watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 09:16 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9574 Lượt

nồng đậm, tôi nhớ lại tất cả những gì tôi và người đó đã từng trải qua, từng việc từng việc một, không sót một chi tiết nào, hình bóng người đó, không khi nào không xuất hiện trong tâm trí tôi.

Sự việc không bao lâu thì bị anh tôi phát hiện, anh ấy mắng tôi rất nhiều, không phải mắng bình thường, anh ấy dùng những từ ngữ rất nặng nề, đả thương tôi từ trong ra ngoài không còn một mảnh giáp tự vệ. Ngay lúc đó, tôi dường như đã rất giận anh ấy, tôi giận anh ấy đã quá tàn nhẫn với tôi, tàn nhẫn y như người đó đã làm, nhưng rồi anh ấy không nói chuyện của tôi cho bất kì ai khác, rồi còn xin nghỉ làm một tuần đưa tôi đi du lịch.

Hai anh em tâm sự rất nhiều chuyện trong chuyến đi đó, có cả những chuyện mà tôi trước đó tôi không hề hay biết. Bất chợt tôi phát hiện, thì ra anh tôi quan tâm tôi nhiều như thế, vậy mà tôi còn giận anh ấy, có phải tôi rất đáng ghét hay không?

Sau đó, cuộc sống lại trở về với những gì vốn phải như thế. Vậy nên mới nói, với một Như Ngọc như lúc này, rất cần một người ở bên để vực cô bé dậy.

Như Ngọc ngủ không hề yên giấc, miệng vẫn cứ lẩm bẩm mãi không thôi. Tôi chỉ nghe được loáng thoáng nhưng đại khái cũng đã hiểu đôi chút. Nhìn cô bé nhíu mày, môi mím chặt, khuôn mặt thì lem nhem tùm lum nước mắt đã khô từ bao giờ, tôi làm thế nào cũng kìm lòng không nổi. KHÔNG ĐƯỢC, tôi phải làm cái gì đó!

“NHÓC QUÂN, mày tới đây cho chị…”

Giúp Như Ngọc đổi quần áo sạch, lau mặt mũi một chút, chẳng bao lâu sau tôi đã thấy nhóc Quân đến nơi. Coi như thằng nhóc này còn biết điều, nếu nó mà dám không đến, tôi thề sẽ nghiền nó ra cám! Ngoài nó ra thì còn ai có thể khiến cho cô gái nhỏ đáng yêu thích cười này của chúng ta trở thành ma men cơ chứ.

- Cô ấy sao thế?

Vừa vào cửa, nhóc Quân chẳng buồn chào tôi lấy một câu, đi thẳng đến bên giường, lo lắng nhìn người đang ngủ say trên đó. Xét thấy nó như vậy chẳng qua là do quan tâm đến Như Ngọc, tôi coi như không chấp nó vậy, nhưng mà, làm sao thái độ của nó lần này với lần trước lại khác nhau nhiều như vậy? Phải chăng có chuyện gì xảy ra giữa hai đứa nó mà tôi không biết?

- Không sao, chỉ uống say thôi._Tôi từ tốn trả lời, đồng thời cẩn thận quan sát nhóc Quân.

Khuôn mặt nó khi nghe xong lập tức giãn ra, như trút được tảng đá lớn trong lòng, thở phào nhẹ nhõm. Tôi không lên tiếng nữa, đứng một bên lẳng lặng quan sát. Chỉ thấy thằng nhóc ấy vươn tay về phía Như Ngọc, có vẻ như muốn chạm vào người ta nhưng gần đến nơi lại khựng lại, không tiếp tục nữa.

Nhóc Quân cứng nhắc quay đầu nhìn tôi, khuôn mặt lấm lét ngượng ngùng thoáng cái đỏ đến tận mạng tai. Tôi nháy mắt cười ẩn ý với nó, không nói nhiều liền cầm túi sách lên, giao lại Như Ngọc cho nó rồi ra về, làm bóng đèn là không tốt, không tốt…Lần tới tôi nhất định phải tìm Như Ngọc hỏi rõ mọi chuyện mới được, chắc là thú vị lắm đây! Ha..ha…

Nhưng mà, bây giờ tôi làm gì? Còn chưa đến giờ đâu, chẳng lẽ lại về nhà để chịu trận hay sao?

Đang lúc tôi phân vân có nên về nhà hay không, di động trong túi rất đúng lúc đổ chuông. Nhìn tên người gọi đến, tay tôi run run thiếu chút đánh rơi điện thoại, tóc gáy dựng ngược, tim đập thình thịch như muốn bắn cả ra ngoài đến nơi…

Cảm giác này, quá khủng bố!

“Con…con nghe mẹ ơi…”

“Mẹ nghe nói hôm nay mày nghỉ sớm, có chuyện gì mà còn chưa về nhà thế con?” Sống lưng bất giác ớn lạnh. Giọng mẹ tôi quá ngọt, ngọt như mật ong có trộn lẫn thuốc độc vậy. Và rồi sau đó…“Còn không mau về nhà nhanh, mày định để cả nhà chờ mày đến bao giờ hả?”

Oa..oa…biết ngay là có trộn thuốc độc mà, vừa rồi còn ngọt ngào là thế, đùng cái đã biến thành sư tử gầm rồi. Ai cứu tôi, cứu tôi với…

“Mẹ, mẹ bình tĩnh! Con về ngay đây, lập tức về ngay đây…”

Vội vàng bắt xe về nhà, trước mắt tôi không hiện lên bộ dáng chết thảm của mình trong tương lai sắp tới. Tên Bạch thối đáng chết kia, ta sẽ chém mi làm ngàn mảnh! Dám mách lẻo với mẹ tôi, cái đồ ác độc thối nhà hắn đáng ghét chết đi được, đáng ghét, đáng ghét a…
Chương 24: Mẹ Đại Nhân, Xin Tha Mạng…

Ads Vừa bước vào sân đã nghe tiếng cười vui vẻ từ trong nhà truyền đến, trong lòng tôi cũng không khỏi rạo rực theo, thế những vẫn không nén nổi một chút lo lắng mà nép vào bên cửa nhìn lén bên trong. Bạn nhỏ Tiểu Hắc rất biết phối hợp, thấy tôi dơ tay ra hiệu thì lập tức không chạy ra nữa mà trở lại bên chân Hoàng Bách, ngoan ngoãn giả chết. May mắn mọi người đều không để ý đến nó, ngay cả tên Bạch thối kia cũng chỉ nhìn nó một chút, vậy nên tôi yên tâm núp ở phía ngoài, len lén nghe mọi người nói chuyện.

Trong tiếng cười giòn giã của mọi người, tôi nghe thấy tiếng mẹ của Bạch công tử, chắc chắn rồi vì dù có nhìn từ phía sau đi nữa thì tôi vẫn không bao giờ nhận lầm được, ai kêu bác ấy tốt với tôi còn hơn cả mẹ tôi cơ chứ.

Tôi thấy bác ấy cầm tách trà uống một ngụm nhỏ mới hướng anh trai tôi và người bên cạnh cười hiền hậu.

- Nghe mẹ Hiền nói cuối tháng tới hai đứa tổ chức hôn lễ phải không?

Vâng, mẹ Hiền chính là mẹ đại nhân nhà tôi. Nhưng mà, có phải ông bà ngoại của tôi đặt sai rồi hay không, rõ ràng mẹ tôi rất thích bạo lực mà, hơn nữa, một ngày mẹ tôi không nói lớn một lần thì thực sự quá bất thường rồi.

Nghe có người nhắc đến hôn lễ, trên mặt anh tôi bỗng xuất hiện ánh sáng chói mắt, nụ cười hạnh phúc kia đích thị là của người sắp tiến vào lễ đường, cánh tay vươn sang bên cạnh, ôm lấy vai người con gái đang thẹn thùng đỏ mặt.

- Vâng, chừng đó mẹ Lan nhớ đến chúc mừng chúng con đấy nhé.

Nói xong anh tôi còn không quên quay sang Hoàng Bách, nhìn hắn mà dương dương tự đắc. Ý của anh ấy còn phải bàn hay sao, chính là “Ghen tị với anh mày chưa? Nhìn anh mà học tập đi nhé! Ha..ha…”. Cácbạnđangđọctruyệntạihttp:

Tay tôi bám chặt vào mép cửa, chỉ hận không thể một cước bóp nát nó luôn. Thật là, tức chết đi được! Không có em thì anh còn ngồi đấy tự đắc được không, thế mà anh còn bắt nạt người nhà em, anh vuốt mặt cũng phải nể mũi chứ. Em còn chưa tính sổ với anh vụ đánh người nhà em đâu, anh còn ở đó tự cao tự đắc, hừ…

- Mẹ Lan sao có thể bỏ lỡ dịp quan trọng như thế, tiếc là…haiz…_Nói đến đây, mẹ của Hoàng Bách cũng nhìn về phía con trai của mình, thở dài một hơi, lắc đầu buồn buồn._Không biết bao giờ mẹ Lan mới được như mẹ con đây?

