watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:49 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9450 Lượt

áo khoác của anh quàng lên người tôi, vòng tay ôm lấy tôi vào lòng.
– Không sao đâu, anh ở đây! – Ghé miệng vào tai tôi, Quân thì thào, vỗ vỗ nhè nhẹ vào lưng tôi.
Dù đã cảm nhận được sự an toàn, tôi vẫn nấc lên thành tiếng, không thể kiểm soát cảm xúc của mình.
– Anh ở đây! – Quân cứ thế thì thào vào tai tôi ba từ ấy cho đến khi tôi bình tâm trở lại.
Khi có thể ngừng khóc, tôi đưa ánh mắt không cảm xúc nhìn Tường đang bị Quân trói vào ghế. Cậu ta không vùng vẫy, cũng không chửi bới, gương mặt lạnh đến mức có thể đông chết người khác.
– Làm sao anh biết mà đến? – Tôi không kìm được, ngước lên nhìn gương mặt trong trẻo của Quân.
Không trả lời tôi, anh với tay lấy ra một thiết bị rất nhỏ đặt ngay trong cái khe giữa nệm và thành giường.
– Cái này là máy nghe trộm. – Quân giải đáp thắc mắc trong lòng tôi.
– Anh đặt nó từ khi nào? – Tôi kinh ngạc, không kìm được mà liếc nhìn qua Tường. Nét mặt cậu ta lúc này rất khó coi, con mắt mở lớn phẫn nộ.
– Từ hôm đầu tiên, lúc quay lại đây vào buổi chiều. – Xem như Tường không tồn tại, Quân cúi đầu, tập trung ánh mắt vào tôi, giọng nói dù không ngọt ngào nhưng rất nhẹ nhàng.
– Làm sao anh biết trước mọi chuyện mà đặt máy nghe trộm? – Tôi lúc này không phải ngạc nhiên nữa mà là mù mịt.
– Con trai vốn rất nhạy cảm với những cô gái đẹp. – Trong đáy mắt Quân có nét cười. Vậy tức là vì anh không có cảm giác gì với Tường, nên nhận ra đó không phải con gái. Tinh ý thật đấy!
Không nhận được câu hỏi nào từ tôi nữa, Quân quay sang nhìn Tường, nét mặt cả hai đều đanh cứng lại.
– Cái này còn có chức năng thu âm. – Không cần dài dòng, người tinh ý nghe là biết đây là một lời đe dọa.
– Mày muốn gì? – Giọng Tường rất lạnh.
– Cuốn gói khỏi trường! – Giọng Quân cũng lạnh không kém.
– Được! – Tường làm gì còn sự lựa chọn nào khác.
Tôi phải công nhận Quân thông minh. Ngay từ đầu biết tôi ở cùng phòng với một thằng con trai, lại không tỏ thái độ gì, cũng không vạch trần hay tách tôi ra, về điều này, tôi nghĩ Quân đã lường trước việc Tường biết chuyện bí mật đi làm của tôi. Nếu tố cáo giới tính thật của Tường, tôi cũng sẽ gặp chuyện. Nhưng bây giờ đã có đoạn ghi âm Tường quấy rối tôi, điều này liên quan điến pháp luận, cậu ta sẽ phải im lặng biến khỏi đây.
Lúc này, tôi có chút cảm thấy may mắn vì Quân yêu mình. Với cái đầu của anh, sự lạnh lùng và tính toán đó, nếu mang ra trả thù tôi vì đã từng lừa dối anh, tôi nghĩ kết cục của mình sẽ rất thê thảm.
*
Tường rời khỏi trường ngay vào sáng hôm sau, còn tôi thì bị Quân kiên quyết mang về nhà, dứt khoát không cho ở lại ký túc xá thêm một ngày nào nữa.
– Nhưng bà Hạnh đã biết em lừa bà ấy. – Tôi giả vờ thắc mắc khi cả hai ngồi trên xe.
– Anh sẽ xin bà ấy cho em ở lại. – Quân nắm lấy bàn tay lành lặn của tôi, siết nhẹ.
Tại sao một con người lạnh lùng như anh lại biết cách làm người khác cảm động đến thế này? Anh kiêu ngạo như thế, khí chất hơn người như thế, vậy mà lại vì tôi xin xỏ người mẹ kế anh không ưa. Quả thật làm người khác có muốn ngừng yêu cũng không được mà.
Dạo gần đây, tôi cảm thấy mình trở thành đứa mau nước mắt một cách ngớ ngẩn. Lúc này mắt tôi đã nóng ran, dám chắc cũng đỏ lên rồi. Để bản thân ngừng cảm động như đứa mít ướt, tôi chuyển chủ đề: Làm sao anh biết chắc Tường sẽ giở trò với em?
– Anh là con trai. Với lại anh phải bảo vệ người yêu của anh nên cần đề phòng. – Ngạo Quân xoay hẳn người qua, mắt nhìn thẳng vào mắt tôi, vẻ mặt thật quá gian tà.
– Ai là người yêu anh? Em còn chưa nói đồng ý. – Tôi nheo mắt.
– Em đã đáp lại nụ hôn của anh. – Quân rất bình thản.
Tôi nghẹn lời, không thể chối cãi được mình đã đắm chìm trong nụ hôn ấy đến mức lúc này nghĩ lại còn muốn thử một lần nữa. Vả lải, hôm qua, khi gặp chuyện, tôi chỉ nghĩ đến Quân mà thôi, và anh đã xuất hiện như mọi khi vẫn thế. Vào chính lúc ấy, tôi biết mình thuộc về anh.
Thấy tôi lừ mắt, anh tiếp lời: Thật ra ban đầu anh chỉ là đề phòng thôi, nhưng sau khi điều tra kỹ thì chắc chắn.
Tôi chau mày khó hiểu.
– Thằng đó hai lăm tuổi rồi, là con trai của một ông lớn làm chính trị, nhà giàu có, lại quyền lực. Đây không phải lần đầu tiên nó giả gái để tiếp cận nữ sinh. Trước đó có rất nhiều nạn nhân của nó, nhưng không ai dám kiện vì nhà nó mạnh quá.
Trời đất, bệnh hoạn đến cái mức đó sao? Nghĩ đến việc mình đã may mắn an toàn một thời gian trước đó, tôi thật cảm kích ông trời vô cùng.
– Em rốt cuộc là vô tình ngu hay lúc nào cũng ngu? – Quân nghiêm khắc nhìn tôi.
– Tại nhìn giống con gái quá. – Tôi biết rõ anh đang muốn hỏi về việc sống chung mà không phát hiện ra giới tính thật của Tường. Về cái lí do Tường đưa ra để được ở lại, tôi giấu nhẹm, quyết không nói ra, vì nói ra rồi càng thấy rõ cái ngu của mình.
Im lặng một lúc để không bị anh la, tôi không chịu được lại hỏi: Làm sao anh có thể hành động nhanh như thế được? Đặt mua đồ nghe lén, rồi điều tra nữa. – Anh nói đặt vào hôm đầu tiên, lúc buổi chiều quay lại phòng tôi, thì tức là anh chỉ mua máy nghe lén đó trong vòng một tiếng khi đi ăn trưa.
– Cái đó anh mua lâu rồi, ngày xưa định dùng để nghe lén mã số két sắt của ba. – Anh trả lời tỉnh bơ, tôi nghe xong sửng sốt. Lúc này tôi mới nhận ra, tôi không hề biết gì về quá khứ của anh.
Xe cuối cùng cũng đến nhà, Quân bế tôi xuống trong ánh mắt ngạc nhiên của gia nhân, phân phó người mang hành lí vào, sau đó mang tôi về căn phòng đối diện phòng anh.
Chương 16

Ngày Nhà Giáo Việt Nam đến trong sự mong đợi của tất cả các học sinh vì được nghỉ học hai ngày, buổi tối còn có văn nghệ rất náo nhiệt.
Quân mua về cho tôi một chiếc xe lăn, đưa tôi đến trường để xem văn nghệ dù tôi không hề yêu cầu an

anh đưa đi.
Trường hôm nay rất đông vì có thêm những học sinh trường khác đến xem bởi năm nào văn nghệ cũng hoành tráng. Sân khấu được làm ngoài trời, tại sân cỏ đa năng phía sau trường. Mới nhìn qua, tôi quả thật còn tưởng mình đang đi xem một buổi ca nhạc do những ca sỹ nổi tiếng biểu diễn vì sân khấu quá hoành tráng, công phu, đèn đóm lộng lẫy, sa hoa.
Sân cỏ càng lúc càng đông, Quân không thể đẩy tôi ngồi trên xe nữa nên mang xe vô phòng bảo vệ gửi, còn tôi thì anh cõng trên vai. Càng đến gần sân khấu, nơi nhiều người tụ tập, vành tai tôi càng nóng bừng lên vì biết mọi người đang chỉ mình mà bàn tán. Nhưng quả thật, trong lòng tôi đang rất hạnh phúc, cũng rất vênh váo. Có nhìn thấy người con trai tuấn tú, chu đáo này không? Đó là chàng trai của tôi đó.
Buổi diễn văn nghệ bắt đầu, theo như cô tổng phụ trách nói thì đội nhảy sẽ diễn khai mạc, duyệt chỉ là trên hình thức, nhưng tôi không hề thấy tiết mục của đội đâu, thay vào đó là một đội nhảy khác.
Đúng lúc đang chăm chú xem, vai tôi chợt có một bàn tay đặt lên: Cậu khá hơn chưa? – Là Minh Nhật với máy quay trên tay.
– Đỡ nhiều rồi. – Tôi trả lời, tiện thể thắc mắc: Sao không thấy đội của cô tổng phụ trách đâu vậy?
– Bọn họ rủ nhau té cầu thang theo cậu hết rồi. – Minh Nhật vừa nói vừa cài đặt lại máy quay.
– Tất cả? – Tôi kinh hãi thì đúng hơn là kinh ngạc.
– Không chừa một ai. – Nhật nhấn mạnh, sau đó liếc nhìn Quân: Thôi tớ đi quay phim cho trường đây. – Nói rồi Nhật vẫy tay và đi thẳng.
Đợi bóng Nhật khuất, tôi ghé miệng vào tai Quân: Sao anh lại làm vậy với đội nhảy? – Tôi có thể chắc chắn người làm điều đó là Quân, hơn nữa còn là vì tôi, thêm vào đó là ánh mắt của Nhật vừa rồi làm tôi càng khẳng định. Làm gì có chuyện cả đội trùng hợp té cầu thang như có lời nguyền như thế.
– Vì bọn họ hại em. – Quân cũng không giấu diếm.
– Là bọn họ? – Tôi kinh ngạc. Dù linh cảm là mình không tự té nhưng tôi vẫn cố gạt đi, hóa ra điều đó hoàn toàn đúng.
– Là Diệu My cầm đầu. Con nhỏ đó ghen tức với em vì em được nhảy trên cùng, lại cái vụ video trên Youtube làm nó nghĩ em chơi nổi, cho nên muốn làm em không thể tham gia văn nghệ. – Tiếng Quân rất nhỏ, vừa đủ cho mình tôi nghe.
– Làm sao anh biết? – Quân có khả năng điều tra đến thế sao?
– Là do điện thoại của em ghi âm lại đoạn tụi nó nói chuyện lúc em vừa ngã. – Quân kiên nhẫn giải thích.
Phải rồi, tôi còn tưởng điện thoại bị mất, hóa ra là Quân đã tìm thấy và cất đi. Hôm đó tôi vốn định ghi âm Nhật, không ngờ lại tóm được mấy đứa con gái đó.
Tôi té đúng là rất đau, nhưng mà Quân làm vậy có hơi ác: Thật ra anh có thể làm họ bị đuổi học mà. – Nói xong nghĩ lại tôi thấy mình ác hơn.
– Thằng Khoa năn nỉ anh.
Tôi lúc này đã hiểu ra một phần vấn đề, chỉ còn một chút thắc mắc thôi: Thế anh bắt bọn họ tự lăn xuống cầu thang sao? – Tôi nghĩ Quân sẽ không đẩy họ đâu.
– Từng người đẩy nhau.
– Thế còn người cuối cùng?
– Diệu My cuối cùng, Khoa đẩy.
Đến lúc này, trong lòng tôi chỉ còn một câu: Ngạo Quân, anh quá hiểm!
Ban đầu, tôi chỉ định đến xem một vài tiết mục, cũng là ra ngoài đi dạo cho khuây khỏa, nhưng quả thật văn nghệ trường tôi quá hoành tráng, đầu tư quá công phu, nhân tài thì quá nhiều, xem mãi không biết chán. Mãi cho

Trang: [<] 1, 29, 30, [31] ,32,33 ,42 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT