watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 09:16 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9596 Lượt

lẽ đã đoán được tôi là người nhà của ai đó trong mấy người đâm xe kia, không vội vàng, cũng không hời hợt, rất đúng mực chỉ cho tôi đường đến bệnh viện mà mấy người họ đã đi.

Gì? Đi bệnh viện á? Sao có thể đen đủi đến mức đó được. Con ngàn vạn lần cầu khẩu ông bà tổ tiên nhà họ Lí, mọi người phù hộ cho anh con tai qua nạn khỏi, không xảy ra vấn đề lớn gì để anh con còn đi cầu hôn chị dâu, nếu không là nhà mình không có cháu dâu đâu oa…oa…oa…

Tôi cảm ơn chú cảnh sát một tiếng rồi lại chạy thục mạng vào bệnh viện. Y tá trực nghe tên anh tôi thì lập tức chỉ đường cho tôi luôn mà không cần nhìn sổ, ai bảo tên anh tôi đặc biệt làm chi. Hy vọng tôi sẽ không phải thấy bộ dạng anh trai cả người một màu trắng xóa như xác ướp Ai Cập.

Đứng trước căn phòng người y tá chỉ đường, tôi nhẹ hít thở mấy lần mới đủ dũng cảm đẩy cửa đi vào, thế nhưng khi nhìn hình ảnh trước mắt, tôi vẫn không thể nào bình tĩnh được.

Anh trai tôi nét mặt bực bội ngồi trên ghế, tuy người không thấy vết băng bó nào nhưng má lại chễm chệ miếng gián cá nhân ở đó. Mà trước mặt anh tôi, một thanh niên có lẽ vẫn còn là học sinh đang ngồi chồm hỗm trên mặt đất, cánh tay bị băng kín mít bám chặt lấy chân anh tôi không ngừng cầu xin, lời lẽ thì nhiều nhưng đại khái tôi có thể tóm tắt lại là thằng nhóc này uống rượu rồi lái xe, sau đó đi sai làn đường rồi đâm phải anh tôi, nếu như anh tôi không lên tiếng nói giúp thì chắc chắn nó sẽ chịu xử phạt gì đó khá nặng, thế nên nó đang năn nỉ anh tôi giúp đỡ.

Không đợi nó nói tiếp, cũng không cần anh tôi tỏ vẻ gì, tôi từ cửa ba bước thành hai bước đi đến chen giữa anh tôi và nó, đá văng nó ra xa. Mẹ nó, chưa đủ tuổi lại còn uống rượu lái xe, muốn chết thì chết một mình đi, lại dám đâm anh tôi, muốn anh tôi nói giúp ư, không có cửa đâu! Dù anh tôi muốn giúp tôi cũng không cho. Có biết rằng khuôn mặt đối với một người là rất quan trọng hay không. Một vết sẹo ở mặt có khác gì hủy hoại nhan sắt của người ta đâu cơ chứ. Bố mẹ tôi có đánh phạt anh em tôi cũng không bao giờ chạm tới mặt nhé, thế mà cái thằng nhóc này dám làm anh tôi bị thương ở mặt, tôi phải khai sáng đầu óc cho nó mới được!

- Ranh con, đủ tuổi mới được chạy xe có biết hay không? Trước khi đâm thì cũng phải nhìn xem người ta là ai rồi hãy đâm chứ, hơn nữa hôm nay cậu còn phá hỏng kế hoạch cầu hôn vĩ đại của anh tôi, tôi đập chết cậu, đập chết cậu…hừ…Lần sau để chị đây bắt được cậu uống rượu lái xe thì cứ đợi đấy, tôi không chặt chân cậu tôi không mang họ Lí…

Vừa mắng tôi vừa dùng tay đập liên hoàn vào người thằng nhóc dưới đất khiến cho nó chỉ biết ôm đầu kêu oai oái xin tha, dĩ nhiên tôi cũng chưa độc ác đến mức động vào viết thương vừa mới băng bó của nó.

Anh tôi thấy vậy cũng chỉ hừ lạnh mấy cái, lạnh lùng dương mắt ngồi nhìn một màn bạo lực như vậy, đợi tôi nguôi giận ném cho thằng nhóc kia mấy ánh mắt chém giết đi đến trước mặt mình mới cầm bông hoa hồng xanh trên bàn, đưa ra phía trước, mặt méo xệch đáng thương nhìn tôi.

- Em gái, chỉ còn bông này không bị nát thôi, làm sao bây giờ?