Kì lạ là Hoàng Bách sau khi bị hai lượt đả kích lớn lao như vậy vẫn rất thản nhiên dương mắt nhìn mọi người, trên môi nét cười như có như không, nếu so về độ đắc ý, nhất định ăn đứt anh Kiệt luôn. Thế nhưng mà, tại

tại sao vừa nhìn thấy nụ cười ấy tôi lại có cảm giác bất an, lạnh gáy vậy nhỉ?

Quả nhiên, dự cảm của tôi không sai chút nào, bởi vì ngay sau đó, mẹ tôi thập phần cao hứng cầm lấy tay mẹ của Hoàng Bách, biểu tình trên mặt giống như Tú bà vừa bán được cô nương nào đó với giá rất cao, rõng rạc tuyên bố.

- Chị cứ yên tâm, ngày mai tôi lập tức ném con bé ngốc kia ra khỏi nhà, chừng đó chị đem nó về là được rồi, xem nó còn trốn đi đâu..ha..ha…

Tôi ôm cánh cửa khóc không ra nước mắt, thiếu chút nữa vì đau lòng mà đập đầu vào tường tự vẫn. Mẹ, mẹ sao có thể, mẹ sao có thể làm như vậy? Mẹ có phải mẹ của con không thế? Mẹ nỡ lòng ném con đi thật sao? Ôi, tôi đau lòng quá, đau lòng quá….

- Bà xã, phải xem con nó thế nào đã chứ.

Vì câu nói này, tôi nén lại ý định tự vẫn, tiếp tục ôm cửa cảm động đến ngứa ngáy cả tay chân, hận không thể xông vào ôm bố một cái. Bố, bố thật là tuyệt! Bố là người bố vĩ đại nhất trên đời! Con yêu bố nhất, con biết bố rất thương con mà. Trong khi mọi người đều đẩy con ra ngoài, chỉ có bố là lưu luyến đứa con gái này thôi…oa..oa…con yêu bố quá bố ơi…

- Ý kiến cái gì mà ý kiến. Tôi còn không hiểu lòng dạ con gái mình nữa sao, nó chẳng muốn lên xe hoa quá rồi ấy chứ.

Chỉ thấy mẹ tôi quay qua trừng mắt liếc bố, khí thế nữ vương gạt phăng ý kiến của bố đi. Bố tôi vì vậy lập tức im lặng không lên tiếng nữa mà cúi đầu uống trà, còn những người khác thì hoặc cúi đầu, hoặc giả ho khan nén cười, riêng người mà ai cũng thừa biết là ai thì chẳng thèm giả bộ gì cả, cười đến thập phần vui vẻ, hai mắt tít cả lại sung sướng trên nỗi đau của người khác.

Tôi, tôi lúc nào nói muốn lên xe hoa? Tôi với hắn còn chưa chính thức yêu đương nữa mà, thế nào lại đến giai đoạn này rồi? Tôi không muốn, TÔI KHÔNG MUỐN! Tôi mới chỉ có 23 cái xuân xanh mà thôi, tôi không muốn cứ như thế kết thúc cuộc sống tự do bay nhảy của mình đâu…oa..oa…

- Mà cái con bé này sao giờ còn chưa về? Nó muốn…

Nghe đến đây, tôi lập tức ném hết đau thương ra khỏi đầu, cấp tốc chạy vào nhà ôm cổ mẹ báo danh.

- Mẹ yêu, con về rồi này…

Tôi nhiệt tình như thế, đáng yêu như thế, ấy vậy mà mẹ tôi không những không vui vẻ, ngược lại còn hừ lạnh liếc tôi một cái, rồi đẩy tôi ra bắt tôi đi thay đồ. Tôi còn đang muốn ăn đồ ăn tên kia nấu mà, sao lại ra ngoài ăn cơ chứ?

Lúc tôi lên lầu, rõ ràng là trừng mắt cảnh cáo người nào đó, nhưng hắn lại giống như tôi đang liếc mắt đưa tình với mình, hướng tôi cười toe toét, trong con ngươi sâu thẳm ánh lên thứ ánh sáng gian manh khó lường, như là đang tự

Trang: [<] 1, 45, 46, [47] ,48,49 ,51 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT