|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
nặng nề và mệt mỏi nhẹ đi rất nhiều. Chợt nhớ ra, tôi quay sang hỏng Ngọc: Sao Ngọc biết mà đến?
– Bạn Quân gì đó cùng lớp An gọi cho Ngọc. – Ngọc chau mày ngẫm nghĩ.
Khóe môi tôi giật giật, nếu không kiềm chế thì đã nhoẻn cười. Hóa ra cậu ấy vẫn rất quan tâm tôi.
Tôi lấy cớ mệt, muốn đuổi khéo Ngọc và Nhật về. Với tính cách của Quân, cậu ấy rõ ràng là cố tình tránh mặt vì biết lớp sẽ đến thăm, lát nữa sẽ quay lại đây.
Còn lại một mình trong phòng, tôi nhìn bâng quơ ngoài cửa sổ, đầu óc trống rỗng và đau đớn. Không hiểu có phải vì té một cái nên điên rồi không, nhưng tôi luôn cảm thấy đây không đơn giản là tai nạn.
Cô y tá đẩy xe thuốc đi vào, thay bình nước biển cho tôi, tiêm vào đó một liều thuốc gì đấy. Không lâu sau, tôi bắt đầu buồn ngủ.
*
Khi tôi choàng người tỉnh dậy, bên ngoài cửa sổ trời đã tối. Thở hắt ra, tôi lấy tay day day thái dương. Vừa rồi tôi gặp ác mộng, mơ thấy mình đang đi xuống cầu thang thì bị một bàn tay từ phía sau đẩy mạnh, sau đó nhào té và tỉnh dậy.
Đêm Đà Lạt khá lạnh, nhưng người tôi rịn mồ hôi, lúc này thật muốn đi tắm cho thoải mái.
Tôi cố ngồi dậy, nhận ra kim trên tay đã không còn, bình nước biển ban chiều cũng không còn nữa. Vì chỉ có một tay, cả người lại ê ẩm, tôi rốt cục không chịu nổi mà rên thành tiếng.
– Ở yên đấy! – Bất ngờ, tiếng Ngạo Quân vang lên cùng chút ngái ngủ. Tôi đưa mắt khó nhọc nhìn qua, phát hiện cậu ấy đang ngồi dậy từ sofa.
Không quá khẩn trương, Quân từ từ đi đến đỡ tôi dậy.
– Cần gì? – Cậu ấy lại bắt đầu kiệm lời với tôi rồi.
– Tắm. – Đã thế thì tôi cũng không nói nhiều.
Nheo nheo mắt hồ ly nhỏ hẹp nhìn tôi, cuối cùng môi cam xinh đẹp hé mở: Được! – Dứt lời, Ngạo Quân liền bế tôi lên, đưa thẳng vào phòng tắm.
Nhìn phòng tắm, tôi cũng đánh giá được căn phòng mình đang ở thuộc mức giá cao. Trong này có vòi sen, còn có cả bồn tắm, gương thì sáng bóng, sàn nhà sạch sẽ.
Đặt tôi ngồi vào bồn tắm men sứ trắng bóng và khô ráo, Ngạo Quân bình thản lần tay mở cúc áo tôi.
– Làm gì? – Không lẽ định tắm cho tôi?
Câu trả lời của Ngạo Quân khẳng định suy nghĩ trong lòng tôi là đúng: Tắm cho em.
Tôi không kìm được đưa cánh tay lành lặn vỗ trán, còn chân lành lặn thì đạp cậu ấy ra.
Bị tôi đạp, cả người Ngạo Quân té bật ra phía sau, đập vào thành bồn tắm, đôi mày kiếm thoáng chau lại, trừng mắt nhìn tôi thị uy.
– Có bị điên không? Cậu không còn biết giới tính của mình là gì nữa à? – Tôi thực sự phát cáu.
– Ai nói nam không được tắm cho nữ? – Quân lại chồm tới.
– Người ta là cái gì của nhau thì mới thân thiết như thế. – Tôi tiếp tục đạp ra nhưng lần này chân tôi bị cậu ấy giữ lại.
Ngạo Quân nhìn tôi, ánh mắt phức tạp khó nắm bắt, mắt hồ ly nhỏ dài cứ liên tục sáng lên rồi lại tối sầm đi. Phải đến vài phút sau, đáy mắt cậu ấy là cả một trời ôn nhu dịu dàng: Thế thì là gì của nhau đi!
Tôi chau mày, muốn tìm lời nào đó để đánh trống lảng nhưng không kịp, trước khi tôi cất lời thành tiếng, cậu ấy đã hôn tôi rồi.
Tôi không kháng cự, không vùng vẫy, để mặc đôi môi kia cứ mãi dây dưa trên môi mình, mang theo hơi thở nam tính thật gần và mùi hương lành lạnh của riêng Quân. Dù sao sức tôi lúc khỏe còn chẳng lại cậu ấy nói gì lúc đau ốm.
Được rồi, tôi thừa nhận, tôi là vì không muốn kháng cự nên lấy lí do không nổi. Biết làm sao đây, khi ngã xuống, người đầu tiên tôi nghĩ đến là Quân, lúc tỉnh lại, người tôi muốn thấy nhất cũng là cậu ấy, khi bác sỹ nói gọi cho người nhà, lòng tôi khao khát có thể gọi cho cậu ấy. Tôi không thể trốn tránh nữa rồi. Tôi yêu Ngạo Quân!
Quân hôn tôi rất lâu, lâu đến mức tôi cảm thấy để cậu ấy đơn phương một mình có chút áy náy, nên quyết định phối hợp cùng đôi môi kia.
Đến khi nụ hôn kết thúc, cậu ấy ôm tôi vào lòng. Áp tai vào lồng ngực như thế này, tôi có thể nghe tiếng tim cậu ấy đập rất nhanh.
– Anh chịu thua! Lúc trước em lừa dối anh cũng được, bây giờ tiếp tục lừa dối là em yêu anh đi có được không? – Vùi mặt vào hõm cổ tôi, Quân khàn giọng.
– Tại sao? – Ở trong lồng ngực vững trãi, tôi nói vọng ra. Tôi biết lý do chứ, nhưng lúc này lại nuông chiều con tim, muốn chính tai được nghe cậu ấy nói.
– Vì anh cần em, cần em như từng hơi thở của anh vậy. – Giọng Quân khàn đặc, nhưng lọt vào tai tôi lại là thứ âm thanh tuyệt vời nhất thế gian.
Tôi không biết tại sao lúc này hai mắt mình lại nóng ran, nước mắt cứ thế chảy dài không cách nào kiềm chế. Cần một người, thực chất còn lớn lao và khao khát hơn yêu một người. Trên thế giới này vẫn còn một người cần đến tôi, cần đến sự tồn tại của tôi, như chính sự tồn tại của anh ấy.
*
Tôi may mắn chỉ bị nứt xương tay trái và chân phải, bác sỹ nói cố định trong sáu tuần là có thể gỡ bột. Về phần đầu, qua kiểm tra cho thấy không có tổn thương gì, tình trạng buồn ói là do cơ thể vừa bị sốc, từ từ sẽ hết. Chính vì lí do đó, tôi được ra viện và trở về ký túc xá.
Vì tôi đi lại khó khăn, Quân chuyển đến ở trong ký túc xá để hằng ngày cõng tôi xuống lớp đi học, lúc không có tiết thì túc trực ở phòng giúp tôi việc sinh hoạt, chỉ đến giờ quy định không được có bạn khác giới trong phòng thì mới trở về phòng mình.
Đối với tôi, Quân vẫn kiệm lời, ít nói như trước, nét mặt trước sau lạnh lùng, không mấy khi cười, nhưng chăm sóc tôi thì hết mực chu đáo, lại quan tâm tôi theo cách riêng của anh. Mâu thuẫn giữa hai người, Quân không hề nhắc đến, kể chả chuyện trong phòng tắm khi ấy cùng với lời tỏ tình cũng không. Hôm đó, vì quá xúc động, tôi đã khóc rất lâu, sau đó ngủ thiếp đi trong lòng Quân, đến bây giờ vẫn chưa lên tiếng trả lời anh. Thật lòng thì tôi đang lẩn tránh phải đối mặt với tình cảm trong lòng của cả hai. Sẽ không
có cái kết tốt đẹp nào cho chúng tôi khi mà ông Hùng đã từng xem tôi là con gái, tôi lại mang tiếng lừa gạt gia đình đó. Vả lại bây giờ Quân còn trẻ, rung động cũng chỉ là thoáng qua, tôi không dám ở cạnh anh vì không đủ can đảm nghĩ đến ngày chia xa. Tôi thấy mình lúc này thật nhát gan, cũng thật mềm yếu vì không thể dứt khoát nắm hoặc buông. Thì ra đây chính là sự yếu đuối của những cô gái bắt đầu rơi vào tình yêu.
– Minh An! – Tiếng Tường từ tầng trên vọng xuống.
– Hả? – Tôi hơi ngạc nhiên vì giờ cũng đã khuya mà Tường còn chưa ngủ.
– Tớ không ngủ được. – Tôi nghe tiếng loạt xoạt chăn mền, vài giây sau thì thấy Tường trèo xuống và ngồi bên giường tôi.
– Cậu có tâm sự à? – Tôi cũng đang mất ngủ đây.
– Ngạo Quân là gì của cậu? – Tường trầm giọng.
– Anh trai không cùng huyết thống. – Tôi nói dối trơn tru.
– Cậu ta không chỉ xem cậu là em gái. – Giọng của Tường rất lạ, có gì đó run run trong cổ họng.
Tôi giật mình, trong lòng âm thầm hoảng hốt. Tôi thấy Quân đối với mình vẫn kiệm lời như ngày đầu quen biết, không lẽ người ngoài có thể nhìn thấy tình cảm của chúng tôi rõ như thế sao?
Trong khi tôi im lặng không biết nói gì, Tường tiếp lời: Cậu cũng không xem Quân là anh trai.
Mặc kệ là bọn tôi quá lộ liễu hay Tường tinh ý, tôi phải dừng suy nghĩ của cậu ấy lại: Sao cậu lại có cái suy nghĩ điên khùng như vậy? – Giọng tôi dù rất cố gắng nhưng vẫn có chút không bình thường.
– À, tên cậu ấy rất lạ, hình như không phải người Việt. – Tường nói một câu không liên quan đến tình huống hiện tại. Giọng nói của cậu ấy rất mơ màng, cảm giác như tâm hồn đang mắc lại nơi nào đó, hoàn toàn không thuộc về hiện tại.
Về cái tên của Ngạo Quân, bản thân tôi cũng thấy lạ. Đó là một cái tên hay, theo như ý của tôi là thế, nhưng không giống tên người Việt cho lắm. Có khi mẹ Quân là người Hoa cũng nên. Gương mặt anh cũng không phải giống dáng mặt người Việt.
Tôi đang suy nghĩ miên man thì một bàn tay ghi lên người khi tôi giật mình. Định thần lại, Tường đang chồm lên người tôi, bàn tay ghì lấy cánh tay lành lặn của tôi.
– Cậu làm gì vậy? – Dù trong đầu mập mờ nghĩ ra vài thứ không hay ho, tôi vẫn cố hỏi lại.
– Tớ không muốn cậu thuộc về Quân. – Mắt Tường nhìn tôi như có lửa.
– Tớ đương nhiên không thuộc về Quân. – Lúc này, tôi nghĩ tốt nhất không nên cương với Tường. Tay chân tôi đang thế này làm sao mà chống lại cậu ấy được.
– Cậu phải thuộc về tớ! – Tường gằn giọng.
– Nếu thế thì cậu phải tỏ tình và theo đuổi tớ chứ. – Tôi cố đùa dù lòng đang run lên.
– Không cần! Chỉ cần làm cơ thể cậu thuộc về tớ là được. – Gương mặt xinh đẹp của Tường lúc này trở nên gian trá đến không tưởng, khóe môi lưu luyến nụ cười nửa miệng, ánh mắt đục ngầu vì dục vọng.
Hàng cúc áo của tôi bị Tường thô bạo giật đứt, ngay sau đó bàn tay nhanh nhẹ không chế tay tôi, tay còn lại bịt miệng tôi.
Tôi chưa kịp định thần để vùng vẫy thì mơ hồ nghe thấy tiếng cửa bị đạp tung, ngay sau đó, Ngạo Quân xuất hiện như thiên thần hộ mệnh, lôi Tường ra khỏi người tôi.
Bên tay tôi là tiếng xô xát mạnh mẽ, nhưng tôi không thể ngồi dậy, cũng không thể lên tiếng can ngăn, cả người chỉ biết run rẩy vô lực, nước mắt cứ thế trào ra không thể kiểm soát.
Không lâu sau, tôi thấy Quân đến gần mình, dùng chiếc
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




