người rất cứng đầu, cũng rất bảo thủ, có lẽ khó có thể làm theo lời mẹ được. Thời gian sẽ làm mờ đi tất cả, nhưng “thời gian” ấy là bao lâu, đâu thể nói một tiếng là quyết được.

Sợ làm mẹ tỉnh giấc, tôi ôm hộp carton đựng đầy đồ linh tinh bên trong, mở nhẹ cửa rón rén đi ra ban công ngoài hành lang.

Đêm nay rất lạnh, nhưng cũng rất đẹp. Không có sao, đây vốn là điều hiển nhiên của trời đông, nhưng có trăng. Ánh sáng trong trẻo lành lạnh ấy phủ lên vạn vật, tạo cho chúng vẻ đẹp lung linh như những ảo ảnh ba chiều, cảm giác có chút không chân thực.

Cầm trên tay mỗi món đồ trong hộp, những ký ức xa xôi ấy từng chút một hiện về như những thước phim quay chậm, chi tiết, rõ nét đến mức làm cho người ta nghẹt thở, nhấn chìm mọi giác quan trong hồi ức.

Một nửa của bút chì gỗ Thiên Long.

Thi kết thúc học kì một năm lớp 8, đến gần lúc thi tôi mới phát hiện bút chì mình chuẩn bị từ hôm qua biến mất không dấu vết, xét thấy thời gian thi đã đến gần, cổng trường thì đóng mất tiêu, tôi không nghĩ nhiều một đường chạy thẳng lên phòng thi của Bạch thối ở tầng trên, xông vào trong, túm cổ áo hắn nhảy tưng tưng như đỉa phải vôi mà hét: “Không thấy bút chì đâu nữa. Cậu mau nghĩ cách đi!”

Hắn đưa tay đặt lên đỉnh đầu tôi để tôi không làm loạn nữa, sau đó bẻ đôi bút chì của mình đưa cho tôi một nửa. Hắn nói: “Cậu đúng là hậu đậu! Không có tôi thì cậu làm sao bây giờ?”

Tôi bĩu môi lườm nguýt hắn “Chẳng phài có cậu đây sao.”, sau đó vui vẻ cầm nửa cây bút chì trong tay ngoảnh mông đi mất. Kết quả hôm đó tôi làm bài rất tốt, được những 7,5 điểm.

Hộp bút kẻ caro đen trắng.

Đầu năm lớp 9, bạn nữ nào đó ở lớp bên cạnh tặng cho Bạch thối một hộp đựng bút. Là bạn thân của hắn đã lâu, tôi chưa từng giờ thấy hắn dùng những thứ đồ như thế, vì vậy không cần hỏi ý kiến ai, cướp luôn mang về, hắn cũng không đòi lại, tôi cứ thế mà dùng. Sau này tôi mới biết đó là quà người ta dùng để tỏ tình, nên đem cất vào hộp không dùng nữa.

Còn có mấy cục tẩy, vài cái thước, một mớ bút bi có được do tôi hay quên đồ mượn hắn rồi quên trả lại cùng hàng chục thứ lặt vặt khác. Tất cả đều đã cũ, mang trên mình đầy dấu vết thời gian để lại.

Nhưng chiếm phần lớn hộp carton lại là thứ khác: đó là những hộp giấy nhỏ Bạch thối tặng tôi mỗi lần sinh nhật, 8 hộp – 8 màu sắc khác nhau. Dưới ánh trăng nhàn nhạt, chúng đứng cùng một chỗ như thế lại toát lên nét cô đơn đượm buồn. Liệu ai đó còn nhớ đến chúng, nhớ đến…tôi?…

Hộp màu vàng là năm tôi 15 tuổi, xung quanh có ghi dòng chữ “Sinh nhật vui vẻ, Gà mái”, bên trong trống

trống không. Mỗi lần tôi hỏi hắn vì sao lại tặng mấy cái hộp này cho tôi, hắn đều nói đợi tôi tìm ra bí mật rồi sẽ nói, nhưng nhiều năm trôi qua, đến “Bí” ở đâu tôi còn chưa thấy nói gì đến “Mật”.

Lặng lẽ mở ra rồi lại lặng lẽ đóng lại, chợt tôi thấy bên trong hộp giấy nhỏ lóe lên chút ánh sáng.

Từ từ mở ra lần nữa, lúc này tôi thấy mặt đáy hộp có một hình trái tim, bên trong hai chữ cái “B” và “N” lồng vào nhau được vẽ bằng bút dạ quang, trong bóng tối ánh lên màu sắc chói mắt.

Vội vàng mở các hộp giấy còn lại ra, hộp nào ở mặt đáy cũng là hình đó, trong hộp cuối cùng còn rơi ra một mảnh giấy, bên trong chỉ vỏn vẹn mấy chữ ngay ngắn: “Tôi đợi cậu ở bờ sông.”.

Hắn đợi tôi ở bờ sông? Đó hình như là hộp giấy năm tôi 18 tuổi. Hôm ấy tôi nhận được nó lại chẳng buồn mở ra, rồi tôi ngồi chờ hắn gọi điện sang ngày hôm sau, tiếp đó hắn gọi điện đến nhưng lại không nói gì…rồi sau đó…

Hình ảnh trong đầu tôi bắt đầu xoay vần, hòa lẫn vào nhau, chẳng còn rõ ràng như trước nữa.

Hắn hẹn tôi phải chăng muốn nói với tôi điều gì, mà điều đó, ắt hẳn là rất quan trọng đi. Thế nhưng tôi lại không đến, còn ngu ngốc đi giận hắn. Chính từ lúc đó quan hệ của chúng tôi bắt đầu bất thường, không còn thân thiết như trước nữa.

Là tôi đã tự mình đẩy hắn ra xa. Là tôi không biết phải trái. Tôi, sao tôi lại ngu ngốc đến mức này?

Hình vẽ trong những hộp giấy kia, có khi nào là hắn muốn nói cho tôi biết, thật ra hắn cũng thích tôi hay không? Rồi cả chuyện hắn nói hắn yêu một người giống tôi, có khi nào là hắn cố ý ra hiệu cho tôi, nhưng tôi lại chẳng hiểu?

Tôi muốn hỏi hắn, muốn hắn trả lời tất cả những câu hỏi của mình, ngay lập tức, nhưng tôi biết tìm hắn ở đâu? Điện thoại không kết nối, mà hắn, liệu có còn ở nhà ông bà ngoại hay không?

- Biết giờ là mấy giờ hay không, mày ngồi đây làm gì?

Phía sau bỗng truyền đến tiếng của anh trai. Tôi ngơ ngác quay đầu lại, rồi bật dậy lao về phía anh ấy, túm chặt lấy vạt áo trước của anh ấy, giọng nói như nghẹn lại trong cổ họng khó khăn phát ra tiếng.

- Anh, em..em muốn gặp cậu ấy…

Anh trai bị dáng vẻ của tôi làm cho hoảng sợ, vội vàng kéo mặt tôi lại gần, vừa lau nước mặt trên mặt tôi, vừa tức giận gằn giọng.

- Sao lại khóc rồi? Mày muốn thành mít ứt đó à…

- Anh…_Tôi mặc cho anh trai làm gì, chỉ nhìn chăm chăm anh ấy, hai tay siết chặt đến mức nổi cả khớp xương._Anh đưa em đi gặp cậu ấy đi. Em xin anh đấy!

- Còn nói linh tinh cái gì. Vào trong nhà sưởi ấm, người lạnh ngắt cả rồi.

Anh Kiệt vẫn không để lời tôi nói vào tai, kéo tôi đi về phòng anh ấy, rồi dùng chăn quấn quanh người tôi thành kén sâu. Bởi vì tôi sợ làm mẹ tình giấc nên không giám lớn tiếng, cũng không khóc nháo ầm ĩ, chỉ có thể dùng ánh mắt cầu xin anh trai.

Mãi một lúc lâu sau anh ấy mới ngồi xuống cạnh tôi, nét mặt trầm xuống, giọng nói nhẹ như gió thoảng lại tựa như nặng ngàn cân đánh vào lòng tôi.

Anh ấy nói: “Nó đi rồi. Chiều nay nó về đón mẹ, sau đó hai mẹ con nó đi đâu không ai biết.”

Tôi im lặng rất lâu, mất rất nhiều thời gian mới có thể tiêu hóa xong thông tin vừa nghe.

Hắn đi rồi? Đi rồi ư? Vì sao hắn rời đi mà không nói với tôi một tiếng? Vì sao hắn nói với anh tôi mà lại không nói với tôi? Vì sao chứ?…

- Vậy cậu ấy, có nói khi nào trở về không?

Tôi nghe thấy giọng mình nhẹ bẫng rơi trong không trung, vừa yếu ớt, lại vừa như không còn sức sống. Anh tôi đáp lại còn nhẹ hơn: “Có lẽ, không về nữa.”

Sau đó cái gì tôi cũng không biết, nước mắt thi nhau tuôn ra, ôm chặt anh trai mà khóc.

Tôi còn chuyện muốn hỏi hắn mà, vì sao lại đi chứ? Tôi còn chưa chất vấn hắn về hình vẽ trong những hộp giấy, còn chưa hỏi hắn cô gái hắn yêu rốt cuộc là ai, còn chưa nói với hắn câu nói ấy…thực ra, tôi cũng yêu hắn…

Giờ thì chẳng còn cơ hội nữa. Hắn đi rồi, không trở lại nữa! Hắn bỏ rơi tôi, rời xa tôi thật rồi!

- Hai đứa mày rất ngốc biết không?_Anh Kiệt nhẹ vỗ lưng tôi, chầm chậm lên tiếng_Mày yêu nó, nhưng lúc nào cũng trốn tránh. Còn thằng ngốc đó, yêu mày bao năm rồi, một câu cũng không dám nói. Anh biết chuyện chúng mày đã lâu, nhưng anh không muốn giao em gái cho một kẻ nhát gan, vì vậy anh mới không nói cho mày biết. Nếu như hai đứa mày có duyên phận, sau này sẽ gặp lại, nếu không thì quên nó đi. Bắt đầu một cuộc sống mới, sống thật tốt biết không?…

Tôi nghe những lời anh trai nói, trái tim càng thắt lại, tiếng khóc ngày càng dữ dội, âm thanh phát ra khiến người khác cũng phải đau lòng.

Không phải cậu là cao thủ tình trường sao, vì sao một chữ cũng không nói với tôi, còn lừa tôi là yêu người khác. Tôi ghét cậu, ghét nhất trên đời! Cậu là đồ ngốc, ĐẠI NGỐC. Tôi cũng là kẻ ngốc, còn ngốc hơn cậu nữa. Hai chúng ta đều là kẻ ngốc, ngốc nên mới yêu đối phương, ngốc nên mới bỏ lỡ cơ hội…rất ngốc…
Chương 18: Cuộc Sống Vẫn Cứ Thế…

Ads “You look so beautiful in WH..ITE….”

- Anh K..IỆT… Cho em sống thêm chút có được không?

Đau đầu chết mất thôi! Đến não tôi cũng sắp nổ luôn rồi đây này… Mang cả gối ra bịt tai mà vẫn cứ nghe thấy mới đau khổ chứ.

Trời đất quỷ thần ông bà cha mẹ ơi về cứu con đi! Làm ơn đi mà…

“So as long as I live….” Đáp lại lời thỉnh cầu của tôi là tiếng hát ngày càng lớn và đang có xu hướng biến dạng thành tiếng gào không ngừng đánh thẳng vào màng nhĩ người ta. Vâng, anh tôi đấy ạ! Và anh ấy đang tập hát.

Người ta nói hát hay không bằng hay hát, ừ thì được rồi, hay hát cũng không sao, thế nhưng 24 giờ mà

Trang: [<] 1, 32, 33, [34] ,35,36 ,51 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT