|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
không thể không nghĩ đến câu “Trong cái rủi có cái…xui.”, chỉ là lâu lâu mới đi giày cao gót một lần thế mà lại ngã được. Giày thì gãy gót, tuy chân tay không bị làm sao, chỉ xước da chảy máu một chút nhưng hôm nay tôi lại mặc váy dài, bỏ giày cao gót ra chính là chùm kín cả chân tôi luôn, một tay cầm giày, một tay kéo tà váy, tôi mặt mày nhăn nhó đau khổ bước đi chậm rì rì trên đường, mấy người đi qua còn nghĩ tôi bị thất tình hay cãi n
nhau với bạn trai, tốt bụng an ủi tôi mấy câu nữa chứ, làm tôi chỉ muốn tìm cái lỗ nẻ nào mà chui xuống cho rồi.
Đi được một lúc thì đến công viên gần nhà, tôi tìm một ghế trống ngồi xuống, bỏ giày sang bên cạnh, thở phào một hơi, ngay lập tức có mấy tiếng xì xào gần đó vang lên. Công viên giờ này chủ yếu là các đôi trai gái đang ngồi tâm sự, một mình tôi ngồi đó, lại trong bộ dạng có chút thê thảm như vậy, quả là rất nổi bật nha. Nơi này đúng là không thích hợp với tôi, về nhà có lẽ là ý kiến hay hơn nhiều.
Nhưng khi tôi chuẩn bị đứng lên thì bên cạnh có người ngồi xuống. Nhìn giày của người đó cũng biết là đàn ông, thế nhưng không như với người khác, người này, cho tôi một cảm giác hết sức thân thuộc, một cảm giác khiến tin tôi đập mạnh liên hồi, cả người cứng đờ không dám động đậy.
Thời gian trôi qua tưởng chừng như đã vài thế kỷ, tôi mới dần lấy lại lý trí, nuốt nước bọt đánh ực một tiếng, chậm chạp xoay đầu sang bên cạnh.
Người bên cạnh thấy biểu hiện của tôi, khóe miệng hơi nhếch lên một chút không rõ là có ý gì, vươn tay về phía tôi, nhẹ nhàng đặt bàn tay lên đỉnh đầu tôi, lúc này nở nụ cười thật tươi còn sáng hơn cả đèn điện bên đường. Khoảng khắc đó, dường như mọi thứ xung quanh đều biến mất, chỉ còn lại hai người chúng tôi, khoảng cách thật gần, hơi thở quen thuộc ấm áp khiến tim tôi run rẩy không ngừng.
Tôi chẳng hiểu nổi mình nghĩ cái gì, sau khi ngây người thật lâu, thế nhưng lại gạt bàn tay trên đầu xuống, hết sức bình tĩnh tự nhiên tiếp tục cầm giày, đứng lên bước đi.
Chắc là tôi bị ảo giác mà thôi, đúng là bị ảo giác rồi! Hắn sao có thể ở nơi này, hắn cũng không thể ở trước mặt tôi như thế. Có lẽ do tôi nhớ hắn quá mà tự mình tưởng tượng ra thôi! Phải nhanh chóng thoát ra khỏi giấc mộng này mới được, nếu không khi tỉnh lại, tôi làm sao có thể chịu nổi nỗi đau mất mát một lần nữa, cái nỗi đau thấu tận tâm can ấy, có mấy ai thấu hiểu?
- Gà mái…
Chương 21: Tỏ Tình…
Ads Vừa nghe thấy tiếng “Gà mái” này, trong lòng tôi bỗng dâng lên một dòng xúc cảm không rõ ràng, vừa đau thương, vừa mong mỏi, lại vừa tức giận. Cũng chẳng biết tôi lấy dũng khí ở đâu ra, dứt khoát xoay lại, đối diện với “ảo ảnh” vừa gọi, sẵn ngay giày cao gót trên tay, vung một đường, và thế là…
Và thế là…Chẳng thế nào cả.
Giày của tôi vừa mới vung lên thì người ta đã biết tôi muốn làm gì, chỉ cần nhấc tay một chút, người ta đã dễ dàng bắt lấy tay tôi, sau đó chậm rãi đoạt giày trong tay tôi ném xuống đất. Tôi tròn mắt nhìn, nửa kinh ngạc nửa bất ngờ, thật lâu sau mới tiêu hóa xong sự việc vừa xảy ra.
A…ảo ảnh mà cũng có thể cản người được sao? Thật là kì lạ nha.
- Tại sao lại vẫn thích bạo lực như thế chứ?…_Tiếng nói khe khẽ chỉ đủ cho tôi nghe vang lên, trời đất bỗng nghiêng ngả lảo đảo, tôi được kéo vào trong một vòm ngực rộng lớn vững chắc, hai cánh tay như hai gọng kìm siết chặt khiến tôi dù muốn cũng không thể nhúc nhích nổi.
Hai mắt tôi trợn lớn, dần dần mất cự li, rơi vào không gian hư ảo. Giọng nói này, vòng tay này, hơi ấm này, quen thuộc, chân thật đến mức người ta khó lòng có thể phủ nhận. Rõ ràng là hôm nay tôi không uống rượu, cũng chẳng uống bia, thế nhưng lúc này đầu óc cứ quay mòng mòng là cớ làm sao đây? Vì sao mơ mà cũng đạt đến trình độ chân thật đến như vậy?
Cho đến khi gần như thiếu dưỡng khí, tôi mới nhớ ra là mình cần phải thở, vội vàng hít lấy hít để luồng không khí xung quanh. Một mùi thơm thanh mát, nhè nhẹ hương bạc hà xông vào mũi làm cho người ta rất dễ chịu.
- Đi thôi!
Tôi vừa nhích người một chút, mới nghe được hai chữ ngắn ngủi như thế, hai gọng kìm nãy giờ siết tôi thoáng chốc biến mất. Trong lúc tôi còn ngỡ giấc mơ đến đây là kết thúc, thì cả người bị nhấc bổng lên. Người nào đó bồng tôi theo kiểu công chúa, theo hướng ra đường lớn, bỏ lại những tiếng xì xào sau lưng, tiến đến chiếc ôtô đỗ bên đường, đặt tôi ngồi vào ghế lái phụ, cài giây an toàn cẩn thận mới vòng qua bên kia leo lên xe.
Xe nhanh chóng khởi động, chạy băng băng trên đường, tiếng động cơ đều đều theo một nhịp điệu nào đó khiến cho đầu óc tôi dần dần trở về trạng thái bình tĩnh chút ít.
Chiếc ôtô đi ngược chiều phóng vụt qua, ánh đèn pha sáng chói làm tôi phải đưa tay chắn ngang tầm nhìn, nheo mắt nhăn mày. Hình như đã là chiếc thứ 6 trong vòng 15 phút? Nghiêng đầu nhìn ra ngoài, từng cột đèn lớn bên đường lùi lại phía sau, xung quanh cũng chỉ có một vài chiếc xe cùng lộ trình. Giống như đang trên đường cao tốc?
“A..a.a….” Tôi bị bắt cóc sao? Sao có thể như thế được? Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Hình như vừa rồi tôi ngồi trong công viên, có lẽ là ngủ quên nên mơ một chút, như thế nào khi tỉnh lại thành thế này rồi?
Chậm chạp xoay đầu về hướng ngược lại, gương mặt nhìn nghiêng với những góc cạnh rõ ràng, sắc nét, khóe môi có chút cong cong, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước lại tỏa ra một luồng mị lực chết người làm cho người ta không sao có thể rời mắt được. Không khí trong xe cũng mang theo cỗ mùi hương thanh mát dịu nhẹ của bạc hà, hương thơm tôi thích nhất trên đời, đầu tôi hình như lại bắt đầu quay quay rồi. Tôi vẫn đang trong giấc mơ sao?
Để xác thực nghi vấn của mình, tôi từ từ vươn tay ra, duỗi ngón trỏ chọc nhẹ vào cánh tay trước mắt. Chủ nhân của cánh tay không có phản ứng gì, vẫn giống như trước chăm chú lái xe. Tôi lại chọc thêm hai cái nữa, lúc này bỗng nhiên xe chạy chậm lại, rồi dừng hẳn. Chủ nhân của cánh tay quay đầu sang, ánh mắt sáng rực đối diện với tôi, sau đó xoa xoa tóc tôi phì cười nói:
- Gà mái à, em có thể buồn cười hơn nữa được không?
Tôi há miệng định kêu lên một tiếng, khuôn mặt mới rồi còn cách tôi gần cả mét, lúc này đột ngột phóng đại hết cỡ trước mắt. Này, này, này…này là cái gì? Vì sao ở môi có cảm giác tê tê, mà đầu óc thì choáng váng giống như bay đến tận tầng mây thứ mười mấy không có dấu hiệu quay lại nữa rồi?
- Sau này chỉ được phép biểu hiện ngốc nghếch như vậy trước mặt tôi thôi, có biết không? Em đáng yêu như vậy, nếu bị người ta cướp đi mất thì tôi phải làm sao bây giờ?
A…thử nhìn xem mặt tôi còn có thể trông ngốc hơn được không? Đây là cái tên Bạch công tử thối tha kia sao? Hắn mà có thể nói ra mấy câu ngọt ngào buồn nôn như thế này? Không thể nào! Chắc chắn không thể! Người này nếu không phải giả dạng thì cũng là bị tráo đổi tính cách, không phải hắn, nhất định không phải hắn!
Tôi muốn về nhà, tôi muốn ôm Tiểu Hắc…Tôi không muốn ở trong giấc mơ kì quái này nữa…
“A..” Cổ chân bị một bàn tay tóm lấy làm tôi giật mình nhảy dựng lên, nếu như không có sự cản trở của dây an toàn thì đầu tôi có khi đã u lên vài khối vì đụng vào mui xe rồi.
Nhìn chằm chằm đôi dép bông dưới chân, tôi có cảm giác mọi điều muốn nói đều nghẹn trong cổ họng không thốt nên lời.
Mùa đông năm tôi học lớp 12, một ngày tôi về nhà thì thấy đứa em họ xa bên nội đang ngồi trễm trệ trên ghế ăn bỏng ngô, xem TV, cách chỗ nó không xa là đôi dép bông ỉn béo của tôi, một cái thì long cả đế, cái còn lại tai rách, mắt chột. Tôi chết đứng tại chỗ, nhìn đôi dép thân yêu của mình bị hành hạ dã man chết không toàn thây, lòng đau như cắt, chỉ muốn xông lên bóp cổ cái đứa ác độc đang ung dung ngồi trước mắt tôi thôi.
Nó vốn là cháu nội của em trai ông nội tôi, sau khi sinh nó thì mẹ nó qua đời, ông nội nó cũng mất sớm, mà bố nó cũng là con một nên ông nội và bố mẹ tôi thương nó lắm, vì thế mà tính cách của nó rất xấu, vừa không thân thiện lại thích trọc phá người khác nên anh em tôi chẳng ưa gì nó hết. Mỗi lần thằng nhóc đó đến nhà tôi, là y như rằng thứ gì đó của tôi bị làm hại, thế nhưng tôi lại chẳng làm gì được nó cả, chỉ có thể âm thầm rủa sả nó ở trong lòng mà thôi.
Hôm sau đi học Bạch công tử thấy mặt tôi ủ rũ có hỏi nhưng tôi chẳng buồn nói, ai ngờ cái tên ranh ma ấy lại gọi điện hỏi anh trai tôi, tan học liền kéo tôi đi mua hai đôi dép bông giống hệt nhau, sau đó còn bắt tôi thêu tên cả hai lên dép. Lúc đó tuy miệng tôi thì kêu la có chết cũng không làm, thế nhưng cuối cùng vẫn bỏ ra mấy buổi tối se chỉ luồn kim thêu chữ lên dép, chỉ có điều tôi thêu không được đẹp lắm, miễn cưỡng mới có thể coi như có hình có dạng, vậy nên đôi dép ấy của tôi chỉ đi có một mùa sau đó thì đem vô tủ cất luôn, còn về phần Bạch công tử làm gì đôi dép của mình thì tôi chịu.
Bởi vì được bảo quản rất tốt, nên những đôi dép ấy sau năm năm vẫn còn trông như mới, mà lúc này lại ở trên chân hai chúng tôi, đôi của tôi thêu chữ “Gà mái”, còn của Hoàng Bách là “Bạch công tử”, những chữ ấy được thêu bằng chỉ màu đỏ nên rất chói mắt, chỉ nhìn thôi cũng khiến cho người ta không thể rời mắt khỏi.
Rõ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




