watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 09:16 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9592 Lượt

cũng đến Valentine, ngày mà anh tôi đi cầu hôn chị Hân.

Anh chàng Gia Tuấn là người thường xuyên xã giao với khách hàng, biết được rất nhiều địa điểm ăn chơi thú vị, vậy nên tôi giao cho anh ta tìm địa điểm thực hiện. Anh chàng này tình nguyện giúp tôi vô điều kiện nha, lí do chỉ có một, ha ha, đó chính là anh ta cần tôi hỗ trợ mới có thể đón vợ về a.

Kể ra anh già này cũng thật kì lạ! Ban đầu anh ta thích anh tôi, sau đó đến nhóc Quân, thế nhưng cuối cùng lại bị cô nương hổ báo Bảo Yến tóm được, rồi cứ đuổi theo người ta cho đến bây giờ mà chưa có kết quả gì.

Khi nghe Gia Tuấn nói tôi cũng thật không ngờ nha, ngày mà tôi bị cái người đó đem đi, ai nấy đều cuống cuồng tìm kiếm, vì thế tính khí có chút không tốt, dễ dàng nổi nóng mắng người. Bảo Yến lúc đó là người ở nhà chờ tin tức, đột nhiên anh già tới tìm tôi về chuyện với nhóc Quân lại gặp nó, rồi hỏi lung tung một hồi thế là nó nổi giận lôi đình bao nhiêu bực bội đem chút hết lên anh ta. Anh ta thấy mình vô can mà bị mắng cũng theo đó mà bực bội, thế là hai người cãi nhau. Vừa lúc Tiểu Hắc chạy lại, vô tình va vào chân Bảo Yến khiến nó bị ngã chúi về phía trước, lao thằng vào lòng người trước mặt, mà quan trọng là cái môi nó lại rơi chúng…môi người ta. Tiếp theo là một màn thân mật giữa môi với môi, là do anh già chủ động.

Anh ta nói, lúc đó anh ta đã có cảm giác.

Để giải quyết khúc mắc này, chứng minh xem rốt cuộc mình thích đàn ông hay phụ nữ, anh ta ngày ngày đi tìm Bảo Yến và cuối cùng đã tìm ra đáp án. Thì ra anh ta vẫn không thích phụ nữ, nhưng chỉ duy với Yến cô nương là có cảm giác thôi, vậy nên Yến cô nương đã trở thành mục tiêu duy nhất của cuộc đời anh già kể từ đó.

Nhưng Bảo Yến nó nói, anh già này quá lớn tuổi, yêu vào nhàm chán chết đi, suốt ngày công việc, công việc, đến khi lấy rồi làm gì có thời gian dành cho vợ con nữa chứ. Hơn nữa anh ta có bề ngoài, có sự nghiệp, mà nó thì vẫn còn lông bông chẳng có gì trong tay, nếu mà đến với nhau suốt ngày nó phải lo giữ chồng, như thế sẽ rất mệt, mà nó lại chẳng muốn phiền phức, thế nên nó nhất quyết không chịu tiếp nhận người ta.

Dù thế nhưng tôi là bạn tốt của nó đã lâu, còn không hiểu nó nữa sao? Nhảm nhí! Rõ ràng là nó cũng có tình cảm, lại cứ thích làm khó người khác. Nhiều khi thấy anh già bị nó hành hạ khổ quá trời, tôi cũng thấy thương cảm nói giúp anh ta mấy tiếng, thế mà cái cô nàng ấy lại mắng tôi rảnh rỗi, việc của mình chưa lo xong còn lo chuyện người khác. Mỗi lần như thế tôi biết nó đang cố tình nhắc đến chuyện gì, nhưng không muốn đấu khẩu với nó nên lại nhịn xuống, cuối cùng chẳng giúp anh già được gì cả. Về chuyện này tôi cũng rất áy náy, thế nên tôi đây luôn không từ thủ đoạn nào, cứ có cơ hội là lại chói hai cái người này lại với nhau đó thôi.

- Thảo Ngân, bên này.

Tôi theo tiếng gọi nhìn qua, thấy Gia Tuấn đang vẫy tay với mình thì chạy đến. Anh ta vẫn cười toe toét như mọi khi, giúp đỡ người khác đều nhiệt tình giống như chuyện của mình.

- Anh đặt chỗ ở đâu thế?_Tôi vỗ vai anh ta một cách sảng khoái, cũng nghe răng cười hì hì.

- Một nhà hàng mới mở gần đây. Anh đã quan sát địa hình rồi, rất được, quản lý nhà hàng nghe anh nói còn tình nguyện bố trí giúp chúng ta nữa…ha..ha…_Nói đến đây Gia Tuấn vỗ tay vào ngực tự hào cười_Thế nào, thấy anh giỏi chứ?

- Giỏi!_Tôi dơ ngón cái lên với anh già_Cho 10 điểm, ngày mai sẽ giúp anh lừa đứa ngốc đó gặp mặt. Giờ anh em mình đến nhà hàng trước xem họ chuẩn bị thế nào rồi đi.

- Ok baby, em thật là tốt với anh quá…

- Tránh xa em ra, anh buồn nôn chết được._Tôi vừa nói vừa đẩy móng vuốt đang vươn về phía mình của kẻ nào đó ra.

Mới rồi tôi còn rất cảm kích người này đấy, giờ thì lập tức dùng ánh mắt khinh thường anh ta đến chết. Vừa nghe đến kẻ vô tình kia đã hớn hở như vậy rồi, thật là không có tương lai! Anh mà lấy nó sớm muộn gì cũng bị nó đè đầu cưỡi cổ mà thôi…

Gần đến giờ, tôi gọi điện hỏi xem anh trai đang ở đâu, nghe anh ấy nói vừa lấy nhẫn xong lập tức ôm ngực thở phào, nhắc anh ấy đi cẩn thận rồi mới cúp máy. Tôi thừa biết anh tôi mà, cứ có việc liên quan đến chị Hân là lại cuống hết cả lên, không kêu anh ấy chú ý đường xá có khi tai nạn chứ chẳng chơi đâu.

Anh chàng Gia Tuấn nói không sai, nhà hàng này rất được! Không những bài trí tốt, món ăn ngon, mà không khí cũng rất lãng mạn phù hợp với mục đích tối nay. Nào là hoa hồng đủ loại, rồi còn cả nến tình nhân nữa, thật làm cho người ta rung động chết được. Đương nhiên hoa là do tôi cung cấp.

Nói thẳng ra, nghề nghiệp của tôi với những gì tôi học chẳng có chút liên quan nào cả. Tên độc ác kia cùng mẹ đi được vài ngày, bố hắn đến tìm tôi. Mặc dù rất thất vọng về ông ấy, nhưng dù sao ông ấy cũng là trưởng bối, hơn nữa quen biết đã lâu, nên tôi vẫn giống trước đây mà đối diện với ông ấy. Ông ấy như mọi lần nói không nhiều, sau khi hỏi tôi có biết mẹ con tên độc ác kia đi đâu không thì không nói gì nữa, đưa cho tôi một tập tài liệu rồi đi luôn.

Tập tài liệu ấy là một mớ giấy tờ gì đó đủ các loại mà như anh tôi nói, với những thứ đó, tôi là chủ sở hữu cửa hàng hoa của mẹ tên độc ác, trong đó còn kèm theo một lá thư, không phải của hắn mà là của mẹ hắn.

Bác ấy nói, cửa hàng hoa đó là tâm huyết cả đời của bác ấy, nhưng bác ấy không thể ở lại nơi này được nữa nên giao nó cho tôi, hi vọng tôi sẽ thay bác ấy phát triển cửa hàng ngày một lớn mạnh hơn. Chỉ như thế, không nhắc một chút nào đến người kia. Từ đó tôi theo nghiệp kinh doanh hoa, nhưng do không có năng khiếu nên chỉ có thể làm quản lí, phụ trách việc xuất nhập hoa, thỉnh thoảng giúp đỡ mấy chuyện lặt vặt tưới nước cắt giấy gói, còn việc bó cắm gì đó thì do Yến cô nương vốn có thiên phú về cái đẹp chuyên trách. Cho đến 3 tháng trước, chúng tôi mua thêm gian nhà bên cạnh, mở rộng quy mô cửa hàng, không chỉ thế còn cập nhật thêm rất nhiều loại hoa đẹp lạ để phục vụ thị hiếu khách hàng ngày càng đổi mới.

Sát giờ hẹn của anh trai, tôi và toàn bộ “Ban tổ chức ngầm” chọn một bàn khuất nhất nằm trong góc nhà hàng, tụ tập ở đó nghe ngóng kết quả đồng thời theo dõi, hóng hớt quá trình.

Đúng 7h30’ tối, nữ chính mở cửa bước vào, thế nhưng nam chính thì lại chưa thấy đâu. Xung quanh người ta có đôi có cặp, anh anh em em cười nói thân mật, chỉ riêng có chị tôi là lẻ bóng chờ đợi. Anh trai ngu ngốc, đã bảo đến đúng giờ mà vào ngay cái thời điểm mấu chốt này lại bắt con người ta đợi, đáng chém ngàn đao a…

Qua 5’, tôi vội vàng lấy điện thoại ra gọi cho anh trai, vậy mà anh ấy lại tắt máy. Bên kia có vẻ chị Hân cũng gọi không được, đôi mày đã có chút nhăn lại, rõ ràng là cụt hứng, mất vui rồi, lại được thêm mấy đôi bên cạnh thì thầm chỉ trỏ nữa chứ. Anh trai, lần này về nhà em sẽ đuổi anh ra đường! Cả nhà bị anh ấy giày vò suốt một tuần liền mà cuối cùng anh ấy lại tính đổ khổ cực của mọi người xuống biển thế này sao?

Đang tính gọi thêm lần nữa, bố tôi ở bên cạnh đập nhẹ vai tôi.

- Hay để bố đi tìm thằng Kiệt.

Tôi thấy rõ sự bồn chồn bất an trong ánh mắt bố, mà mẹ tôi sớm đã lo lắng đến mức xoắn nhăm nhúm cả một góc khăn trải bàn của người ta rồi. Nhưng mà ngày lễ thế này, ngoài đường người người đi lại tấp nập như cá bơi thế kia, tôi nào nỡ để bố già nhà mình ra đường chứ, vì thế tôi đề nghị để mình đi, Tiểu Hắc ở lại đợi tin cùng bố mẹ tôi.

Còn hơn cả dự đoán của tôi, tình trạng tắc đường trầm trọng đến mức muốn đi không được mà muốn lùi cũng chẳng xong. Tôi không lấy xe máy, chạy bộ về hướng cửa trang sức mà anh tôi đã nói, cũng may tôi không hứng thú gì với cái mốt cao gót, chứ không giờ này thì khổ rồi.

Nơi đó cách nhà hàng này 3 dãy phố, tính sơ sơ cũng ngót nghét cả km rồi, mà với tình trạng giao thông như hiện nay, tôi phải gắng sức len lỏi lắm mới đến đó trong vòng nửa tiếng được đấy. Thế nhưng người ta đã đóng cửa từ lâu, mà xung quanh thì chẳng thấy bóng dáng anh tôi đâu cả. Trong lòng tôi rấy lên một cảm giác chẳng lành, làm gì có chuyện đen đủi như thế, bình thường anh tôi cũng không phải xấu xa ác độc gì, ông trời sẽ không bất công đến mức giáng tội anh ấy ngay lúc này chứ, còn có chuyện trọng đại cần anh ấy hoàn thành mà.

Vòng ngược lại đường về nhà hàng, lúc này tôi mới thấy không xa cửa hàng trang sức có một đám đông không lớn cũng chẳng nhỏ.

Chạy vội chen vào đám người, vừa đẩy vừa kéo kịch liệt tôi mới lọt được vào trung tâm. Trước mắt tôi có 2 chiếc xe máy, 1 không cần để ý, cái còn lại thì quen thuộc đến mức liếc qua một lần tôi cũng có thể khẳng

định chắc chắn rằng đó là xe của anh tôi, mà bên đầu xe bó hoa hồng xanh tôi và Bảo Yến đặc biệt chuẩn bị cho anh trai đã nát bươm chẳng ra hình dạng gì nữa, mỗi bông nằm một chỗ, cánh hoa lẫn giấy gói tơi tả hết rồi.

CHUYỆN GÌ THẾ NÀY?

Chương 19: Beautiful In White

Ads Kẻ đáng chết nào đã gây ra chuyện này? Anh trai tôi đâu, tại sao không thấy mặt mũi đâu hết là thế nào?

- Chú ơi cho cháu hỏi, mấy người đâm xe này đi đâu rồi ạ?_Tôi nhảy bổ đến kéo tay một chú cảnh sát giao thông đang đứng chụp hình lại hiện trường.

Chú này thấy bộ dạng tôi vừa cuống cuồng vừa lo lắng nên có

Trang: [<] 1, 34, 35, [36] ,37,38 ,51 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT