watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 09:16 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9570 Lượt

đắc cười nhạo tôi vậy

Thay đồ xong xuống nhà, mọi người đã đi trước cả rồi, chỉ để lại một người chờ tôi, được rồi người đó chính là Bạch công tử. Hắn nhìn thấy tôi thì lập tức bước đến nắm tay tôi kéo ra khỏi nhà, nhét vào xe. Tôi thực sự chưa hỏi qua tên này hiện tại đang làm gì, thế nhưng có thể sở hữu tài sản thế này, đoán chừng cũng không tệ đi.

Xe bắt đầu nổ máy, Tiểu Hắc được sắp xếp ngồi phía sau vui vẻ kêu lên mấy tiếng hưng phấn, bởi vì nó sắp được gặp bạn gái và con trai của nó rồi.

Dừng xe trước căn nhà đầu phố, tôi dắt Tiểu Hắc xuống xe rồi đi tới nhấn chuông cửa, không bao lâu sau đã thấy một chủ hai tớ nhà nào đó chạy ra, ai ai cũng hớn ha hớn hở, thế nhưng khi chủ nhà nhìn thấy chiếc xe phía sau tôi thì lập tức xụ mặt xuống, để Tiểu Hắc vào xong thì giống như muốn lập tức bỏ vào nhà. Người này hôm nay làm sao thế?

- Anh Dương Anh…

- Để Tiểu Hắc ở đây với anh được rồi, em làm gì thì đi đi._Thú y kia vẫn bày bản mặt ôi thiu, uất ức ra với tôi, giống như tôi mắc nợ anh ta cả trăm triệu vậy, trong khi tôi nào có làm cái gì đâu.

Nuốt lại những lời muốn nói, tôi nhìn thú y giây lát rồi xoay người trở lại trong xe. Điên rồi, chắc chắn điên rồi! Chỉ là tôi suy nghĩ linh tinh thôi, làm sao có thể như thế chứ, anh chàng thú y này sao có thể thích tôi được. Nhưng mà, nếu không thì vì sao đang cười vui vẻ nhìn thấy Hoàng Bách liền như thế? Tôi làm cách nào cũng không giải thích được.

“Gà mái, em chỉ có thể để ý đến mình tôi!” Xe đang chạy vững vàng trên đường, đột nhiên người bên cạnh lên tiếng, nói với tôi như vậy. Tôi quay sang nhìn hắn, hắn vẫn chuyên tâm lái xe, nét mặt hết sức nghiêm túc, không có một chút đùa cợt nào. Nói thế là có ý gì chứ? Tôi còn có thể để ý đến ai khác ngoài hắn hay sao, hắn đâu cần phải nhấn mạnh như thế. Không để tôi lên tiếng thắc mắc, Hoàng Bách nhanh chóng lưu loát đỗ xe rồi kéo tôi ra ngoài, thì ra là đến nơi rồi.

Nhưng tôi lại có một thắc mắc nữa, tại sao lại là nhà hàng lần trước anh Kiệt cầu hôn chị Hân? Tuy nói sẽ tổ chức đám cưới của anh chị tôi ở đây, nhưng các phụ huynh đâu có thích ăn đồ phương Tây, hôm nay vì sao đến đây ăn chứ?

- Đi thôi!_Người nào đó không cho tôi cơ hội tiếp tục ngẩn người, nắm tay tôi đẩy cửa bước vào trong.

Quản lí nhà hàng nhìn thấy Bạch công tử thì giống như nhìn thấy ông chủ của mình, nhanh nhẹn đi tới chào hỏi hắn rồi nói nhỏ với hắn mấy câu. Tôi rất muốn biết họ nói cái gì, nhưng lại giả vờ như không để ý, đưa mắt tìm kiếm mọi người rồi chạy đến ngồi vào bàn, lật dở menu. Nhưng nhìn lại thì chẳng ai gọi món cả, tôi lại đặt menu xuống, tiếp tục đưa mắt nhìn quanh.

Nhà hang hôm nay giống như “Bán ế” vậy, ngoài chúng tôi ra thì chẳng còn một vị khách nào cả, thế nên mọi người đều tự nhiên nói cười ầm ĩ.

Tên Bạch thối kia không biết đi đằng nào mà chẳng thấy quay lại nữa, mọi người vừa chờ đợi vừa trò chuyện rất nhiệt tình, riêng tôi thì chán nản đến mức sắp nằm bò ra bàn đến nơi. Vì sao còn chưa gọi món a? Chẳng phải mọi người đến đây để ăn sao, không gọi món thì ăn thế nào được.

Mẹ của Bạch thối ngồi bên cạnh tôi, thấy thế thì mỉm cười, nắm lấy tay tôi rồi vỗ nhẹ mấy cái lên mu bàn tay. Bác ấy vẫn rất xinh đẹp dù đã ở cái tuổi ngũ tuần, nét đẹp hiền hậu chứ không phải ngày càng trẻ hóa tươi tỉnh như mẹ tôi. Không biết thời gian qua bác ấy và Hoàng Bách sống như thế nào? Tôi có hỏi tên kia, nhưng hắn cứ thần thần bí bí, thế nào cũng không chịu kể tỉ mỉ cho tôi biết, chỉ nói là sống khá tốt mà thôi.

- Thảo Ngân à, con có nhớ mẹ Lan hay không?

- Nhớ ạ, con nhớ mẹ muốn chết đi được…_Tôi nhe răng cười toe toét, chẳng hiểu sao nhưng mỗi khi đối diện với bác ấy, tôi chẳng thể nào không cười được._Mẹ Lan giao cho con quản lí cả một cửa hàng lớn như vậy, con sắp mệt chết thật rồi ấy…

- Con bé này…_Bác ấy lại cười, vỗ vỗ lên mu bàn tay tôi, hành động này giống như một thói quen khi bác ấy nói chuyện với tôi rồi._Con biết không, mẹ Lan thật sự rất muốn con trở thành con dâu của mẹ, ngoài con ra, sẽ chẳng có cô gái nào có thể phù hợp với con trai mẹ hơn nữa. Thằng nhóc đó nhiều lúc rất kì lạ, tính cách lại không tốt, nhưng một khi đã nhận định người nào thì cả đời sẽ chỉ có duy nhất người đó, thế nên, con có thể tiếp nhận nó hay không?

- Mẹ Lan, con…_Thực ra con đã tiếp nhận con trai mẹ từ lâu rồi, nếu không sao con có thể chơi với hắn bao năm qua chứ, lại còn yêu thích hắn nữa. Nhưng mà, con ngại lắm! Mọi người sẽ cười con cho xem.

Mẹ của Hoàng Bách thấy tôi cúi đầu đỏ mặt nói nhỏ thì không nói gì nữa, chỉ mỉm cười vỗ nhẹ mu bàn tay tôi mà thôi. Ấy vậy mà người ngồi ở mãi đầu bàn bên kia vẫn có thể tia ánh mắt sang bên này, nhìn biểu hiện này của tôi thì giống như gặp được người ngoài hành tinh, lớn tiếng kinh hô.

- Em gái, có phải mắt anh có vấn đề rồi không? Mày mà cũng biết đỏ mặt sao, có phải đang cùng mẹ Lan bàn đến đám cưới hay không? Ha..ha…

Mọi người nghe vậy thì đồng loại hùa vào, vừa trêu chọc tôi vừa cười hết sức vui vẻ.

Mặt tôi vì thế lại càng đỏ hơn, vừa thẹn vừa giận nghiến răng nghiến lợi trừng mắt với đầu bàn bên kia, chỉ hận không thể đá cho người ấy một cước bay thẳng lên trời gặp phải đĩa bay của người ngoài hành tinh rồi bị bắt luôn đi. Đợi đấy, hãy đợi đấy, chờ anh rước chị Hân về nhà xem, em sẽ ngày ngày chiếm dụng vợ anh để cho anh tức chết thì thôi, hừ

Trong lúc tôi đang uất hận ngập trời thì từ đâu thức ăn bay đến bầy đầy cả một bàn, làm cho bao nhiêu buồn bực của tôi vỗ cánh bay hết, ngay cả lí do vì sao toàn bộ món ăn đều không có trong thực đơn cũng gạt phăng luôn. Đồ ăn này, nhìn thôi cũng khiến dạ dày nhảy múa không yên rồi.

Vội vàng mời mọi người một tiếng, sau đó tôi lặp tức cầm đũa, hướng món yêu thích của mình lao đến, chỉ tiếc là vẫn chậm một bước.

Trợn mắt nhìn anh trai gắp từng tiếng, từng miếng thức ăn tươi ngon vào bát của mẹ, bố, mẹ Lan, chị Hân, cuối cùng là của anh ấy sau đó bắt đầu ăn, tâm hồn bé nhỏ mong manh của tôi cứ thế bị đả khích nghiêm trọng thêm lần nữa. Còn của tôi, của tôi đâu? Vì sao anh ấy lại thiên vị như vậy? Gắp cho em gái một miếng thì chết hay gãy tay chắc. Tức chết, tức chết đi được…

“Gà mái ngoan, không cần kích động như thế, tôi chẳng phải đều nấu những món em thích hay sao.”

Tôi phải công nhận chủ nhân của bàn tay vừa xoa đầu mình có một lá gan rất lớn, lại dám cả gan trêu trọc tôi vào lúc này, nhưng sau khi nhìn vào bát của mình, tôi không những không phát hỏa, ngược lại hạnh phúc đến phát điên, nếu như không có người lớn ở đây, tôi đã nhảy đến ôm chầm lấy hắn rồi. Tôi nhìn hắn, dùng ánh mắt để biểu đạt lời muốn nói: Bạch công tử, cậu thật là tốt, không uổng công tôi yêu cậu nhiều thật nhiều.

Sống lưng bỗng dưng ớn lạnh, tôi cảm giác có gì đó không đúng, chậm chạp xoay đầu. A, có tất cả mười con mắt đang trợn lớn hướng về phía này, miếng tôm bên miệng tôi vì thế liền rơi trở lại bát. Mọi người, mọi người như thế là có ý gì, sao lại nhìn chúng tôi với vẻ mặt kinh ngạc đó? Lạ lắm ư?

Căng thẳng nuốt nước bọt, tôi lén lút đưa tay xuống dưới bàn giật giật góc áo người bên cạnh. Cậu làm gì đi chứ, định để tôi chịu trận một mình đấy à? Thế nhưng nếu biết tiếp theo người này sẽ nói gì, tôi thề sẽ không bao giờ có ý nghĩ cầu cứu hắn đâu.

Bởi vì hắn rất tự nhiên vòng tay qua ôm vai tôi kéo về phía mình, sau đó trịnh trọng tuyên bố: “Chúng con đang hẹn hò”.

Đập tôi đi, ĐẬP TÔI ĐI A… Sao tôi lại ngu đến mức trông cậy vào kẻ địch cứu giúp mình cơ chứ? Giờ thì hay rồi, những ánh mắt kia cứ thế chuyển hướng dồn lên một mình người tôi, nhìn, nhìn, nhìn… Tôi thật rất muốn ngửa cổ lên trời kêu lớn quá…A..A…a…

- Thảo Ngân, có thật không?_Mẹ Lan tràn đầy chờ mong, ánh mắt lóe sáng vừa vui vừa kích động lên tiếng.

Tôi quả thực rất muốn gật đầu để bác ấy vui lòng, nhưng mà chúng tôi còn chưa phát triển đến mức “Hẹn hò” đâu, mọi người sao có thể tin cái miệng điêu ngoa của người kia chứ.

“Con…” Tôi mở miệng, vừa muốn lên tiếng phủ nhận, lập tức đã có người xông vào cướp lời.

- Con gái, không nói nhiều, lát về thu xếp đồ đạc đi theo thằng Bách cho mẹ.

Tôi á khẩu, trân trối nhìn mẹ ruột của mình. Mẹ có biết mẹ đang nói cái gì hay không? Mẹ kêu con thu dọn đồ đạc theo hắn làm gì? Con có nhà, có bố mẹ đàng hoàng, vì cớ gì phải đi theo hắn? Hắn đã hối lộ mẹ cái gì, để mẹ có thể nhẫn tâm vất bỏ con gái nuôi nấng hơn hai mươi năm dứt khoái không chút lưỡng lự như vậy? Mẹ xác định không phải nhặt con từ công viên về chứ?

Ấy vậy mà không ai thèm để ý đến kháng nghị của tôi, trực tiếp kêu thêm vài chai rượu, mở tiệc ăn mừng.

Tới đây, tôi chính thức bị bán ra ngoài… Đùa đấy! Thực ra mẹ tôi nói thì nói thế, chứ tôi biết mẹ nào nỡ xa con gái yêu sớm như vậy. Buổi tối tôi nằm bên cạnh mẹ, thích ý nắn qua nắn lại khối mỡ trên bụng mẹ, lần này là do mẹ tôi đề nghị ngủ cùng đấy nhé, he..he…

Giống như mọi lần, mẹ con tôi nói đủ thứ trên trời dưới biển mới chịu yên lặng, chốc lát sau, chỉ còn mình tôi vẫn mở

Trang: [<] 1, 46, 47, [48] ,49,50 ,51 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT