|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
điệu bộ nịnh nọt lộ liễu của anh ta, tôi bĩu môi kinh thường, vừa xúc kem ăn vừa cắt ngang.
- Anh muốn gì thì đi thẳng vào vấn đề đi, làm như em không biết anh ấy.
Dương Anh nghe vậy trên môi nở nụ cười chói lọi, làm tôi thiếu chút đánh rơi cái thìa trên tay. Âm mưu, âm mưu a…cái nụ cười đểu giả này so với anh trai tôi quả thực là giống nhau mà…
Vì sao tôi lại ngu đến mức này chứ? Vì sao lại dễ mềm lòng như vậy? Vì sao, vì sao a..a…a……..
- Thảo Ngân, em có thể chuyên tâm một chút không?_Một giọng nói thì thầm ngay bên tay tôi, cùng với đó một cánh tay nhẹ nhàng vòng qua eo tôi kéo nhẹ.
Cả người tôi đang yên đang lành bỗng cái nghiêng ngả đổ vào vòng tay cái tên mắc dịch bên cạnh, làm cho tôi với anh ta giống như là một cặp tình nhân ân ái mặn nồng.
Hít sâu, thở nhẹ, hít thở, hít thở…Bình tĩnh, bình tĩnh! Mày phải bình tĩnh! Nóng giận là hỏng chuyện, nóng giận là ma quỷ.
Tôi cứ như thế liên tục nắm tay rồi lại thả tay mấy chục lần, cuối cùng mới có thể trấn tĩnh bản thân không nổi giận đánh người.
- Bỏ tay của anh ra!_Tôi nghiến răng nghiến lợi gằn nhỏ qua kẽ răng, cố gắng để vẫn có thể giữ được nụ cười trên mặt.
Ngàn lần, vạn lần không thể ngờ được rằng, cái anh chàng thú y này lại có thể lừa tôi trở thành bạn gái giả của anh ta mà đem đi ra mắt người nhà a. Ôi tôi điên mất, điên mất, điên mất thôi!
Thú y vẫn không chịu yên, bàn tay chuyển qua nắm tay tôi, kéo đi đến trước mặt một cặp vợ chồng trung niên. Vì sao tôi có thể khẳng định họ là vợ chồng mà không phải là mối quan hệ khác? Còn phải thắc mắc sao, cái tên thú y mắt mũi giống người đàn ông, miệng lại giống người phụ nữ, cười một cái thì ai cũng biết ba người họ là người một nhà rồi.
Tôi tiếp tục nghiến răng nghiến lợi âm thầm siết chặt bàn tay đang bị thú y nắm, rất muốn một đường đấm thẳng vào mặt
anh ta vài cái sau đó thoát khỏi bữa tiệc nhàm chán này, thế nhưng chỉ có thể ngoài mặt mỉm cười, trong lòng đau khổ, tiếp tục cùng cái tên thú y đáng chết này diễn kịch mà thôi. Ai bảo tôi đã nhận lời giúp đỡ anh ta cơ chứ, tất cả cũng tại bộ dáng hại nước hại dân của bạn gái và con trai của Tiểu Hắc, chỉ vì hai đứa nó mà tôi bị dụ vào tròng rồi…khóc không ra nước mắt mà.
- Bố mẹ, đây là bạn gái con.
- Cháu chào hai bác._Tôi lễ phép chào hỏi bố mẹ của thú y, còn giả bộ có chút ngượng ngùng để tăng thêm phần sinh động.
Bố mẹ anh ta có vẻ rất hài lòng với biểu hiện này của tôi, niềm nở hỏi tôi hết cái này đến các khác, chỉ hận không để trở thành người một nhà với tôi ngay lập tức mà thôi. Lại nhìn cái mặt anh chàng Dương Anh cười suốt từ đầu tới mức sắp rút gân đến nơi, tôi thật sự rất thấu hiểu và đồng cảm với anh ta. Dù sao da mặt của anh ta so với anh em nhà tôi cũng không dày bằng, cười lâu như vậy mà vẫn trụ được tới giờ coi như giỏi rồi.
Vì sao tôi lại nói bữa tiệc này nhàm chán? Đó là vì bữa tiệc này ngoài tôi ra, còn lại nếu không phải bác sĩ thì cũng là y tá cùng làm trong bệnh viện với bố mẹ của thú y. Bữa tiệc này là để kỷ niệm ngày thành lập bệnh viện nơi họ làm việc, Dương Anh dù là bác sĩ thú y nhưng thế nào cũng vẫn là bác sĩ, một người ngoài ngành như tôi đứng ở nơi này, nghe bọn họ nói mấy từ ngữ chuyên môn không hiểu đã đành, thế nhưng còn phải làm bộ hứng thú, không gọi là nhàm chán thì gọi là cái gì?
Nghe được một nửa, rốt cuộc tôi vẫn không chịu được, nhân lúc mọi người đang tinh thần sôi sục không để ý đến mình mà chuồn đến ban công. Chỗ này có lẽ là nơi thoải mái nhất ở đây đối với tôi, không triệu chứng, không bệnh tật, không còn bất cứ thứ gì liên quan đến cái ngành y nhàm chán kia.
Buổi tối hiện tại vẫn rất lạnh, mà tôi thì luôn yêu thích cái lạnh thế này. Đột nhiên tôi rất nhớ hắn! Không biết giờ này hắn đang làm gì, đã ăn cơm chưa, ở cùng với mẹ hay với ai, đã muốn trở về chưa? Hắn có nhớ tôi không? Có nhớ tôi như tôi nhớ hắn hay không?
Bốn năm rồi! Bốn năm tôi và hắn không hề có chút liên lạc nào, ngay cả đến một tin tức cũng không có. Hắn cứ như thế không xuất hiện trong cuộc sống của tôi ngần ấy thời gian. Liệu tình cảm hắn dành cho tôi, có còn? Hay là hắn đã có người khác rồi, thế nên mới không để ý đến tôi nữa, thế nên mới có thể biến mất lâu như vậy?
Tên đáng ghét đó, vì sao tôi lại nhớ hắn nhiều như thế chứ?
Mọi người đều nói trong một vài chuyện tôi rất khó hiểu, đặt biệt là chuyện liên quan đến tình cảm. Nhưng thực ra…đến tôi còn không hiểu nổi mình đây này. Đã rất nhiều lần tôi tự hỏi, vì sao lại thích một tên vừa độc ác vừa ngu ngốc như hắn ta cơ chứ, vậy mà có khi nào tôi tìm ra câu trả lời hợp lí đâu.
Vì hắn đẹp trai ư? Thôi đi, rõ ràng là không bằng Jesse của tôi. Vì hắn đối tốt với tôi? Cho tôi xin, hắn không trọc tức tôi là tôi đã cảm tạ trời đất lắm rồi ấy. Cái tên đáng ghét đó, rõ ràng là thích tôi còn dám qua lại với nhiều con gái trước mặt tôi như vậy, cứ vài ngày thì đổi một người. Nếu như anh Kiệt không nói với tôi rằng đó là cách anh ấy bày cho hắn để dụ tôi vào tròng thì tôi thề dù có lật tung cả quả đất này lên tôi cũng phải tìm được hắn, sau đó sẽ dùng dao băm hắn làm nghìn mảnh cho cá ăn. Nhớ lại khoảng thời gian ấy, đúng là hắn mang danh quen biết với người ta, thế nhưng lúc nào hắn cũng ở bên tôi đấy chứ, tôi thậm chí còn chưa từng thấy hắn nắm tay một cô gái nào khác ngoài tôi nữa. Nếu lúc đó tôi hiểu rõ tình cảm của mình hơn một chút, nếu hắn dũng cảm hơn một chút, nếu chúng thôi đều thành thật đối diện với đối phương, có khi nào giờ này tôi với hắn sẽ khác đi?
Có thể chúng tôi đang rất hạnh phúc? Có thể không?
- Ăn một chút đi._Đột nhiên có tiếng nói vang lên, không lớn lắm nhưng do tôi quá nhập tâm suy nghĩ, vẫn bị dọa cho giật mình trợn mắt.
Cũng may người đến là vì mang đồ ăn cho tôi, nếu không tôi đã ném anh ta xuống dưới rồi. Đón đĩa đồ ăn trước mặt, tôi lại quay người tựa vào thành lan can, chậm rãi ăn, ánh mắt hướng về khoảng trời rực rỡ do ánh đèn hắt lên phía xa. Phố phường lộng lẫy ồn ào này có đôi khi làm tôi thấy rất mệt mỏi, tựa như lúc này đây, đồ ăn rõ ràng hảo hạng, vào trong miệng tôi lại chẳng có gì đặc biệt cả, không khí rõ ràng rất vui vẻ thế nhưng xa lạ đến thế.
- Không lạnh à?_Người bên cạnh nhìn tôi một hồi, cũng hướng ánh mắt ra bên ngoài, lại lên tiếng.
- Anh lừa em._Tôi không để ý đến người bên cạnh hỏi gì, cũng không có ý định trả lời, chỉ nhẹ giọng kết luận một câu, vẫn chuyên tâm với chuyện ngắm cảnh và ăn uống của mình.
- Anh nào có.
Nghe người nào đó phủ nhận, tôi quay sang trừng mắt nhìn chăm chăm, sau đó hơi nheo lại. Người này rõ ràng là lừa tôi còn dám chối bỏ, anh ta nói rằng tôi chỉ cần đóng Cácbạnđangđọctruyệntạihttp: giả bạn gái của anh ta đến một bữa tiệc, lại không nói rằng bố mẹ anh ta cũng ở đó, hừ…như thế không gọi là lừa thì là gì?
- Vậy tại sao anh không nói rõ là sẽ đưa em đi gặp bố mẹ anh? Nếu như em không mềm lòng thì còn lâu mới giúp anh diễn tiếp vở kịch này nhé.
- Được rồi, được rồi! Là anh sai, anh xin nhận lỗi được chưa?_Anh ta giống như sợ phải đối diện với ánh mắt xuyên thủng tất cả của tôi, xua xua tay xin tha._Ngày mai anh mời em ăn trưa, coi như tạ lỗi vì chuyện hôm nay, ok?
Tôi thấy vậy cũng chẳng thèm đôi co với anh ta nữa, hừ nhẹ một tiếng, lại tiếp tục với đồ ăn và phong cảnh phía xa.
- Nếu như không thích thì anh đưa em về trước nhé? Em ở lại đến giờ là giúp anh nhiều lắm rồi, không cần gượng ép bản thân như vậy.
Như chỉ chờ câu này của thú y, ngay lập tức tôi đặt cái đĩa trống không vào tay anh ta, cười tươi hớn hở, xoay người chạy thẳng. Khách sáo với tôi à, thế thì tôi không từ chối đâu, ha..ha…cho anh tức chết thì thôi.
Không để ý Dương Anh có đuổi theo hay không, cũng không để ý mấy người ở bữa tiệc nhìn mình thế nào, tôi kéo cao chân váy, nhận lấy áo khoác từ nhân viên phục vụ, cứ thế một đường đi đến thang máy xuống dưới lầu.
Hôm nay là do Dương Anh đưa tôi đến, thế nên hiện tại tôi muốn đi về thì phải gọi xe, nhưng tòa nhà tổ chức bữa tiệc nằm ngay vị trí trung tâm thành phố, lại đúng thời điểm giao thông đông đúc, xe tôi gọi còn chưa đến thì Dương Anh đã lái xe đến trước mặt tôi, đẩy cửa xe gọi tôi vào.
Là một người mù tịt về xe cộ, thế nên xe của thú y là hãng gì tôi hoàn toàn không biết, nhưng nhìn qua cũng biết nó rất đáng tiền. Ngồi xe của anh ta nhiều lần rồi, tôi phải công nhận là xe chạy rất êm, mà dù sao thì việc đưa tôi về cũng là trách nhiệm của anh ta, tôi mà không lên xe thì ngu chắc, tự dưng bỏ tiền đi xe chi cho tốn.
Suốt đường đi chúng tôi không ai nói câu nào, thú y chăm chú lái xe, tôi thì chăm chú nhìn cảnh vật bên ngoài. Trong xe không có một chút gượng gạo nào, ngược lại rất thoải mái, không nói chuyện chẳng qua không thích nói mà thôi.
Gần đến nhà, tôi đòi xuống xe, Dương Anh chưa bao giờ tò mò quá giới hạn của mình nên không hỏi nhiều, thả tôi xuống rồi lái xe đi ngay. Đợi xe của thú y đi xa, tôi thở ra một hơi thật mạnh lên tinh thần xong, tung tăng đi về phía trước.
“A…” Xong!
Vốn nghĩ bị lừa đến bữa tiệc nhàm chán kia đã là đen đủi lắm rồi, ấy vậy mà giờ phút này tôi vẫn
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