Tôi nhìn bông hoa màu xanh xinh đẹp nhưng đơn độc đó, lại nhìn bộ dạng thảm hại của anh trai, đau lòng đứt ruột khụy người xuống ôm lấy anh ấy an ủi.

- Sẽ không sao đâu, chị Hân không phải người coi trọng vật chất, chị ấy sẽ không để ý.

Anh trai nắm chặt bông hoa, ngồi im để tôi ôm. Để chuẩn bị cho tối hôm nay, anh ấy đã rất vất vả mà, không chỉ tập hát rất chăm chỉ, còn phải hoàn thành công việc vốn dành cho một tuần trong vòng ba ngày để có thời gian đi chọn đồ, chọn nhẫn nữa. Còn bó hoa này, tôi với Bảo Yến đã phải dở mọi mánh khóe, hết năn nỉ đến uy hiếm hủy hợp đồng đặt hoa thì vườn cung cấp mới bất đắc dĩ để lại cho mười mấy bông trong lô đã bị người ta đặt trước, ấy vậy mà giờ chỉ còn một bông có thể dùng được, tôi…thật là muốn giết người nha…

Gọi điện báo tin với bố mẹ, dặn bố mẹ nếu thấy các đôi về hết thì phải kiếm chỗ ẩn nấp khác, nhất định không được để cho chị Hân nhìn thấy, xong xuôi mọi chuyện, tôi quay trở lại chỗ anh trai, lo vài thủ tục giấy tờ với bên công an và bệnh viện, hoàn tất mọi thứ còn cách nửa đêm không đầy 40’, mắt thấy lễ tình nhân sắp qua, tôi và anh trai nhanh chóng bắt taxi đến nhà hàng, lòng ngàn lần cầu mong chị Hân vẫn còn ở đó.

Lúc xe taxi dừng trước cửa nhà hàng, tôi còn chưa trả tiền xong anh Kiệt đã nhảy xuống từ bao giờ. Thấy anh ấy ngây ngốc nhìn người duy nhất còn ngồi trong nhà hàng qua kính thủy tinh, tôi bước đến giúp anh ấy chỉnh trang lại mớ lộn xộn trên người một chút rồi ôm anh ấy một cái coi như khích lệ, sau đó nhanh nhẹn núp sau gốc cây trước cửa nhà hàng nhìn anh trai từ từ đẩy cửa đi vào trong.

Không phụ lòng tin tưởng của tôi, chị dâu tương lai quả là rất yêu anh trai, có thể ngồi hơn 4 tiếng chờ anh ấy, anh tôi bị thương coi như cũng đáng.

Trong tiếng nhạc du dương nho nhỏ của nhà hàng, một tiếng động lạ chen ngang làm cô gái đang ngồi thừ người một chỗ nắm chặt điện thoại giật mình quay đầu nhìn ra cửa lớn. Người đàn ông trẻ đứng đó, bộ âu phục sang trọng tuy nhuốm đất cát đã không còn sạch sẽ như ban đầu nhưng không vì thế mà làm mất đi nét tuấn lãng trời sinh. Anh đứng cách cô chưa đầy mười bước chân nhưng lại không dám nhúc nhích, chỉ sợ bản thân khiến cô nổi giận mà bỏ đi, anh biết bộ dạng của mình bây giờ rất thảm, có làm gì cũng không cứu vãn được nữa rồi. Nhưng ngay lập tức anh lại bị một vật thể lao đến, ôm trầm lấy anh. Cô gái ấy giống như sợ hãi điều gì đó, xoay anh hết vòng này đến vòng khác mà xem xét, cuối cùng mới hơi thở phào, dừng lại ở vết thương nhỏ trên mặt anh đau xót vuốt ve.

Sau đó hai người ấy nói cái gì, tôi thực sự không biết, chỉ thấy chị Hân vừa khóc vừa kéo anh Kiệt ngồi xuống, lại cẩn thận xem lại vết thương của anh ấy lần nữa, anh tôi lại nói cái gì đó, tôi lập tức thấy vẻ mặt hung ác như muốn chém người xuất hiện trên mặt chị Hân. Anh tôi liền ôm chị ấy vào lòng, đem bông hoa hồng duy nhất còn nguyên vẹn tặng chị ấy, rồi hôn nhẹ lên trán chị ấy.

Lúc này tôi thấy thấp thoáng sau lối rẽ đến nhà bếp bóng bố mẹ và Tiểu Hắc, trên mặt ai cũng là nụ cười gian. Có lẽ bố mẹ đã ra ám hiệu với người của nhà hàng, nên ngay lúc anh tôi không biết phải làm gì nữa, người phục vụ đem theo món khai vị cùng một cái micro đưa cho anh tôi, tiếp theo nhạc nổi lên, anh tôi chậm rãi cất tiếng hát.

Đúng là một nhà hàng nhiệt tình nha, khi tổ chức đám cưới phải ưu tiên nơi này mới được!

Tôi đứng bên ngoài nên chỉ có thể nghe loáng thoáng nhưng tôi thề, đây là lần đầu tiên tôi nghe anh trai hát hay như vậy. Mà chị Hân, sớm đã bị nước mắt phủ kín cả mặt, cứ ôm miệng cầm hoa hồng ngây ngẩn một chỗ nhìn anh tôi không chớp mắt. Hôm nay chị ấy rất đẹp, mặc váy trắng

trắng tinh khôi, tóc dài hơi xoăn xõa vai, trang điểm nhẹ nhàng, nước mắt lúc này chỉ càng làm chị ấy thêm lung linh mà thôi.

Cái gọi là nước mắt hạnh phúc, tôi nghĩ tôi hiểu rồi!

Hát hết câu cuối, trong tiếng nhạc dịu dàng ấy, anh Kiệt chậm rãi đi về gần chị Hân, móc hộp gấm trong túi, mở ra rồi đưa đến trước mặt chị Hân. Đừng thắc mắc vì sao anh tôi không quỳ xuống cho lãng mạn như những người khác, đơn giản vì chị Hân ghét nhất người khác quỳ trước mặt mình dù người đó là ai hay trong hoàn cảnh nào. Anh tôi có lẽ là đang nói câu nào đó sến chảy nước mà người bình thường chắc chắn không chịu nổi, thế nhưng chị Hân chịu nổi, còn rất hạnh phúc ôm miệng vừa khóc vừa cười gật đầu như giã tỏi, chỉ chờ anh tôi đeo xong nhẫn cho mình là lao bổ vào lòng anh tôi, ra sức đem nước mắt lau vào quần áo của anh ấy, sau đó vẫn cứ vừa khóc vừa cười như thế, đem sô-cô-la mình làm đút cho anh ấy ăn.

Anh tôi vừa hưởng thụ cảm giác được mỹ nhân bồi ăn, vừa ôm mỹ nhân trong ngực, cười rất chi là hạnh phúc. Bố mẹ tôi và Tiểu Hắc núp ở nơi nào đó, không kìm nổi niềm vui dắt tay nhau ra khỏi nhà hàng từ cửa sau, trả lại không gian cho hai người kia. Tôi nói với bố mẹ mấy câu để bố mẹ đưa Tiểu Hắc về trước, còn bản thân tôi thì đi lang thang đâu đó một chút.

Tôi vốn là gọi điện cho Bảo Yến muốn đến chỗ nó chơi, nhưng nó vừa bắt máy liền gào thét vào tai tôi kêu tôi đến đem “con đỉa” nào đó ra khỏi nhà nó, chưa nói xong, nó lại gào lên mắng người ở bên kia, sau đó điện thoại của nó hình như rơi, tút..tút…

Haiz, tôi có lẽ không nên quấy rầy đôi trẻ này thì hơn, kẻo người bạn già nào đó của tôi lại nói tôi không trượng nghĩa phá hỏng chuyện tốt của anh ta. Nhưng mà, bây giờ đi đâu đây?

Tuy đã quá nửa đêm, nhưng đường phố vì là ngày lễ nên vẫn đặc biệt nhiều người, mà tôi đi giữ biển người ấy, lại đặc biệt lạc lõng bơ vơ, dĩ nhiên là do người ta đi thành đôi, còn tôi trở thành người cô đơn dở hơi không ở nhà chăn ấm đệm êm ngủ lại chạy ra ngoài trời rét mướt như thế này.

Cho tay vào túi áo, tôi rụt cổ lại rúc vào khăn len, hơi cúi đầu chậm chạp bước đi trên đường không mục đích, cứ đi và nhìn như thế cho đến khi phía trước xuất hiện một đôi giày nam.

- Valentine vui vẻ!

Tôi ngước lên, nhìn người trước mặt đang cười toe toét với mình, cũng phì cười

Trang: [<] 1, 35, 36, [37] ,38,39 ,51 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT