watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 09:16 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9587 Lượt

thứ hai: “Bác không phải nói thằng Kiệt này đâu, ý bác là thằng Quân ấy chứ, nó cũng coi như con trai bác mà.”, tiện tay gắp cho nhóc Quân ít thịt. Lần này đến lượt nhóc Quân trợn mắt, á khẩu, cọng bún đang nuốt dở lơ lửng trong không trung tiến không nổi mà lùi cũng chẳng xong, khuôn mặt bỗng chốc bùm một tiếng đỏ bừng; còn Như Ngọc thì ho sặc sụa mãi, sau đó lại cười tủm tỉm suốt.

Câu thứ ba mẹ tôi nói: “Càng nhìn càng thấy hai đứa đẹp đôi quá, lát bác phải gọi điện nói cho mẹ thằng Quân biết, tối nay chúng ta mở tiệc ăn mừng mới được.”

Được rồi, tôi chắc chắn cấu tạo não của mẹ tôi vượt qua tất cả những người còn lại trên bàn ăn, vậy nên không ai lên tiếng nữa, chỉ có mẹ tôi nói một lát đã chuyển qua chuyện đám cưới của anh trai nên tổ chức ngày nào, đặt bao nhiêu bàn, mời những ai, thức ăn ra sao…cứ thao thao bất tuyệt mãi cho đến khi đi làm mới thôi.

Nhóc Quân ăn xong vội vàng cáo lui về nhà bên tút tát lại nhan sắc, Như Ngọc cùng tôi dọn dẹp rửa bát đũa trong bếp, thấy thời cơ tốt, tôi bắt đầu bắt chuyện kết thân moi móc thông tin từ cô bé. Cô bé nói chuyện rất lễ phép, tính tình hiền hòa dễ gần, lại xinh xắn đáng yêu như vậy, sao thằng nhóc kia lại không muốn nghiêm túc nói chuyện yêu đương với người ta chứ, đúng là không có mắt nhìn mà. Tình hình này, tôi có nên ra tay giúp nó hay không?

Trong lúc tôi đang phân vân chuyện này thì anh trai tôi từ trên lầu đi xuống, đã thay trang phục chỉnh tề chuẩn bị ra ngoài, tôi lau vội tay chạy ra, bám lấy một cánh tay anh ấy kéo lại.

- Sao anh không ở nhà nghỉ ngơi, sếp của anh chẳng lẽ không cho phép nhân viên nghỉ dưỡng thương một buổi hay sao?

Anh tôi bỗng nhiên nhìn tôi cười một cái chói sáng, làm cho tinh thần cảnh giác của tôi đột ngột tăng cao, ôm người nhảy lùi lại hai bước, trừng mắt hoảng sợ.

- Sao anh lại cười như thế chứ?

Anh tôi càng cười chói sáng hơn, dơ ngón tay ngoắc tôi lại gần. Tuy rằng tôi có chút bất an, nhưng vẫn rất nghe lời bước lại, chậm chạp hỏi anh ấy có chuyện gì.

- Bây giờ anh đến chỗ cảnh sát lấy xe mang sửa, sau đó đi thử bánh cưới, muốn đi cùng hay không?

Tôi “A…” một tiếng thật lớn, ngộ ra vấn đề, bay nhanh vào bếp kéo Như Ngọc vừa đặt cái bát cuối cùng lên giá đi cùng, ai ngờ cô bé lại nói chiều có tiết phải về phòng trọ một chuyến nên không đi được.

Vì vậy chỉ có tôi đi theo anh trai mà thôi. Trước khi chia tay tôi còn đặc biệt trao đổi số điện thoại với Như Ngọc, hẹn cô bé buổi tối nói chuyện, sau đó gọi điện nói với Yến cô nương hôm nay tôi không đến cửa hàng, kêu nó một mình quản lí, cũng tránh việc nó oán trách tôi vì tối qua đã không đến cứu nó mà chém giết tôi. Tôi ngu sao, phải biết rằng cứ cái gì dính dáng đến anh già là nó lại như ăn phải thuốc nổ ấy, tôi đây phải tránh mặt nó vài ngày nữa may ra mọi chuyện mới êm xuôi.

Vốn mọi chuyện đang rất tốt đẹp, một thoáng đó dường như không còn tồn tại nữa.

Là hắn sao?

Chương 20: Trong Cái Rủi Có Cái…xui

Ads Trên đường tháp tùng anh trai, taxi đi qua con đường rộng rãi trước quảng trường thành phố, tôi đang lơ đãng ngắm nhìn cảnh vật bên ngoài, bất trợt bị một bóng người làm cho hoảng loạn. Khoảng khắc đó, mọi chuyện đang rất tốt đẹp, bỗng chốc tan biến thành hư vô.

Có phải là hắn hay không? Thật là một câu đố khó trả lời. Bởi vì không thể đỗ xe lại, tôi cứ như thế ngoái đầu nhìn bóng người kia mà lòng tràn ngập tâm tư rối bời.

Anh Kiệt nói có lẽ hắn sẽ không trở lại nữa, luôn luôn khuyên tôi dứt bỏ quá khứ mà tiến lên phía trước, còn rất nhiệt tình giới thiệu cho tôi từ đồng nghiệp, bạn bè cho đến người quen của người quen của anh ấy. Nếu như gần đây anh ấy không tất bật chuẩn bị cho kế hoạch cầu hôn thì có lẽ giờ này tôi đang ngồi ở một nơi nào đó, đối diện với một anh chàng nào đó nói những chuyện dở khóc dở cười rồi cũng nên. Đấy là còn chưa kể bố mẹ tôi, ngay cả ông bà Thạch cũng xúm vào góp vui với lí do là trả ơn tôi vì qua tôi cháu trai già của ông bà cuối cùng cũng tìm được một cô gái ưng ý. Chỉ tính qua từ sinh nhật sang tuổi 23 của tôi đến giờ, mới có vài tháng thôi mà số lần tôi đi xem mắt do bị ép buộc cũng đã vượt quá hai bàn tay rồi.

Mọi người đều là vì quan tâm tôi, tôi biết thế, nhưng lại chẳng ai chịu hiểu rằng: không phải tôi không muốn quên, mà là không thể quên. Tất cả những kí ức có liên quan đến hắn dường như đã ăn sâu vào trong tiềm thức của tôi, đã quá muộn để mà nói quên là quên được mất rồi. Mà nay, bóng người vừa thoáng qua, tựa như hòn đá ném vào lòng hồ đang yên ả, người khác có thể chỉ thấy mặt nước khuấy động đôi chút, nhưng trong lòng nó ai biết sóng gió đã lớn đến mức nào.

Ngơ ngẩn chìm trong thế giới của mình cho đến khi về nhà, cũng chẳng biết là anh tôi đã đến đồn cảnh sát lấy xe đem sửa thế nào và ném tôi về nhà ra sao, tôi như hồn để ngoài xác, bước từng bước vừa chậm vừa nhỏ vào trong.

Cảm thấy có thứ gì đó đang cản dưới chân, tôi mới giật mình thoát khỏi dòng suy tư, ngước lên vừa may cách cửa nhà nửa gang tay, chỉ cần tôi bước thêm một bước là coi như xong rồi. Mà cái thứ cản đường tôi, nào có phải thứ gì xa lạ, là Tiểu Hắc đáng yêu chứ ai nữa.

Tôi cúi đầu nhìn Tiểu Hắc đang quấn quýt quanh chân mình, không kiềm chế được ngồi xổm xuống ôm lấy nó.

Tiểu Hắc già nhà tôi, đứa trẻ to xác này vài tháng nữa là tròn 10 tuổi. Người ta nói rằng giống loài của nó tuổi thọ thường không dài, mà tuổi của nó đã được xếp vào hàng “bô lão” rồi.

Tiểu Hắc nhà tôi đáng yêu như vậy, thông minh như vậy, nếu một ngày không được nhìn thấy nó, tôi quả thực không biết gia đình tôi có thể chấp nhận được không nữa.

- Bạn nhỏ à, có muốn ăn bánh quy xương hay không?_Tôi vừa vuốt lông Tiểu Hắc vừa mỉm cười với nó, rồi đứng lên vỗ vỗ đầu nó, đi vào trong._Mau vào đây chúng ta vừa ăn vừa xem hoạt hình.

Bạn nhỏ nhà tôi nghe vậy, hai mắt tít lại chẳng thấy trời trăng gì nữa, lắc lắc thân hình béo ú của mình, dùng tốc độ nhanh nhất có thể, theo chân tôi, sau đó đến trước TV, mở hoạt hình yêu thích.

Tôi đổ bánh quy xương vào bát Hello Kitty của Tiểu Hắc rồi mang ra để trước mặt nó, còn mình tự mở kem ra ăn. Nhìn đứa trẻ to xác bên cạnh vừa nhai bánh quy vừa tít mắt xem “Tom and Jerry”, trong đầu tôi lại hiện lên thắc mắc muôn thuở. Vì sao một chú chó lại thích những thứ liên quan đến mèo nhỉ? Là do nó ở gần anh tôi lâu ngày mà tính cách biến đổi hay là bị hồn một bạn mèo nào đó nhập vào?

Đúng lúc này chuông cửa vang lên, tôi đặt hộp kem xuống bàn, xỏ dép chạy lạch bạch ra ngoài, thế nhưng gần đến nơi rồi lại nhẫm phải viên đá nhỏ trên sân, sau đó một đường thân mật với mặt đất.

“Ai da…đau chết tôi rồi…” Tôi vừa đứng lên vừa lầm bầm cảm thán. Quả thực là rất đau đấy, tôi dường như còn có thể nghe thấy tiếng các khớp xương ở cột sống kêu cót két nữa.

“Gâu..gâu…” Tiếng sủa như đang cười nhạo tôi vậy, đáng ghét mà.

Tôi trừng mắt nhìn hai bạn chó bên ngoài cùng với người đi cùng chúng, chậm chạp kéo cánh cổng vào trong. Đúng là chủ tớ một nhà có khác, đến cười mà cũng giống nhau như vậy được, một nhà đáng ghét a.

- Anh muốn cười thì cười đi, còn giả bộ kìm nén cái nỗi gì…hừ…_Tôi chốt lại cửa, bỏ lại một câu rồi đi trước.

Người phía sau nhanh nhẹn đuổi theo, trong khi đó, hai bạn chó kia đã rất nhanh chạy vào nhà rồi.

Được rồi, để tôi giới thiệu một chút vậy. Hai bạn chó kia, màu vàng là bạn gái của Tiểu Hắc, July; màu trắng pha vàng là con trai của Tiểu Hắc và July, Jex, thường gọi là cục bông nhỏ; anh chàng đi cùng này đương nhiên là bố của July, Lê Dương Anh.

Cách đây ba năm, có một ngày tôi nhận thấy Tiểu Hắc thường xuyên ra ngoài, khi đi còn mang theo cái gì đó, vì thế quyết định theo dõi nó. Cuối cùng tôi phát hiện ra, Tiểu Hắc nhà chúng tôi cư nhiên mang bánh đi tặng người yêu, một nàng chó có bộ lông vàng óng như mật ong vừa mới chuyển đến khu phố của chúng tôi được vài tháng, đó chính là July. Sau đó tôi còn biết được, chủ của July là một anh chàng bác sĩ thú y, bằng tuổi anh tôi thế nhưng vẫn còn độc thân, nói theo cách của giới trẻ bây giờ thì chính là ế đó. Nhà của anh ta vừa để ở vừa mở phòng khám cho đám vật nuôi. Mà do anh ta sống một mình, mẹ tôi nhân cơ hội đó cứ vài bữa lại lấy cớ đưa Tiểu Hắc đến khám sức khỏe hoặc mang đồ ăn đến cho anh ta, nhân tiện gán ghép tôi với anh ta thành một đôi, nhưng kết quả thì không có gì đổi mới, tôi lại có thêm một ông anh. Tuy không thể trở thành con rể của mẹ tôi, nhưng anh chàng này tính cách rất được, khám bệnh cho Tiểu Hắc cũng không lấy phí, thế nên nghiễm nhiên được mẹ tôi nhận làm một nửa con trai, so với nhóc Quân có thể coi như ngang hàng.

Mà anh chàng này hôm nay dẫn hai đứa nhỏ đến đây chắc chắn lại muốn nhờ vả tôi gì đây. Vì sao tôi biết ư? Lần nào anh ta chẳng thế chứ, cứ đem hai cái đứa đáng yêu kia ra dụ tôi thôi à.

- Em ngã cũng đáng yêu lắm đấy!_Dương Anh ngồi bên cạnh mấy đứa nhỏ đang thích thú vừa ăn bánh vừa xem hoạt hình, thấy tôi đi ra thì mỉm cười lên tiếng.

Tôi trừng mắt, đi đến đặt cốc nước cùng ít đồ ăn trước mặt anh ta, rồi ngồi xuống phía đối diện.

- Anh nói thật mà, sao lại trừng anh chứ…

Nhìn cái

Trang: [<] 1, 37, 38, [39] ,40,41 ,51 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT